Giờ thì có lẽ tôi đã biết nên làm
gì trước những lời như thế của y. Tôi ngồi, cố giữ nhịp thở đều và chậm. Y vẫn
đứng, xoay lưng lại tôi, tiếp tục mắt dán vào chỗ có thể là có cánh cửa ấy, tuy
nhiên tôi cảm nhận được rằng y đang quan sát tôi bằng thứ giác quan nào đó sau
lưng y. Trong một khoảnh khắc tôi không biết mình có đang khó chịu hay không
trước sự chăm chú quan sát này. Tôi ngồi nhìn y cho đến khi nghe y nói, “Được rồi,
amico”, thì tôi mới hơi giật mình nhận ra rằng trong một lúc vừa qua, không rõ
bao lâu, tôi đã không còn nghĩ đến nàng nữa. Tôi dần dần nhận ra mình đang
quan sát y ít nhất là cũng bằng như y đang quan sát tôi. Và sự quan sát của tôi
mà y là đối tượng không giống với sự quan sát của y mà tôi là đối tượng. Điều
này tôi chợt nhận thấy rất rõ, qua độ rắn hay độ mềm của cái nhìn của mỗi chúng
tôi. Và tôi cảm thấy có lẽ nên làm cho cái nhìn về phía tôi trở nên mềm hơn một
chút. Tôi không chắc mình làm được việc đó. Sau một lát tôi nhận ra rằng sở dĩ
như vậy là do tôi nhìn bằng mắt còn y thì không. Tôi liền rứt mắt ra khỏi y,
nhìn xuống sàn. Dưới chân tôi là cả một vùng màu tro thẫm mà trong đó hai bàn
chân tôi chỉ là hai khối thẫm hơn, gần như đen, không rõ hình thù, không đường
viền. Tôi tập trung tâm trí vào hai khối đen mà tôi biết là hai chân mình đó,
cho đến khi hầu như không còn cảm thấy đó là hai chân mình nữa, tuồng như tất cả
dây thần kinh cảm giác và vận động chạy bên trong hai bàn chân đó từ lúc nào đấy
đã biến mất, cứ vậy cho đến khi tôi nghe ai đó gọi, như thể từ phía bên kia một
khu vườn rộng trong bóng tối.
Được rồi, vào thôi, amico.
Tôi không đứng dậy ngay và y cũng
không chờ điều đó. Tôi mơ hồ nghe như có tiếng cót két dưới chân mình, tuồng
như sàn gạch dưới chân đã đột ngột biến thành sàn gỗ, một cái sàn gỗ ọp ẹp cong
vênh. Tôi biết đó chỉ là ảo giác, song tự dưng tôi cảm thấy cần phải bước đi một
cách thận trọng hơn, gượng nhẹ hơn với bề mặt dưới chân mình, hoài nghi về sự
vô hại của bản thân mình đối với vạn vật. Y tiến về phía vũng tối cuối phòng,
tôi theo sau y. Y đưa tay về phía một chỗ nào đó trong vũng tối ấy, nắm lại.
Đúng là có cửa, tôi nghĩ. Y để tay trên quả đấm cửa mà thực tình tôi vẫn chưa
thấy rõ ấy, lặng vài giây, kiểu như vận động viên nhảy cao hay nhảy cầu luôn
luôn cần một khoảng lặng chừng mươi giây trước khi thực sự làm cái động tác mà
họ đã dành nhiều tháng nhiều năm để chuẩn bị và có mặt ở đây, lúc này để làm. Mỗi
lần mở cửa này, để bước sang phía bên kia cửa nơi có nàng, y cũng đều như thế
chăng? Tôi có thể hình dung y đang nín thở, tuy cũng có thể không phải vậy. Bản
thân tôi, tôi không biết mình có đang nín thở hay không – chỉ khi chợt nghĩ tới
điều đó, tôi mới băn khoăn không rõ trong mấy giây vừa rồi mình có nín thở
không.
Y kéo quả đấm về phía mình, mở cửa.
Giờ thì tôi thực sự nín thở. Một vùng ánh sáng ập vào tôi, trùm kín tôi như một
dòng lũ. Theo bản năng tôi hơi rùn mình lại, hơi xoay đầu sang một bên, nheo mắt,
giơ tay lên ngang mặt để bảo vệ mắt, trong tích tắc cảm thấy chỗ tựa của hai
chân mình trên sàn không còn vững nữa. Cảm giác như một phần của tôi đã bị hòa
tan lập tức trong dòng ánh sáng và bị nó cuốn phăng đi về phía sau tôi. Phải mất
vài giây tôi mới đứng thẳng lại được, mở to mắt để nhìn mà biết mình đang đối mặt
cái gì.
Căn phòng rất rộng, rộng hơn nhiều
so với tôi chờ sẽ thấy. Rất rộng, rất sáng, đến độ trong thoáng chốc tôi có cảm
tưởng mình như con chuột vừa tiến ra từ bóng tối và thấy trước mặt mình đại sảnh
cung điện nhà vua vào đêm vũ hội. Tuy nhiên tôi nhanh chóng nhận ra đó là ấn tượng
sai, bị phóng đại lên bởi sự bất ngờ. Trên thực tế nó không quá rộng đến như vậy
- có lẽ chỉ dài trên dưới hai mươi mét và rộng chừng sáu mét -, song dù sao
thì cũng không tương hợp mấy với khoảnh sân nhỏ và căn phòng trước không lấy gì
làm rộng mà tôi đã đi qua. Phòng hoàn toàn trống, không có bất cứ vật dụng gì,
khiến cho nó càng có vẻ rộng. Hai bức tường hai bên, và có lẽ cả bức tường thứ
ba ngăn giữa phòng này với phòng ngoài đều phủ kín một lớp mà nhìn kỹ một chút
tôi nhận ra là nỉ cách âm với tông màu hẳn người ta hay gọi là vàng đất hay
hoàng thổ tuy nhiên có phần gắt hơn, chói hơn, có lẽ gần hơn với màu vàng kim
hay thậm chí màu của lửa. Ánh sáng vàng từ một dãy bóng đèn nhỏ gắn âm trên trần
càng làm cho sắc vàng kim hay lửa đó càng bén và mạnh hơn, gần như làm nhưng nhức
sâu trong hốc mắt tôi. Trần rất cao, không dưới ba mét rưỡi hay bốn mét, làm
cho không gian ánh sáng tán xạ này càng có vẻ mênh mông choáng ngợp và khiến
cho từng phân khối không khí trong đó dường như đều lóng lánh một cách vô hình
và mang cạnh sắc. Sàn phòng không lát gạch mà tráng xi măng, một thứ xi măng tốt,
cực phẳng, cực bóng, không có bất kỳ chỗ nào mấp mô hay nứt nẻ. Không cửa sổ. Bức
tường xa nhất, ở cuối phòng, đối diện với tôi, là cả một tấm gương khổng lồ từ
sàn lên tận trần, chính giữa tấm gương là một cánh cửa và trong khung cửa đó là
một người giống hệt tôi đang đứng nhìn thẳng vào tôi. Không có dấu hiệu nào cho
thấy sự hiện diện của máy điều hòa không khí mặc dù gần như chắc chắn phải có một
thứ như thế. Ai cũng cần phải thở, nàng, tôi hay Ryutaro. Và, từ chỗ máy điều
hòa, tự dưng đầu tôi nhảy sang một ý nghĩ khác: nhưng một không gian như thế
này, ngay giữa khu dân cư đông đúc, nhà cửa vườn tược san sát và đầy ngõ ngách
này sao? Nhưng tôi không có thì giờ để nghĩ. Vì ngay lúc đó tôi thấy nàng.
Thật ra trước đó tôi đã thấy nàng rồi,
nhưng kỳ thực là mắt tôi thấy song tri giác tôi chưa ghi nhận, hãy còn chần chừ
chưa muốn ghi nhận: tôi có thấy một vật thể dạng người, song ý thức tôi không nối
kết được ngay vật thể đó với nàng. Và ngay khi ý thức tôi đã nhận ra được đó là
nàng, có một cảm giác gợn lên nơi tủy sống tôi hoặc là một số cơ và gân dọc
theo sống lưng tôi sun lại: tôi hiểu ra rằng mình sợ thấy nàng.
Nàng ở tít đầu kia phòng, gần sát vách
gương. Nàng như đang quỳ một gối hoặc đúng hơn là như thể vừa sắp khuỵu ngã thì
trụ lại kịp thời bằng cách chống một tay xuống sàn, tì toàn bộ sức nặng cơ thể
lên đó, một gối chạm sát đất, gối kia hơi chổng lên, cẳng chân choãi mạnh ra
sau.Tuy nhiên nhìn kỹ khó mà biết được nàng vừa suýt ngã song tự ghìm lại được
vào khoảnh khắc cuối hay đó là một tư thế do một cái gì đó gây ra hoặc nàng tự
tạo ra cho mình và nàng đã giữ như vậy từ lâu hơn tôi có thể hình dung rất nhiều,
ít nhất là, trong khoảng một chặp (mười giây?) tôi đứng đó nhìn, nàng không mảy
may cử động, không nhúc nhích chút nào để ra khỏi tư thế đó, giống như một ảnh
chụp ba chiều hay bức tượng sáp.
Nàng mặc áo váy bằng chất liệu gì
không rõ song có lẽ rất nhẹ, mềm, giống như một thứ chất nửa lỏng tuôn chảy
theo từng đường cong thân thể, một thứ chất lỏng lạ và hòa ái lan đều trên thân
nàng thành một lớp mỏng tang và cũng trở nên ấm, thở và uyển chuyển như nàng,
trở nên càng giống nước hơn nhờ sự uyển chuyển này của nàng. Nó có màu xanh nõn
chuối với những họa tiết to nhỏ sẫm màu hơn mà tôi không thấy rõ là gì do khoảng
cách xa, kiểu đầm một vai, hở trọn hai tay, dài hơn gối một chút, có lẽ vậy, một
bộ đầm tôi chưa thấy ở nàng bao giờ, có lẽ nàng đã kịp may hoặc mua trong thời
gian chúng tôi không gặp nhau vừa qua, cũng có thể nàng may hoặc mua từ lâu
song nàng chưa bao giờ mặc khi có tôi, nhưng tại sao? Những phần lộ ra của thân
thể nàng lúc này – hai cánh tay trần, đôi cẳng chân gần như trần, phần gáy –
mang một sắc trắng dịu, đằm, tương tự như ngọc trai, nổi bật theo cách riêng của
mình trên nền vàng nhức mắt xung quanh, “như nắm tuyết trong lò lửa”. Mái tóc
dài của nàng đổ trên lưng thành những làn sóng cuộn óng đen, một lọn to đổ xuống
che khuất khuôn mặt xoay nghiêng của nàng. Hai bàn chân nàng, không đi tất,
đang mang một thứ gì đó mà phải mất một hai giây tôi mới nhìn ra được là đôi
giày trượt pa tanh. Tôi ngẩn ra trong một thoáng, thế rồi tôi hiểu nàng đang
làm gì.
Tôi ngoái lại nhìn Ryutaro. Y vẫn đứng
trong khung cửa, chưa tiến vào phòng cùng với tôi. Y đứng, nhìn thẳng về phía
nàng, không bận tâm đến cái nhìn của tôi. Như thể y đang lần đầu tiên thấy nàng
ở đây, lúc này, trong trạng thái như thế này, cũng như tôi. Y nhìn nàng như thể
không phải chính y là người đã dựng nên cái không gian này, tạo ra toàn bộ chuyện
này. Hoặc có thể nói cảm giác của tôi là như thể y nhìn ra được thứ gì đó đằng
sau vách gương kia, y nhìn xuyên qua nó như tôi nhìn xuyên qua không khí, và có
gì đó tựa như sợi tơ vô hình cực mảnh nối liền một điểm bên trong y với một điểm
trong cõi vô hạn hoặc gì đó giống như cõi vô hạn, một thứ “dây vũ trụ” như người
ta nói.
Sự bất động của nàng vẫn kéo dài,
và trong tĩnh lặng hoàn toàn - mọi âm thanh của thế giới bên ngoài hoàn toàn không
lọt vào được đây, cũng bằng như chúng tôi đang ở trong một hầm trú ẩn sâu hàng
chục cây số dưới lòng đất -, thứ duy nhất tôi nghe được là tiếng thở của tôi và
tiếng tim tôi đập. Tôi căng tai, căng toàn bộ mình ra, như thể làm vậy tôi sẽ nghe
được những tiếng tương tự từ nàng, tiếng thở của nàng, tiếng tim nàng đập. Có một
khoảnh khắc tưởng như tôi thực sự nghe được. Tôi chuyển cái nhìn từ Ryutaro
sang nàng rồi từ nàng sang Ryutaro, biết y sẽ nhìn lại tôi. Y nhìn lại tôi. Tôi
nhướn mày, cảm thấy mình sẽ nói gì đó với y, nhưng tôi không nói. Đó là bởi, một
cách đột ngột - cũng giống như, cái sự thật rằng không phải là mình đang còn sống,
người ta chỉ có thể ngộ ra nó một cách đột ngột -, tôi nhận ra cái điều như thể
đã tồn tại từ trước khi tôi bắt đầu có ý thức về thế giới: sự cô đơn của
Ryutaro, nỗi buồn của y. Có lẽ đó là lý do khiến tôi có cảm tưởng y đang nhìn
thấy nàng không phải từ khoảng cách hơn chục mét mà từ ngàn cây số. Và tuy y
đang cách tôi không quá một mét trong không gian, có những thứ ở y và ở tôi mà
chắc hẳn hai chúng tôi không bao giờ thấy được ở nhau dẫu là sau hàng triệu
năm: như thể y là vật chất còn tôi là phản vật chất hay ngược lại, như thể y và
tôi là ở hai đầu của một lỗ đen.
Có chuyển động ở nàng. Tôi chợt nhận
thấy điều đó. Nó là loại chuyển động gây cho ta một sang chấn ở bên trong, gần
như chuyển động đột ngột mà ta hình như nhận thấy ở một pho tượng, một bức ảnh,
một xác chết. Đó là lúc tôi thấy đầu nàng bắt đầu ngẩng lên. Động tác này của
nàng chậm, quá chậm, hầu như có thể sánh với tốc độ di chuyển của con ốc sên, của
dòng sông băng. Cứ như thể tôi sẽ phải quan sát từ đây tới chậo tối thì mới biết
được đích xác đoạn cuối của nó, sau nó là gì, nó dẫn tới đâu. Giá như đó chỉ là
ảo giác. Rốt cuộc đầu nàng đã ngẩng lên thẳng hoặc gần như thẳng, dường như sau
khi nhiều năm đã trôi qua. Tôi chợt thoáng có cảm tưởng động tác này là do tôi,
nàng đã bằng cách nào đó nhận ra được sự hiện diện của tôi, ngàng sắp quay đầu
lại tìm tôi ngay bây giờ đây. Nhưng không phải. Nàng không quay đầu về phía
tôi. Nàng không quay đầu về phía chúng tôi. Không, không có vẻ gì là động tác
này của nàng có liên quan đến sự xuất hiện của hai chúng tôi. Nó chỉ liên quan
đến một cái gì đó vừa xuất hiện ở bên trong nàng. Có gì đó bên trong nhắc nàng
tiếp tục chuyển động sau khi nàng đã ngừng đủ lâu.
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào hình
chiếu của bản thân mình trên vách gương. Nàng nhìn nó suốt một hồi, có thể
trong vài giây, có thể lâu hơn, tuồng như mãi đến giờ nàng mới nhận ra có một
hình chiếu của mình như vậy ở trên đời, hoặc nhìn ra ở nó một cái gì đó mà từ
trước đến nay nàng không thấy được. Hoặc như thể bây giờ nàng mới nhận ra rằng
hình chiếu này có gì đó muốn nói với nàng và nàng đang băn khoăn không biết liệu
có bao giờ nàng sẽ hiểu được thứ ngôn ngữ nó đang dùng để nói, tuy nhiên cái nỗ
lực quả cảm của nó để nói thì nàng hiểu. Có lẽ đó là lý do khiến cho, sau một hồi
lặng nhìn, nàng hơi rướn mặt về phía trước, lại gần mặt gương hơn (động tác này
tôi cảm thấy được thì đúng hơn là nhìn thấy), làm như bằng cách đó ẩn ngữ của
hình chiếu và ẩn tính của gương sẽ mềm hơn ra, trong ra một chút, trở nên dễ
xuyên thấu hơn một chút đối với nàng.
Sau đó nàng hơi rướn vai phải lên,
điều này tôi cảm nhận rõ. Lập tức tôi liền cảm thấy như cũng có một cái gì cũng
chuyển động nơi vai phải của chính mình. Không phải chuyển động của xương, khớp,
sụn và cơ, mà là chuyển động như của một luồng khí dọc theo một thứ giống dây
thần kinh song không phải dây thần kinh, đường kinh mạch, có lẽ vậy. Thế rồi,
vai phải nàng giữ nguyên vị trí và tư thế vừa thay đổi ấy, vai trái nàng đến lượt
mình chuyển động. Nó từ từ nhấc lên với chính xác cùng một tốc độ và biên độ giống
như vai phải, chính xác đến độ có thể nói chuyển động này là ảnh qua gương –
tuy có độ trễ về thời gian – của chuyển động kia. Và một lần nữa tôi nghe được
hoặc tưởng mình nghe được một sóng chuyển động lan ở sâu bên trong vai trái
mình.
Nàng giữ nguyên tư thế đó - hai vai
nhô cao y hệt nhau, mắt dán chặt vào chính mình bên kia vách gương - thêm một
lúc nữa - là bao lâu? tôi không thể biết được. Dường như nàng cần ngần ấy thời
gian để cho cuộc trao đổi này giữa nàng với cái tôi kia của nàng - dù trao đổi
gì đi chăng nữa - đạt tới một mức độ vừa đủ đáp ứng cho nhu cầu bên trong nào
đó của nàng. Nhưng tôi biết thế nào cũng sẽ đến lúc nàng chuyển động, ý tôi là
thực sự chuyển động. Chỉ cần tôi đợi. Chỉ cần tôi có khả năng chờ đợi. Nàng bắt
đầu thẳng người dậy, chậm, giống như một động tác yoga vốn dĩ đã chậm giờ lại
còn bị kéo dài. Nói cách khác, tôi chỉ có thể đoán trước hoặc dự cảm được rằng
đây là động tác vươn thẳng người lên từ tư thế khom gập kia, và phải mất một
khoảng lâu tôi mới có thể quan sát được rằng đúng như thế.
Đến khi nàng đã đứng hẳn dậy, lưng thẳng, vai ngay, chỉ có đầu
vẫn cúi, hai chân thẳng, dạng ra một chút, một chút thôi, trên đôi giày trượt
patanh, thì thêm một quãng thời gian lâu hơn thế nữa đã trôi qua. Và trong khi
nàng đứng như thế, lại đứng yên thêm chút nữa, tôi chợt có cảm giác là lạ rằng
nàng có vẻ cao hơn, mảnh hơn so với bình thường, so với hình ảnh nàng vốn đã nhập
sâu vào tâm trí tôi đến độ thường tái hiện trong mơ. Có thể đó là hiệu ứng đặc
biệt gây ra bởi bộ đồ tôi chưa thấy nàng mặc bao giờ ấy, tôi tự bảo mình vậy, để
tự trấn an, tự thuyết phục rằng mọi thứ vẫn bình thường, mọi cái đều ổn, song
tim tôi vẫn không yên, vẫn nghe như có cái bàn mài tí hon đang cần mẫn mài mỏng
một góc nào đó trong tim tôi.
(còn tiếp)
