Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014




Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Nhà Huế, trong Thành Nội (Phần 5, trích tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Tôi chợt nhận thấy nàng đang hơi ngửa đầu lên trên. Để giữ không cho máu từ trong mũi hoặc từ trên trán nhỏ xuống sàn nhà chăng? Đã có giọt nào rỏ xuống chưa? Tôi lia mắt xuống sàn, quét khắp, tìm một vệt loang loáng, một bệt nhoe nhoét, một vết ố. Không có. Hình như không. Tôi tin là không. Chắc nàng đã chú ý hết sức và cố hết sức sao cho giữ được như thế. Chắc đó là ý đồ của nàng. Nhưng thế nào là ý đồ của nàng? Nàng tiếp tục lùi lại, vẫn chậm đều như cũ, tuy lúc này tôi có thể cảm nhận được rõ rệt hơn cái động năng lại một nữa đang dần dần tích tụ trong nàng, từng tí một, từng giọt một, qua sự chuyển động không có vẻ gì là đang tạo ra năng lượng đó,giống như khi một cái bóng dần dần dày lên, nặng lên, đặc lên, biến thành vật thể đầy đủ trong khi di chuyển. Hai tay nàng lúc này thả dọc hai bên thân,không ép chặt vào cũng không buông thõng, chỉ là thả lỏng. Một lần nữa tôi dợm lùi lại hoặc tránh sang bên trước khi nàng chạm vào tôi, tuy tôi biết nàng sẽ dừng lại trước khi có nguy cơ chạm vào tôi. Song tôi không làm vậy. Tôi đứng,như đang đợi nàng đến vừa tầm là sẽ choàng tay ôm nàng, giữ nàng lại. Tôi có sẽ làm vậy không? Tuồng như tôi đang cảm thấy bằng toàn bộ thân thể mình rằng từ nay trở đi dù tay tôi có giang rộng đến đâu cũng sẽ không thể còn ôm được nàng.Một sự tĩnh lặng khôn cùng vây chặt tôi. Sau khi lùi đến đúng chỗ nàng đã dừng lại mấy lần trước, nàng dừng lại, và tôi nín thở chờ lần tung cánh mới của nàng. Tuy nhiên lần này nàng dừng lại có vẻ lâu hơn những lần trước. Tại sao?Tôi chợt tự hỏi có phải nàng đang đợi tôi làm gì đó, đợi một điều gì đó từ tôi? Có phải suốt từ đầu đến giờ ở một góc nào đó bên trong nàng vẫn biết sự tồn tại của tôi mặc dầu bên cạnh đó nàng cũng hoàn toàn không còn nhớ đến sự tồn tại của tôi, giống như diễn viên trên sân khấu luôn biết trong vô thức rằng có những khán giả đang theo dõi họ và đồng thời không luôn luôn nhớ đến điều đó,ít nhất là những diễn viên không theo trường phái Bertold Brecht? Và mãi đến lúc này, ngay lúc nàng mới nhớ trở lại là đang có tôi đó, sau lưng nàng và nàng chờ từ tôi gì đó? Chờ gì? Một lần nữa tôi cảm thấy mình có thể, mình cần phải choàng tay ôm nàng, giữ nàng lại, chỉ cần tôi tiến tới một chút thôi, chỉ cần tôi rứt bỏ được gì đó ở trong tôi đang ghìm tôi lại, và tôi đang cảm thấy cái xung năng thực hiện hành động đó chạy dọc hai tay hai chân tôi, tỏa khắp các đầu ngón tay đầu ngón chân tôi, đang cảm thấy tay tôi chân tôi sắp cử động, cử động ngay đây, thì nàng đã lại chuyển động, rời khỏi chỗ.

Nàng lại lao tới trước, lần này những bước xoạc sang hai bên của nàng khẩn thiết hơn, hối hả hơn, có thể nói là có gì đó bạo liệt hơn, đầu chúi hẳn về phía trước, hai tay duỗi dài sau lưng như một cặp cánh gỗ vĩnh viễn cứng đơ vĩnh viễn vô dụng, một sự lao tới trước không còn giống cất cánh mà giống một cái cắm đầu từ trên cao xuống nước của một loài chim săn cá, hoặc của một loài sinh vật trên cạn muốn tự sát hoặc lên cơn cuồng tự sát. Và cũng có thể như một người bơi rất giỏi, một vận động viên bơi lặn, một người dân miền biển đã lâu không được gần biển, phóng mình xuống nước với một niềm vui sướng sâu xa, chỉ có điều nếu vậy thì hơi khó lý giải về đôi tay duỗi ra sau của nàng.Nàng tiến lại gần vách gương rất nhanh, gương tiến lại gần đầu nàng mặt nàng rất nhanh, quá nhanh. Nàng đã thôi xoạc chân, giờ thì hai chân nàng đã khép lại gần nhau và nàng lao tới trước, chúi đầu đâm tới trước hoàn toàn do quán tính thừa thãi mà nàng đã tạo ra. Đầu mặt nàng đã sẵn sàng cho sự tiếp xúc? Sự tiếp xúc? Sự va chạm? Sự nứt vỡ? Cú nổ bùng đập mạnh vào nàng theo chiều ngược lại với chiều tiến của nàng, tương đương và lớn hơn toàn bộ động năng hàm chứa trong nàng? Gương có lập tức trở thành không khí hay nước ngay khi đầu mặt nàng chạm tới không? một lần nữa câu hỏi này lại choán trọn tôi. Một lần nữa tôi há miệng ra dù biết trước rằng tiếng kêu mà tôi cảm thấy đang tới sẽ không tới.Tiếng kêu không tới nhưng có một thứ khác tới đầy họng tôi và miệng tôi khi mắt tôi thấy đầu nàng mặt nàng đập vào vách gương. Lần này tôi thấy rõ tất cả. Nàng đập mình vào nó. Tôi không thể tự dối mình rằng nàng đã không đập. Có tiếng cộp lớn. Không, tôi cảm thấy nhiều hơn là nghe thấy, cái tiếng cộp đó. Có gì đó đã vỡ. Có đúng vậy không? Cái gì vừa vỡ? Không phải một cái gì của nàng chớ? Làm sao chuyện đó xảy ra được. Tôi không cho phép nó xảy ra. Nhưng một lần nữa nàng lại như dính chặt vào vách gương sau khi chạm vào – đập vào nó, không tách ra,không lùi phắt lại theo phản xạ như tất cả những ai va đầu vào đá đều làm, nàng như cục bột  nhão bị ném vào tường và ở lại đó chừng nào còn chưa có một bàn tay quyết đoán hay một trận mưa to gỡ nó ra. Giờ thì tôi có thể nhìn thấy máu chảy. Giờ tôi có thể cảm thấy máu chảy.ngửi thấy máu chảy, nếm thấy máu chảy. Tôi lại dợm rời khỏi chỗ. Ryutaro giữ tôi lại. Và một lần nữa tôi cảm thấy một cách mơ hồ nhưng sâu xa rằng có cái gì đó mà tôi không nên cưỡng kháng trong hành động này của Ryutaro. Tôi đứng tại chỗ song bắt đầu thở gấp. Tim tôi bắt đầu đập nhanh và mạnh hơn. Tôi có thể làm gì? Trước những chuyện đang diễn ra tôi cần phải làm gì? Liệu có đúng rằng không hành động cũng là một cách để hành động? Tôi đứng đó, thở, đập, nghe rõ nhịp đập của tôi làm cho bàn tay Ryutaro trên vai tôi dâng lên hạ xuống. Sau một hồi lâu, không biết bao lâu, nàng bắt đầu tách khỏi gương. Nàng vẫn đang có khả năng làm việc đó. Nàng vẫn còn khả năng chuyển động. Cảm tưởng như cùng với cú chạm này toàn bộ hơi sức nàng đã bắn tóe hết ra ngoài như máu của nàng kia chứ. Trước tiên đầu và mặt nàng tách khỏi vách gương, nàng làm việc này bằng cách từ từ nhấc đầu ra sau và ngẩng trán lên. Đồng thời, hai tay nàng, vốn vẫn đang duỗi thẳng ra sau, chúc xuống, bây giờ chầm chậm vòng ra phía trước, hai lòng bàn tay xòe rộng chĩa lên trên áp vào vách gương. Sau đó, tì mạnh hai tay vào gương, dồn lực vào đó, đợi một chút cho lực ấy tích tụ vừa đến độ, nàng ẩy mạnh: toàn thân nàng liền bật ra khỏi gương với một động năng và vận tốc bất ngờ. Giống như cú xoay người và đạp chân vào thành bể để lấy đà cho vòng bơi kế tiếp của vận động viên bơi. Nàng cần một cú bật mới như thế này, như đứa trẻ có những lúc cần một cú đá vào một cái lon sắt tây rỗng lăn lóc giữa đường, hay nàng đã bắt đầu xuống sức (vì mất máu? vì những cú chạm?) nên giờ đây phải nương tựa nhiều hơn vào sự giúp đỡ của các định luật của tự nhiên? Tôi không biết. Không thể biết điều đó. Song dù thế nào đi nữa thì cũng nhờ chính điều này nàng lùi được một quãng khá dài không cần phải cử động chân, hai chân khép vào nhau, di chuyển hoàn toàn nhờ quán tính, thật sự là giống một cái bóng tiến theo chiều lùi trên mặt nước, phần dưới thân chìm trong sương, tuy nhiên lạ một điều là cách di chuyển đó của nàng lúc này không còn cái vẻ phi thực, giống trong mơ như những lần nàng tiến theo chiều lùi trước đó, bằng cách cử động hai chân với sự điêu luyện khó ngờ ấy, một cách thuần túy vật chất, hoàn toàn thực tại.

Và sau đó là một loạt những tiến lui lui tiến tiến lui của nàng từ vách gương tới tôi và từ tôi tới vách gương.Lúc nàng di chuyển nhanh hơn, lúc nàng di chuyển chậm hơn. Lúc nàng chỉ dùng những động tác thông thường của chân để tiến hoặc lùi, lúc khác nàng dùng những động tác hay chuỗi động tác cực lắt léo, khiến cho hai bàn chân nàng guồng vào nhau thoăn thoắt đến hoa mắt giống như hai bàn tay thoăn thoắt đan len trong một đoạn phim quay nhanh. Lúc nàng chuyển sang tì toàn bộ thân mình trên mũi một trong hai giày trượt, lúc khác nàng chỉ tì trên gót, lúc khác nữa nàng tì sức nặng thân thể lên cạnh bên của một trong hai giày trượt và lướt băng băng trên đó, như các tay chơi Ả rập phóng băng băng trên xa lộ chỉ trên hai trong bốn bánh xe, một loạt những sự biến hóa nãy giờ nén chặt, ẩn kín đâu đó giờ đây bùng nổ, thoăn thoắt theo nhau và thoăn thoắt hoán đổi nhau với một tiết điệu dường như mỗi lúc một nhanh đến độ trong một khoảnh khắc hụt hơi tôi đâm tự hỏi không biết cái gì đã nhập vào nàng tuy nhiên những lúc khác thì nàng chậm lại,chậm hẳn lại, chậm lại rồi nhanh lên, nhanh rồi lại chậm chậm rồi nhanh, cứ thế, như thể tuân theo một bản nhạc với giai điệu và tiết tấu vô cùng phức tạp tuy nhiên sự thật là không có một bản nhạc nào được phát qua một cái loa chìm trong tường chẳng hạn và chắc hẳn nàng không có thứ nhạc nào khác ngoài một điệu nhạc đang tồn tại và vang lên chỉ ở trong nàng và nếu đúng vậy thì điệu nhạc này nó mạnh mẽ đối với nàng hơn gấp bội so với một bản nhạc tồn tại ở ngoài nàng. Một bản nhạc khiến cho máu trong huyết quản nàng lên men và mọi thớ thịt đường gân của nàng đều đâm muốn tự mình chơi trò đi dây băng vực. Cả những sự tiếp xúc của nàng với vách gương bây giờ cũng vậy. Giờ thì lúc nàng lao tới hết tốc lực và đập mạnh mình vào gương (các giác quan của tôi giờ đã được trui rèn đủ để không còn nghi hoặc về điều đó và khi nó xảy ra thì có thể tiếp nhận nó một cách tương đối bình tĩnh), lúc nàng lao tới cũng hết tốc lực và rồi thắng lại sao cho khi đã dừng hẳn thì phần nhô ra xa nhất của thân thể nàng chỉ còn cách gương chừng một phân, trên dưới một phân. Và nàng có vẻ thích thú tự đùa với chuyện lúc thì mình làm được chuyện này lúc thì không. Đôi lần nàng hét lên the thé (âm thanh duy nhất của con người mà tôi nghe thấy không biết đã từ bao lâu), cái tiếng hét cắt sâu vào tai trong tôi và cả trong tim tôi “như một tia laser”, khi nàng dừng kịp và khi nàng không dừng kịp, hét không phải vì sợ hay hốt hoảng mà vì sướng khoái hoặc cả hai. Chẳng hạn như tiếng hét của nàng khi nàng lao tới trong thế ưỡn ngực ra hết cỡ sao cho hai bầu vú là bộ phận đầu tiên của nàng va chạm với gương và hình như nàng thích thú vô cùng khi khám phá ra tác động của cú chạm này đối với toàn thân nàng, khi thấy cái phản lực từ các điểm tiếp xúc dội ngược trở lại nàng bị giảm thiểu ra sao khi phải truyền qua lớp đệm dày là các thớ cơ và lớp mỡ phì nhiêu cấu tạo nên hai cái bầu đáng nể của nàng, gần giống như túi khí bung ra khi va chạm xe hơi, và tiếng hét này của nàng khác với những tiếng hét khác, trầm hơn, đục hơn, như hơi nghẹt đi,một chút thôi, song vẫn là một tiếng hét tròn đầy, lọt vào tôi trọn vẹn. Lúc khác, khi chỉ còn cách đích chừng một mét, nàng khéo léo vặn mình và hẩy vùng dưới cạnh sườn ra - rất giống một động tác múa bụng - sao cho một bên xương chậu nàng là nơi đầu tiên tiếp xúc với vách gương. Tôi nghe được khá rõ cái tiếng khô, đanh của hai vật cứng va mạnh nhau khi giữa chúng có một lớp cơ và mỡ mỏng, một lớp da mỏng và một lần vải mỏng. Hình như nàng rất hạnh phúc vì phát hiện được cái âm thanh này. Phát hiện ra rằng nếu nàng ghìm tốc độ lại,phanh lại trong khoảng một giây cuối sao cho lực va chạm giữa xương chậu nàng với vách gương giảm còn chừng một nửa so với nếu nàng không phanh lại – giống như nàng đã làm – thì âm thanh tạo ra sẽ là cái âm thanh nàng vừa nghe, còn nếu nàng hoàn toàn không ghìm tốc độ, để mặc cho cú chạm xảy ra với toàn bộ năng lượng tiềm tàng của nó thì âm thanh hẳn sẽ to hơn, đanh hơn ra sao, nàng có thể hình dung được ít nhiều, và điều đó khiến nàng thích thú. Cả cái đau nữa. Sự khác biệt giữa cái đau vừa phải hơn, mà nàng vừa tạo ra, theo một cách mà trong đó nàng nắm quyền kiểm soát, và cái đau lớn hơn, choáng ngợp hơn, cái đau phần lớn là không kiểm soát được, mà nàng có thể nếm trải nếu như nàng không làm gì cả mà phó mặc mình cho luật tự nhiên, sự khác biệt đó là một thứ kích thích nàng, khiến nàng thích thú. Sự khác biệt này là do nàng làm chủ, nó tồn tại chỉ trong lý thuyết hay cả trong thực tại, nó lớn hay nhỏ đều là do nàng, ít nhất là về cơ bản do ở nàng, điều đó làm nàng thích thú. Và nàng cũng có vẻ thích thú khi những dấu máu, những vết tích nàng để lại trên vách gương càng lúc càng nhiều và có lẽ quan trọng hơn thế là những dấu này không tập trung vào một chỗ,không chồng chập lên nhau mà rải ra, mỗi cái một nơi, ở những độ cao khác nhau và kích thước khác nhau. Khi chỉ có một hai vết thì chưa thể nhận thấy điều này, không thể, nhưng khi đã có nhiều vết như vậy thì cái mẫu hình có mầm mống sẵn bên trong nàng mới dần dần thành ra đường nét, dần dần hiện rõ ra. Vệt dấu hữu hình để lại bởi một trận gió vô hình từ cõi nào đó tới thông qua nàng; từ chỗ vô dạng thể, thông qua nàng mà ra dạng thể. Bây giờ khi đã nhận rõ và càng lúc càng rõ hơn điều đó thì tôi càng lúc càng thấm thía và khâm phục sự điêu luyện và tài nghệ của nàng trong việc nhắm chính xác vị trí mà mình sẽ gặp gương, các vị trí này dịch dần từ trái sang phải, song đôi lần lại bất ngờ đảo sang trái, bên trái của vị trí đầu tiên, như thể nàng bỗng nhận ra rằng điểm đầu của chuỗi thật ra không phải là điểm đầu của chuỗi, còn những khoảng trống cần phải lấp ở đằng trước nó.

Và dường như nàng thích thú cả với chuyện mặc dù sức nàng mỗi lúc một cạn dần và điều đó càng lúc càng thấy rõ song cho đến lúc này nàng vẫn đang vượt qua được nó để đạt được vận tốc và độ chính xác cần thiết ở những giây cuối. Nàng thích thú thấy mình vẫn đang đủ sức mạnh, đủ quyết liệt, đủ sự quyết tâm sắt đá để tự buộc mình, tự đẩy mình, tự lôi tuột mình vượt qua cái vũng lầy sự cạn dần sức, những chấn động và những cái đau kia. Như con thú bị thương, bầm dập te tua, có thể bị lột sạch da, máu tuôn không dứt, tiến được một phân là phải nghỉ mười phút, hai mươi phút, một giờ, một phần tỉnh chín phần mê, song vẫn kiên trì, nhất quyết, lì lợm tiến, về phía hang của nó, nhà của nó, về với bầy con của nó, về nơi duy nhất mà ở đó nócó thể chết thanh thản tuy rằng tất cả điều này nó không nghĩ, điều này nằm sẵn trong bản năng nó, trong gien nó, nó không nghĩ, nó hành động. Có một cái gì đó nằm sẵn trong gien nàng ở nơi sự tiến tới ngoan cường, lì lợm, nhọc nhằn, đầy nhiệt hứng, thê thảm, đường hoàng này của nàng. Nó như một sự siêu nhiên, khi mà mọi cuộc bò lê lết ì ạch đó đều rốt cuộc kết thúc bằng một sự tăng tốc tóe lửa và tóe máu (dù cái sau thì chỉ đôi khi). Những bước nhảy, cú nhón gót, cái xoay mình ngoạn mục và tùy hứng không còn nữa, nhưng tôi cảm thấy mình sẵn sàng thấy nó trở lại bất cứ lúc nào mà không bị bất ngờ. Nó như một màn hài-bi kịch tự giễu mình, tự lừa mình rằng ý chí có thể vượt qua những giới hạn mà thân xác không thể. Hay thật ra đó cũng không hoàn toàn là tự giễu hay tự lừa mình? Có phải máu và sức lực nàng dần dần thoát ra khỏi nàng là cách duy nhất để tinh thần nàng có thể dần dần thoát được khỏi nàng? Nàng mỗi lúc một chậm dần, tiếng kêu thích thú của nàng nhỏ dần, những va chạm của nàng với vách gương yếu dần, những cú quăng mình tới của nàng đuối dần. Mùi mồ hôi ngai ngái (ngai ngái và thơm, thơm và ngai ngái) của nàng, mùi tanh của máu nàng (thoang thoảng và tanh) mỗi lúc một rõ và đậm hơn trong bầu không khí khép kín. Rốt cuộc thì bàn tay của Ryutaro cũng rời khỏi vai tôi, dù tôi không biết chính xác từ lúc nào. Bởi từ lâu tôi đã không còn nhấp nhổm muốn bứt khỏi chỗ đang đứng mà dấn về phía nàng nữa, không chực lùi lại mỗi khi nàng tiến tới quá gần nữa. Có những lúc – chuyện này càng về sau càng nhiều hơn -, khi lùi về phía tôi, và khi từ chỗ gần tôi lại bắt đầu tiến về phía gương, nàng gần như loạng choạng, người nàng hơi xiên xiên, có thể thấy rõ trọng tâm của nàng đang chực tuột khỏi chân đế của người nàng giống như hòn bi bị tuột khỏi một mặt phẳng bị lật nghiêng vừa đủ độ, nhưng rồi đến hai ba giây cuối nàng lại vươn thẳng lên, ngẩng đầu, tay giang hoặc duỗi hoặc chắp thành vòng cung ở sau lưng hoặc trên đầu, lao tới, rướn tới, dấn tới, đẩy hoặc lôi mình tới, và không lúc nào hơn những lúc này tôi có trước mắt một hiện thân hoàn hảo của vật chất chuyển động thuần túy bằng sức mạnh của ý chí – càng lúc nàng càng giống hơn với một khối linh hồn chuyển động chứ không phải một khối thể xác linh hồn chuyển động.

(còn tiếp) 

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Nhà Huế, trong Thành Nội (Phần 4, trích tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Và tôi chợt nhận ra mình đang theo dõi điều này một cách quá căng thẳng, hơi thở ngưng, thậm chí máu trong huyết quản như cũng ngưng, giống như tôi đang thấy một hình người – một hình người giống nàng – nhô ra từ trong một tấm gương. Sau đó tôi tự trấn an mình: mọi chuyện vẫn bình thường, những sự bình thường vẫn đang diễn ra... Nàng đang tách mình khỏi gương, ra khỏi cái hợp thể tồn tại trong khoảng mấy giây hay mấy phút vừa qua gồm có nàng và gương để trở lại là nàng như cũ, như một vật thể đơn lập. Tôi tiếp tục nhìn. Giờ thì nàng đã hoàn toàn tách khỏi vách gương và tôi đang tiếp tục nhìn cảnh đó như nhìn một trong những điều khó xảy ra nhất trên thế giới. Đầu nàng hơi cúi, hai cánh tay nãy giờ giang thẳng lúc này hơi hạ xuống vẽ thành hai vòng cung rộng và chùng do chịu lực hướng tâm, hai bàn chân hơi choãi ra, hai mũi bàn chân châu vào nhau còn hai gót chếch sang hai bên. Có cảm giác cơ thể nàng đã tách khỏi gương song tâm trí nàng vẫn chưa thể tách khỏi những gì còn lại sau cú chạm vào gương; linh hồn nàng như vẫn đang phải nhọc nhằn bò, từng phân một, từng tí một, một cách gần như vô vọng, hòng ngoi lên được từ dưới một hố sâu đầy thứ cát lầy trong như nước cất và trơn chuội như mỡ.

Nhưng rồi tư thế của nàng thay đổi nhanh hơn tôi tưởng. Nàng vươn thẳng người lên, đầu lại ngẩng cao, sớm hơn là tôi đã sẵn sàng tâm trí để đón nhận điều đó. Hai tay nàng đã hạ hẳn xuống, giờ lại khép hờ hai bên thân, đầy thư giãn, lỏng nhưng không rũ, tự nhiên. Và bằng một động tác xoay gót duy nhất, sử dụng hai gót chân như một thứ bản lề trơn tru tuyệt hảo, nàng xoay một vòng một trăm tám mươi độ và chuyển sang đối diện với tôi. Đầu ngẩng cao nên mắt nàng chắc chắn hướng vào tôi, song tôi không thể nói chắc nàng có trông thấy tôi. Tôi hay Ryutaro hay cả hai. Có cái gì đó trên mặt nàng khiến tôi nghĩ hoặc cảm thấy như vậy, tuy nàng đang ở xa như thế. Nàng vẫn như đang trong cơn mộng du – tôi chưa trực tiếp thấy người mộng du bao giờ nhưng tôi có cảm tưởng mãnh liệt như thế -, một thứ mộng du của riêng nàng, thứ tỉnh trong mơ và mơ trong tỉnh của riêng nàng.

Nàng bắt đầu tiến về phía tôi (lần này không lùi mà tiến, mặt hướng vào tôi), hai chân lần lượt choãi sang hai bên để lấy đà như mọi người trượt patanh vẫn làm, càng lúc càng nhanh. Và một lần nữa không có thứ âm thanh khô, đùng đục khi các bánh xe tiếp xúc mạnh, dứt khoát với bề mặt rắn, chỉ có những tiếng lách cách đều và rất khẽ giống như tiếng những hòn bi nhựa được thảy cách quãng đều lên tấm nhựa trải sàn. Nàng tiến đến tôi rất nhanh. Và khi nàng chỉ còn cách tôi khoảng ba mét thì hình ảnh nàng trở nên lừng lững đến nỗi tôi cảm thấy mình không còn đủ sức đối mặt với nàng nữa. Cảm giác gần như là nếu tôi còn đứng trước mặt nàng thì nàng sẽ đè nát tôi. Một cách bản năng tôi né sang một bên, như né một chiếc xe đang phóng nhanh tới và có đủ dấu hiệu cho thấy người lái đang ngủ hoặc bị mù. Tôi né gần như đúng lúc nàng dừng lại – trước đó tôi không thấy nàng có động thái nào của hai chân hay của cả thân mình để tự giảm dần tốc độ, hoặc có song tôi không nhận ra, tôi quá mải bận trí vào mặt nàng – cách nơi tôi đứng khoảng non một mét. Mặt nàng lúc này quá gần đến nỗi tôi hầu như nhắm mắt lại. Không hẳn nhắm mắt theo nghĩa đen, mà là nhắm ở bên trong. Tôi cụp mắt xuống, có lẽ vậy. Lập tức tôi thấy mình đang làm một chuyện vô lý, điên rồ như thế nào, nhắm mắt khi thấy mặt nàng, người đàn bà của đời tôi. Nhưng lúc đó tôi không ngăn mình được. Và trong khi đang nhắm mắt, chắc trong khoảng một giây, tôi nghe có một luồng khí mạnh, không nóng không lạnh đập vào mặt mình và tôi cảm thấy như mọi lỗ chân lông trên mặt mình đều nở rộng đón luồng khí ấy, nó như xuyên vào tận trong xương mặt tôi. Khi lại mở mắt, tôi thấy nàng đã xoay lưng lại và đang rời xa khỏi tôi. Một lần nữa nàng đang tiến về phía vách gương. Một lần nữa bằng những động tác mạnh mẽ và dứt khoát của hai chân, bằng năng lượng dồn tụ bên trong nàng mà ta có thể cảm thấy giống như cảm thấy năng lượng dồn tụ trong cái lò xo bị nén hết cỡ, nàng đang lấy đà để tung mình tới trước như thể phía trước nàng là con đường bằng phẳng vô tận, bầu trời, không gian vũ trụ, cõi vô hạn. Và một lần nữa có một tiếng kêu bật lên ở bên trong tôi và liền sau đó tắt ngấm, như một tia nước vừa mới từ trong không khí vọt ra thì đã bị hút sạch vào cát. Và tôi như dự cảm được tác động của cú va chạm khi cả bầu trời đập vào mặt tôi. Tôi gần như bật ngửa ra sau – tôi cảm thấy cái thôi thúc mạnh mẽ muốn bật ra đằng sau, trước cả nàng, thay cho nàng. Nhưng tôi không bật ra sau bởi vì trên thực tế tôi vẫn đang bị hút theo nàng như bị hút theo một đoàn tàu lớn vừa vụt qua trước mặt. Và giờ thì, BAM, nàng kịch tường. Dư chấn của cú chạm lan sang tôi như một luồng điện chạy qua tôi trong nháy mắt rồi tiếp tục chạy đi đâu đó đằng sau lưng tôi. Lần này tôi thấy rõ là nàng va vào gương. Đập mạnh vào gương. Không khí trong phổi tôi trong nháy mắt như bị bạt hết ra ngoài. Tôi thấy tức thở. Một chân tôi rời khỏi chỗ theo bản năng. Người tôi đổ tới phía trước. Một bàn tay chắc nịch níu vai tôi giữ lại. Tôi không giằng ra. Sự thôi thúc kia trong tôi chưa đủ mạnh để tôi giằng ra khỏi bàn tay này. Tôi đứng tại chỗ, cảm thấy bàn tay đó trên vai tôi, có ấn tượng như một phần của nó đang chuyển thành chất lỏng và ngấm qua da để nhập vào trong cơ thể tôi. Tuy nhiên chỉ một phần nhỏ tâm trí tôi là đang ghi nhận điều này, như ghi nhận cơn đau răng xuất hiện cùng lúc với khi ta vừa mất một cánh tay. Phải, phần nào đó của tôi như đã bị chặt mất trong khi mắt tôi nhìn nàng một lần nữa như đã bị dính chặt vào gương. Nhưng cảm giác đó tồn tại không lâu bởi chỉ một lát ngắn sau đó nàng đã lại tách ra khỏi gương. Nàng tách khỏi gương như một con amíp tách ra từ một con amíp, tôi có cảm tưởng như vậy. Cảm tưởng này mạnh đến nỗi tôi phải căng mắt ra cố theo dõi xem liệu nàng lúc này có nguyên vẹn như trước khi nàng nhập vào vách gương không, mặc dù đứng sau lưng nàng thế này thì tôi không thể thấy mặt nàng. Không thể thấy chừng nào nàng còn chưa quay người lại. Và nàng không quay người lại. Nàng đang lùi lại, một lần nữa tiến gần về phía tôi, song một lần nữa trong thế quay lưng lại tôi. Song lần này nàng di chuyển nhanh hơn nhiều, gần như lập tức tôi thấy nàng hầu như ngay trước mặt tôi – lần này đầu nàng hơi cúi tóc nàng đổ xuống che kín má – hai tay nàng vẫn giang rộng hai bên nhưng tay phải hơi hạ thấp – có cái gì đó nơi bàn tay phải xoay xuống dưới của nàng khiến cho không khí dường như kêu ri ri đối với tai tôi – ngoài cái đó ra thì không có gì khác so với những lần khởi động bay trước đó của nàng – chân nàng vẫn xoạc và vẫn tiến mạnh mẽ và quyết liệt như thế thậm chí còn mạnh hơn và quyết liệt hơn – mạnh và quyết liệt giống như một tiếng thét – giống như thể lần này nàng tung mình cất cánh kèm theo một tiếng thét rền làm rung chuyển thế giới – một lần nữa không biết lần thứ mấy trong một phút qua tôi cảm thấy hai bàn chân mình như sắp sửa rời khỏi đất – tôi muốn tung mình tới trước theo nàng – dù có thể là để giữ nàng lại – và không biết có phải chính vì cảm thấy rằng tôi tung mình tới trước lúc này là để giữ nàng lại mà rốt cuộc tôi đã không tung mình tới trước, tôi cứ chôn chân đó – mặc dù tôi nghe rõ dư ba hay vọng âm hay rung chấn từ tiếng thét mà nàng là hiện thân đang làm cho hai chân tôi cũng không thật sự bám chắc vào nơi tôi đang đứng – một cái cây không có rễ một căn nhà không có móng – tôi nhìn nàng lao tới và chờ thấy nàng một lần nữa đập mình vào vách gương cũng tức là chờ cảm nhận cái lúc một cái tôi khác của tôi phóng chiếu ra phía trước và di chuyển cùng hướng cùng vận tốc và song song với nàng và cùng đập mình vào gương như nàng – lực của cú va chạm sẽ qua nàng và qua cái tôi phóng chiếu đó của tôi mà truyền ngược về tôi và tôi ở đây đứng đây sẽ một lần nữa bât người ra sau – choáng vì cú chạm đó đau vì cú chạm đó – Cú chạm đó dường như nó đã xảy ra rồi đối với tôi – Nhưng rồi nó đã xảy ra không – Có phải nó đã xảy ra không – Giờ thì nàng đã một lần nữa dừng khựng lại trước vách gương tuy nhiên nhất thời tôi không sao có thể biết chắc có đúng là nàng đã va vào đó hay không có thật là nàng đã không va vào đó hay không – trong nháy mắt dường như tôi mất hết mọi khả năng lĩnh hội về thực tại – trong nháy mắt dường như tôi sẵn sàng lấy làm lạ rằng nếu như nàng có va vào vách gương thật thì tại sao nàng lại không nảy bật ra sau như trái bóng cao su – nàng không nảy bật ra vậy tức là nàng đã kịp tự ghìm mình lại tự phanh mình lại khi chỉ còn một xăngtimét hay năm milimét nữa là thực sự va vào nó – trong nháy mắt tôi có cảm tưởng đó là thứ logic duy nhất còn có giá trị còn có chút giá trị ít nhất là ở đây lúc này – và logic đó đang diễn ra ở đây lúc này bởi nàng đã không nảy ra khỏi gương cũng không nhập một vào gương – nàng đang đối diện với gương – Còn bao nhiêu milimét ngăn giữa nàng với gương? Liệu gương có sẽ hút nàng vào như khối nam châm hút mẩu sắt và qua đó triệt tiêu khoảng cách đó? Tại sao nó không làm vậy? Sao nó chưa làm vậy? Chẳng phải ở đây lúc này cái gì cũng có thể xảy ra sao? Rốt cuộc thì chuyện gì có thể xảy ra với chúng tôi? Chuyện gì đang xảy ra với chúng tôi? Trong khi đang nín thở, tuồng như nếu làm vậy thì rồi lời đáp cho những câu hỏi này hay ít nhất là một gợi ý xa xôi cho nó sẽ mặc nhiên hiện ra từ trong không khí, tôi không nhận thấy ngay rằng nàng đang lùi dần khỏi gương, rất chậm song không phải không thể quan sát bằng mắt, giống như quan sát nước triều cường chầm chậm rút. Như một làn hơi nước lạnh đang từ từ toát ra, từng tí một, từ vách gương. Cảm nghĩ này vừa đến, lập tức tôi liền có ấn tượng như vách gương kia là một thứ xốp, mềm, ẩm ướt, kiểu như mút. Một chất liệu có khả năng cản nàng lại song không gây thương tích cho nàng và có thể giúp tạo động năng cho nàng chuyển động hồi quy về điểm xuất phát. Song nếu chính nàng đã làm cho nó có được khả năng này thì sao? Nàng vẫn đang lùi dần lại rất chậm song có lẽ đây là lần đầu tiên từ nãy đến giờ tôi không chú mục vào nàng mà vào vách gương, đúng vị trí nàng gần như chạm sát. Và tuy đang ở khá xa tôi vẫn có thể cảm nhận khá rõ mình đang thấy cái gì đó. Một cái gì đó nhòe mờ, không sáng màu, ở ngay vị trí nơi ảnh chiếu của nàng - nàng vẫn đang rất gần gương - khiến cho một phần mặt nàng phản chiếu trong gương như bị ám khói, bị hoen bẩn, như khuôn mặt bằng màu nước bị ngấm mưa. Mãi một chặp tôi không hoàn toàn chắc được vào điều tôi thấy, tôi cố tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là hệ quả từ một khiếm khuyết chợt xảy ra trong hệ thống chiếu sáng của căn phòng hoặc trong bộ máy cảm thụ thị giác của tôi. Tôi không đủ khả năng đẩy tiếp cái ý nghĩ nảy ra gần như ngay khoảnh khắc đầu tiên thấy cái đối tượng ấy.

Đó là máu.

Đó là máu nàng đã đổ ra vào lần đầu hoặc lần thứ hai tiếp xúc với gương, trước lần này. Tôi có thể tự lừa mình rằng đó chẳng qua là đám hơi nước do hơi thở của nàng và do hơi ẩm thân thể nàng để lại trên gương sau một hồi lâu dính chặt tưởng không rời, song tôi biết không phải vậy. Vết này rõ quá, thẫm quá, sự hiện diện của nó trên mặt gương là một sự hiện diện gây cảm giác bứt rứt dù ta chưa thể nhận thức nó là gì. Máu từ chỗ nào của nàng? Trán? Gò má? Môi? Từ trong mũi? Tại sao khi nàng quay mặt vào tôi mà tiến tới thì tôi đã không nhìn nàng? Tại sao tôi không thể biết nàng đang đau cụ thể ở đâu, khiến cho lúc này tôi bắt đầu nghe đau ở mọi chỗ của đầu và mặt tôi, mọi chỗ, vì nó là một cái đau không có khả năng khu trú vào một chỗ cụ thể nào; nó không biết. Nàng càng lùi lại gần tôi, cái đau ở mọi chỗ của đầu mặt tôi càng tăng, theo từng xăngtimét. Như thể các bánh đôi giày trượt patanh của nàng đang từng tí một dằn lên các dây thần kinh ở khu vực đó của tôi. Đó là một ảo giác, tôi biết, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi rùn lại, nín thở, cố làm giảm được chút nào hay chút nấy áp lực của các bánh xe đang đè lên tôi. Nàng vẫn đang lùi, chậm, chậm hơn những lần trước, quay lưng lại tôi. Trong khoảnh khắc tôi có cảm tưởng mình đang ở dưới đáy biển và nàng đang chìm dần xuống chỗ tôi trong tư thế ngửa, tuy trong trường hợp này mọi sự phân biệt giữa phương thẳng đứng và phương nằm ngang đều không còn ý nghĩa – bảo rằng nàng chìm nghỉm xuống chỗ tôi hay đang di chyển đến chỗ tôi trong thế xoay lưng lại tôi thì cũng chỉ là một. 

(còn tiếp)

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Nhà Huế, trong Thành Nội (Phần 3, trích tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Rồi thì rốt cuộc nàng bắt đầu chuyển động. Nàng lùi lại một chút khỏi vách gương, bằng một động tác duy nhất thật khéo léo của toàn bộ thân mình mà chủ yếu là đôi chân mang giày trượt patanh. Mọi cơ của cả hai chân nàng, từ bắp vế, đầu gối, cẳng chân, cổ chân,mắt cá, ngón chân đều tham gia vào động tác đó trong một sự phối hợp hoàn hảo đến độ hầu như trở thành một cơ duy nhất, và cái động tác mà cơ duy nhất này thực hiện vừa dứt khoát, đầy hữu hiệu, lại vừa có vẻ cao nhã đến độ tim người có thể nhói lên được. Số người trượt patanh mà tôi đã quan sát hoặc chứng kiến không phải nhiều song tôi có cảm giác mạnh mẽ rằng rất ít ai trong số đó có thể trượt với sự cao nhã giống như thế. Hoặc không một ai. Dường như có một ánh sáng nào đó bật ra từ nàng khi nàng làm động tác ấy.

Chỉ bằng một động tác đó nàng lùi lại cách vách gương chừng hai mét và tôi nhận thấy mình nín thở. Tôi biết những khoảnh khắc đột nhiên nín thở này của mình. Tôi có thể dự cảm hay mường tượng được độ căng hay cường độ của những gì xảy ra sau đó dựa vào cường độ của cơn nín thở.

Thêm một động tác nữa của đôi chân nàng - hơi rùn xuống một chút, một chút thôi, và hơi choãi ra hai bên một chút,một chút thôi -, hay cũng có thể nói là chính cái động tác vừa rồi chưa kết thúc mà đang tiếp tục tự khai triển ra, tự chuyển hóa hoặc tự tái sản sinh thành động tác này, thế là nàng đã lùi lại xa vách gương hơn nữa, giờ thì hẳn phải xấp xỉ bốn mét hay sao đó. Và ngay cả động tác thứ hai này, hay sự khai triển của động tác thứ nhất, cả nó nữa cũng chỉ là khởi đầu.

Nàng vẫn tiếp tục lùi xa khỏi vách gương và càng lúc càng gần lại tôi. Mặc dù nàng có làm những động tác đặc thù của hai chân cần cho việc trượt lùi – hai bàn chân liên tục xích lại gần nhau rồi lại tách xa nhau theo những đường có thể gọi là zích zắc – tuy nhiên cái ấn tượng giống như trong mơ – giống như nàng đang lướt đi trong một cảnh của một giấc mơ, chạm đất song cũng bằng như không chạm đất – vẫn thật mãnh liệt. Thoắt cái nàng đã di chuyển lại gần đến chỗ đầu phòng nơi Ryutaro và tôi đang đứng,gần lại tôi, và khi thấy hình thể nàng lớn dần lớn dần lên trước mắt, tôi bỗng nghe tim mình hẫng đi một nhịp, giống như tôi đang thấy lớn dần lên trước mắt mình một vật thể chỉ có khả năng đem lại cho tôi cái chết. Bởi vì trong nháy mắt tôi cảm nhận được toàn bộ hoặc gần như toàn bộ khối năng lượng ẩn chứa trong thân thể đó, tấm lưng đó, độ nén của nó, sức xuyên phá của nó nếu và khi nó bùng ra và so với nó tôi nhỏ nhoi vô nghĩa ra sao, như một cái bong bóng cá trước nguy cơ một lằn sét. Tôi nín thở, khẽ rùn lại, nếu không phải về mặt cơ thể thì ít nhất là về mặt tâm trí, làm như đó là cách đầu tiên có thể viện tới để giữ cho mình tiếp tục tồn tại trước nguy cơ này.

Ngay lúc tôi tưởng như không còn cách nào tránh được nữa, không còn cách nào khác cho tôi ngoài dịch sang một bên để tránh cú va chạm với nàng mà hậu quả có thể khôn lường, nàng dừng lại. Thật sự tôi không hiểu tại sao có thể như thế. Đà di chuyển của nàng, theo như tôi cảm nhận được từ bên trong mình, vẫn còn, cho nên muốn dừng lại thì nhất định nàng phải làm một động tác mới để hãm nó lại, song tôi không thấy bất cứ một cơ nào của nàng nhúc nhích. Như thể nàng điều khiển được chuyển động này một cách trực tiếp bằng ý chí, không cần thông qua hệ thần kinh và hệ cơ.

Không chủ định, tôi liếc nhanh sang Ryutaro. Y đứng, dán mắt vào nàng, như không còn biết rằng cạnh y có tôi. Như thể y đang thấy trước mặt một cảnh tượng, một hiện thể mà con người ta sẵn sàng đợi suốt một đời để thấy. Trong tư thế hay tư thái như vậy, y giống nhân vật trông nghiêng trong một bức tranh khắc a xít. Gần như không chịu nổi cảnh đó,tôi lại nhìn sang nàng. Nàng đứng, lưng thẳng, chân thẳng, hai bàn chân cách nhau khoảng hai mươi phân, hai tay khép hờ dọc cạnh sườn, không ép chặt, đầu hơi cúi, vai hơi rũ. Bỗng nhiên nàng có vẻ như không còn chút sức lực nào.Không phải như vậy, tôi nghĩ. Không đúng như vậy, tôi biết. Nhưng đúng ra thì thế nào, tôi không thể nói được. Giống như thể tôi đang đợi, đang dự cảm được cú nhảy xổ tới chớp nhoáng hoặc động tác gì đó tương tự của một con thú mà tôi biết chắc là sắp chết, cái duy nhất đang đầy trong nó và mỗi lúc một đầy hơn là sự chết.

Đến một lúc, nàng ngẩng đầu lên,hướng thẳng trước mặt, hai tay khẽ rời khỏi hai bên mạng sườn tuy vẫn còn gần như áp sát vào, hai chân hơi dạng ra, một chút thôi. Đoạn nàng hơi lùi lại chút nữa, dừng, dường như thoáng do dự, hoặc như trong vô thức đang chờ một cái gì đó. Thế rồi, như vừa nghe một phát súng lệnh vô thanh, nàng vẩy mạnh hai chân,không phải toàn bộ hai chân mà chỉ là các cơ từ khoảng bắp đùi cho đến gót chân, không hẳn quá mạnh song tôi có cảm giác như thế là bởi động tác này diễn ra quá nhanh, quá dứt khoát, quá đồng bộ, giống như chuyển động của một cái kim hỏa duy nhất đập vào hạt nổ của một viên đạn.

Nàng lùi lại và lập tức tôi nghe thót tim: tôi không hề nghĩ rằng rốt cuộc nàng sẽ vẫn cứ lùi lại, tôi cứ đinh ninh không còn chỗ nào để cho nàng lùi nữa, đinh ninh nàng có biết điều đó. Nhưng tôi có lý do gì để giả định là nàng biết? Tôi tránh sang bên nhường lối cho nàng. Tôi nhường chỗ cho nàng bởi nàng như đang di chuyển trong một thế giới của riêng nàng và chỉ hoàn toàn ngẫu nhiên mà thế giới đó của nàng và thế giới của tôi có khả năng hoặc nguy cơ giao cắt với nhau tại đây tại thời điểm này với độ dung sai vài xăngtimét và phần mười giây. Và ngay khi nàng đã tiến tới(hay lùi tới) chiếm lấy vùng không gian mà tôi vừa nhường lại cho nàng thì cái điểm giao cắt ấy lập tức biến mất, có một cánh cửa trập khổng lồ vô hình đã đóng sập xuống xóa sạch nó.

Và một lần nữa tôi nín thở hoặc tim tôi như khựng lại một nhịp khi thấy nàng dừng lại ngay sau khi chiếm chỗ cũ của tôi. Nàng chỉ cần thế chăng? Nàng đứng, đầu ngẩng cao, hai cánh tay nhích xa khỏi hai bên thân thêm chút nữa, hai chân choãi rộng thêm một chút và lưng nàng như thể căng lên, không cứng ra mà là căng lên. Tôi biết đường bay của nàng sắp sửa bắt đầu.

Sau khoảng hai ba giây nữa, giống như một phần của cái khoảng lặng chứa đầy điện tích trước khi một vận động viên bắt đầu thực sự thực hiện động tác chạy đà để ném lao hoặc dậm nhảy tung mình xuống bể bơi, nàng bắt đầu tiến tới, thoạt tiên chậm, sau nhanh dần, mỗi nhịp chân tiến tới theo hướng hơi choãi sang lần lượt hai bên, đều tăm tắp, gây cảm giác vô cùng chính xác, không một chút nào thừa hoặc non, một kỹ thuật để tạo đà như ở mọi người trượt patanh khác tôi từng quan sát, song dường như hiếm có ai khác có khả năng làm những động tác này giống như nàng, với một sự nhẹ nhàng như thế, giống như chúng không phải được thực hiện bằng cơ và xương, mà chúng là một thể hóa thân trực tiếp từ dòng chảy của máu nàng, của khí lưu chuyển trong kinh mạch nàng, của linh hồn nàng. Ít nhất là không có ai trong số những người trượt patanh khác gây nên ở tôi cái cảm giác này trong khi tôi nhìn nàng trượt patanh, cái cảm giác vừa như một cơn kinh sợ vừa như một niềm khoái cảm hoặc cả hai, “giống như một dòng điện, nhẹ tựa kiến bò, đang lan thành từng vòng sóng đồng tâm từ hai gót chân lên bụng dưới tôi”.

Nàng cứ thế bắt đầu rời xa khỏi tôi. Và, đột nhiên, như thể lần đầu tiên phát hiện ra một bí ẩn lớn của thế giới, tôi nhận ra rằng lý do hay ít nhất một phần lý do khiến chuyển động của nàng trên đôi giày trượt patanh có vẻ khác thường đến thế đối với tôi là ở chỗ nó không gây bất kỳ một tiếng động nào, như thể tôi đang thấy trước mắt mình một đoạn thực tại ba chiều của một bộ phim câm, một giấc mơ được quét bởi một bộ máy chụp cắt lớp tiềm thức chưa thực sự hoàn hảo, chỉ có khả năng phục hiện được hình ảnh còn âm thanh thì không. Có lẽ là do bốn bức vách và trần cách âm quá tốt, song cũng có thể không phải chỉ do vậy.

Nàng rời xa khỏi tôi, tiến về phía vách gương, càng lúc càng nhanh hơn, những nhát lia chân càng lúc càng mạnh hơn càng quả quyết hơn – sự nhẹ nhàng thanh thoát đã chuyển hóa thành nhanh, mạnh và quả quyết song không vì vậy mà biến mất hoàn toàn, và vẫn vô thanh, mặc dù tai tôi vẫn hình như nắm bắt được những tiếng kịch kịch mơ hồ giống như những âm thanh không thể luận ra nguồn mà thỉnh thoảng ta nghe được giữa đêm khuya tịch mịch – tôi không thể chắc có phải đó chẳng qua là trí óc tôi tự tạo ra không.

Bây giờ nàng đã trở nên chuyển động rất nhanh, nhanh hơn tôi có thể chờ đợi – tôi đã không có sẵn tâm thế để thấy nàng đạt đến vận tốc ấy trong thời gian ngắn đến thế  giống như trong vài khoảnh khắc vừa rồi hình ảnh nàng chuyển động trước mắt tôi đã được đẩy cho nhanh lên như trong một bộ phim thời kỳ đầu tiên – nhoáng một cái nàng đã ở tít đầu phía bên kia phòng, hầu như sát hay thực sự là sát vách gương – đúng vào lúc cú bay của nàng thực sự bắt đầu – nàng đã khép hai chân lại, hai bàn chân nàng bây giờ ở tư thế thẳng, gần như ép sát vào nhau và hoàn toàn không còn cử động, bây giờ nàng tiến tới – nàng lao tới trước – toàn chỉ bằng quán tính, bằng cái đà mà nàng đã dày công vun đắp nãy giờ, hai tay nàng giang thẳng như đôi cánh, một thứ cánh, nàng không trượt patanh nữa, nàng không cần vận công thêm nữa, nàng nương theo dòng chuyển động, buông mình theo quy luật vũ trụ, nàng tự do tự tại, nàng bay (ở xa nên tôi không thấy rõ được mặt nàng nhưng tôi hình dung mắt nàng mở to, mũi nở phồng, cằm hẩy ra, miệng hé) – không gì có thể ngăn nàng – nhưng mà có vách gương kia, ngay trước mặt nàng có vách gương kia – nó ở kia ngay trước mặt nàng – nàng có dừng lại không? – nàng phải dừng lại chứ - nàng đâu thể xuyên qua nó được – dừng đi tôi nghe mình kêu lên không phải miệng tôi kêu lên mà là toàn bộ bản thể tôi kêu lên – kêu như thể tuy nàng đang ở trạng thái như thế này tôi vẫn có khả năng làm cho nàng phải nghe thấy tôi – như thể tiếng kêu của tôi có khả năng vượt lên đón đầu đà tiến của nàng và đủ mạnh để ngăn hoặc ghìm nó lại – nhưng nó làm được gì nếu nó chưa sinh ra thì đã chết – nó chết và kẹt lại trong cuống họng tôi như một cái thai chết khiến cho trong nháy mắt tưởng như tôi ngừng thở vĩnh viễn – cứ như là ngừng thở vĩnh viễn bởi vì có một cái gì đó khác ở bên ngoài tôi tại chính thời điểm đó cũng đã ngừng lại vĩnh viễn – bởi vì mắt tôi vừa thấy cú bay lên không gì cưỡng được của nàng ngừng lại trước gương – dừng khựng lại nơi vách gương.

Trong nháy mắt đầu tiên tôi chưa kịp nhận ra liệu nàng có đã đâm sầm vào vách và có thể đã vỡ nát như quả trứng tự quăng mình vào tường đá hay không – dường như tôi có nghe một tiếng thịch dày, đục, hao hao như khi có người đấm hoặc đá mạnh vào một bao cát ở đằng xa – liền sau đó tôi vận ý chí lôi trái tim tôi về lại chỗ cũ – tôi lập tức vận sức tự thuyết phục mình rằng mình đã nghe lầm, rằng cái tiếng đó chỉ là ảo thanh –tôi nhìn nàng, lưng thẳng tắp, đầu thẳng, hai tay giang rộng, hai chân khép, ép sát vào vách gương như là đã dính chặt luôn vào đó, như đã bị dập cho gắn liền mãi mãi vào đó bởi một cái cái dập vĩ đại, vô hình và không có tính người, độc lập với tính người. Và trong khoảng một hai giây sau đó, trong khi đợi cho tim mình đập lại, trong khi dỗ cho tim mình đập lại, tôi bỗng thấy mình đang đợi thấy vách gương kia mềm ra, trở thành một thứ giống như thạch, sau đó như nước (một màn nước dựng đứng) rồi sau đó như sương (một màn sương có khả năng phản chiếu tuy chỉ một cách nhòe mờ) rồi sau đó như bụi nước (lúc này thì khả năng phản chiếu không còn bởi vì sẽ đến lúc khó lòng phân biệt bụi nước ngay cả với bản thân không khí) và chừng đó nàng sẽ có thể dấn tới xuyên qua nó, nối lại cuộc bay bị chựng lại nửa chừng của nàng... nếu như động năng trong nàng vẫn còn. Tôi đợi chuyện đó xảy ra dù tự nhủ rằng nó sẽ không xảy ra.

Dù tôi cảm thấy nó vẫn đang tiếp tục, vẫn đang cảm thấy bằng cật ruột mình rằng cú bay của nàng vẫn đang tiếp tục hay ít nhất là cái đà của nó vẫn đang tiếp tục, giống như chuyến đi trên tàu vẫn tiếp tục trong đầu tôi – nơi hệ tiền đình tôi – dù tôi đã bước xuống sân ga, đang đứng yên. Nhưng mặt khác điều mắt tôi đang thấy là nàng vẫn đang tiếp tục đứng yên và vách gương vẫn đang sừng sững đó, rắn, đặc, tuyệt không thể xuyên qua đối với xương thịt, và tôi tự hỏi liệu có phần nào của nàng – phần không phải xương, thịt, máu – đã và đang có thể xuyên qua. Tôi có thể nhìn thấy hoặc cảm thấy mình có thể thấy hình ảnh nhỏ xíu xa tít của chính mình ở trong gương, nó gần nàng hơn so với bản thân tôi, ở phía bên kia gương, nơi mà nếu nàng bứt qua được thì nàng sẽ tới, nó có thể làm gì cho nàng? Rồi tôi lại nghĩ:nếu nàng đã thực sự đập mình vào vách gương thì nàng có đau không? Nếu nàng có đau thì tôi cũng phải đau. Bao giờ chẳng vậy... Trừ phi. Trừ phi lần này khác.Song cụ thể là khác thế nào? Vì sao lại khác? Có phải chỉ là vì đau chứ không phải vì gì khác – không phải vì nàng đã dính cứng vào đó – mà mãi nàng vẫn không tách mình ra khỏi vách gương? Hay nàng đang đợi? Đợi gì? Nàng đang lắng nghe? Lắng nghe cái gì ở bên trong mình chăng? Hiện đang có gì ở trong nàng? Rồi tôi thấy nàng lại bắt đầu cử động, đầu nàng ngửa dần ra sau và do vậy mặt nàng tách dần khỏi gương. Mất khoảng một hai giây tôi mới thuyết phục được mình rằng chuyện này thực sự đang diễn ra, không phải là tôi đang tưởng tượng ra nó.

(còn tiếp)