Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Nhà Huế, trong Thành Nội (Phần 4, trích tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Và tôi chợt nhận ra mình đang theo dõi điều này một cách quá căng thẳng, hơi thở ngưng, thậm chí máu trong huyết quản như cũng ngưng, giống như tôi đang thấy một hình người – một hình người giống nàng – nhô ra từ trong một tấm gương. Sau đó tôi tự trấn an mình: mọi chuyện vẫn bình thường, những sự bình thường vẫn đang diễn ra... Nàng đang tách mình khỏi gương, ra khỏi cái hợp thể tồn tại trong khoảng mấy giây hay mấy phút vừa qua gồm có nàng và gương để trở lại là nàng như cũ, như một vật thể đơn lập. Tôi tiếp tục nhìn. Giờ thì nàng đã hoàn toàn tách khỏi vách gương và tôi đang tiếp tục nhìn cảnh đó như nhìn một trong những điều khó xảy ra nhất trên thế giới. Đầu nàng hơi cúi, hai cánh tay nãy giờ giang thẳng lúc này hơi hạ xuống vẽ thành hai vòng cung rộng và chùng do chịu lực hướng tâm, hai bàn chân hơi choãi ra, hai mũi bàn chân châu vào nhau còn hai gót chếch sang hai bên. Có cảm giác cơ thể nàng đã tách khỏi gương song tâm trí nàng vẫn chưa thể tách khỏi những gì còn lại sau cú chạm vào gương; linh hồn nàng như vẫn đang phải nhọc nhằn bò, từng phân một, từng tí một, một cách gần như vô vọng, hòng ngoi lên được từ dưới một hố sâu đầy thứ cát lầy trong như nước cất và trơn chuội như mỡ.

Nhưng rồi tư thế của nàng thay đổi nhanh hơn tôi tưởng. Nàng vươn thẳng người lên, đầu lại ngẩng cao, sớm hơn là tôi đã sẵn sàng tâm trí để đón nhận điều đó. Hai tay nàng đã hạ hẳn xuống, giờ lại khép hờ hai bên thân, đầy thư giãn, lỏng nhưng không rũ, tự nhiên. Và bằng một động tác xoay gót duy nhất, sử dụng hai gót chân như một thứ bản lề trơn tru tuyệt hảo, nàng xoay một vòng một trăm tám mươi độ và chuyển sang đối diện với tôi. Đầu ngẩng cao nên mắt nàng chắc chắn hướng vào tôi, song tôi không thể nói chắc nàng có trông thấy tôi. Tôi hay Ryutaro hay cả hai. Có cái gì đó trên mặt nàng khiến tôi nghĩ hoặc cảm thấy như vậy, tuy nàng đang ở xa như thế. Nàng vẫn như đang trong cơn mộng du – tôi chưa trực tiếp thấy người mộng du bao giờ nhưng tôi có cảm tưởng mãnh liệt như thế -, một thứ mộng du của riêng nàng, thứ tỉnh trong mơ và mơ trong tỉnh của riêng nàng.

Nàng bắt đầu tiến về phía tôi (lần này không lùi mà tiến, mặt hướng vào tôi), hai chân lần lượt choãi sang hai bên để lấy đà như mọi người trượt patanh vẫn làm, càng lúc càng nhanh. Và một lần nữa không có thứ âm thanh khô, đùng đục khi các bánh xe tiếp xúc mạnh, dứt khoát với bề mặt rắn, chỉ có những tiếng lách cách đều và rất khẽ giống như tiếng những hòn bi nhựa được thảy cách quãng đều lên tấm nhựa trải sàn. Nàng tiến đến tôi rất nhanh. Và khi nàng chỉ còn cách tôi khoảng ba mét thì hình ảnh nàng trở nên lừng lững đến nỗi tôi cảm thấy mình không còn đủ sức đối mặt với nàng nữa. Cảm giác gần như là nếu tôi còn đứng trước mặt nàng thì nàng sẽ đè nát tôi. Một cách bản năng tôi né sang một bên, như né một chiếc xe đang phóng nhanh tới và có đủ dấu hiệu cho thấy người lái đang ngủ hoặc bị mù. Tôi né gần như đúng lúc nàng dừng lại – trước đó tôi không thấy nàng có động thái nào của hai chân hay của cả thân mình để tự giảm dần tốc độ, hoặc có song tôi không nhận ra, tôi quá mải bận trí vào mặt nàng – cách nơi tôi đứng khoảng non một mét. Mặt nàng lúc này quá gần đến nỗi tôi hầu như nhắm mắt lại. Không hẳn nhắm mắt theo nghĩa đen, mà là nhắm ở bên trong. Tôi cụp mắt xuống, có lẽ vậy. Lập tức tôi thấy mình đang làm một chuyện vô lý, điên rồ như thế nào, nhắm mắt khi thấy mặt nàng, người đàn bà của đời tôi. Nhưng lúc đó tôi không ngăn mình được. Và trong khi đang nhắm mắt, chắc trong khoảng một giây, tôi nghe có một luồng khí mạnh, không nóng không lạnh đập vào mặt mình và tôi cảm thấy như mọi lỗ chân lông trên mặt mình đều nở rộng đón luồng khí ấy, nó như xuyên vào tận trong xương mặt tôi. Khi lại mở mắt, tôi thấy nàng đã xoay lưng lại và đang rời xa khỏi tôi. Một lần nữa nàng đang tiến về phía vách gương. Một lần nữa bằng những động tác mạnh mẽ và dứt khoát của hai chân, bằng năng lượng dồn tụ bên trong nàng mà ta có thể cảm thấy giống như cảm thấy năng lượng dồn tụ trong cái lò xo bị nén hết cỡ, nàng đang lấy đà để tung mình tới trước như thể phía trước nàng là con đường bằng phẳng vô tận, bầu trời, không gian vũ trụ, cõi vô hạn. Và một lần nữa có một tiếng kêu bật lên ở bên trong tôi và liền sau đó tắt ngấm, như một tia nước vừa mới từ trong không khí vọt ra thì đã bị hút sạch vào cát. Và tôi như dự cảm được tác động của cú va chạm khi cả bầu trời đập vào mặt tôi. Tôi gần như bật ngửa ra sau – tôi cảm thấy cái thôi thúc mạnh mẽ muốn bật ra đằng sau, trước cả nàng, thay cho nàng. Nhưng tôi không bật ra sau bởi vì trên thực tế tôi vẫn đang bị hút theo nàng như bị hút theo một đoàn tàu lớn vừa vụt qua trước mặt. Và giờ thì, BAM, nàng kịch tường. Dư chấn của cú chạm lan sang tôi như một luồng điện chạy qua tôi trong nháy mắt rồi tiếp tục chạy đi đâu đó đằng sau lưng tôi. Lần này tôi thấy rõ là nàng va vào gương. Đập mạnh vào gương. Không khí trong phổi tôi trong nháy mắt như bị bạt hết ra ngoài. Tôi thấy tức thở. Một chân tôi rời khỏi chỗ theo bản năng. Người tôi đổ tới phía trước. Một bàn tay chắc nịch níu vai tôi giữ lại. Tôi không giằng ra. Sự thôi thúc kia trong tôi chưa đủ mạnh để tôi giằng ra khỏi bàn tay này. Tôi đứng tại chỗ, cảm thấy bàn tay đó trên vai tôi, có ấn tượng như một phần của nó đang chuyển thành chất lỏng và ngấm qua da để nhập vào trong cơ thể tôi. Tuy nhiên chỉ một phần nhỏ tâm trí tôi là đang ghi nhận điều này, như ghi nhận cơn đau răng xuất hiện cùng lúc với khi ta vừa mất một cánh tay. Phải, phần nào đó của tôi như đã bị chặt mất trong khi mắt tôi nhìn nàng một lần nữa như đã bị dính chặt vào gương. Nhưng cảm giác đó tồn tại không lâu bởi chỉ một lát ngắn sau đó nàng đã lại tách ra khỏi gương. Nàng tách khỏi gương như một con amíp tách ra từ một con amíp, tôi có cảm tưởng như vậy. Cảm tưởng này mạnh đến nỗi tôi phải căng mắt ra cố theo dõi xem liệu nàng lúc này có nguyên vẹn như trước khi nàng nhập vào vách gương không, mặc dù đứng sau lưng nàng thế này thì tôi không thể thấy mặt nàng. Không thể thấy chừng nào nàng còn chưa quay người lại. Và nàng không quay người lại. Nàng đang lùi lại, một lần nữa tiến gần về phía tôi, song một lần nữa trong thế quay lưng lại tôi. Song lần này nàng di chuyển nhanh hơn nhiều, gần như lập tức tôi thấy nàng hầu như ngay trước mặt tôi – lần này đầu nàng hơi cúi tóc nàng đổ xuống che kín má – hai tay nàng vẫn giang rộng hai bên nhưng tay phải hơi hạ thấp – có cái gì đó nơi bàn tay phải xoay xuống dưới của nàng khiến cho không khí dường như kêu ri ri đối với tai tôi – ngoài cái đó ra thì không có gì khác so với những lần khởi động bay trước đó của nàng – chân nàng vẫn xoạc và vẫn tiến mạnh mẽ và quyết liệt như thế thậm chí còn mạnh hơn và quyết liệt hơn – mạnh và quyết liệt giống như một tiếng thét – giống như thể lần này nàng tung mình cất cánh kèm theo một tiếng thét rền làm rung chuyển thế giới – một lần nữa không biết lần thứ mấy trong một phút qua tôi cảm thấy hai bàn chân mình như sắp sửa rời khỏi đất – tôi muốn tung mình tới trước theo nàng – dù có thể là để giữ nàng lại – và không biết có phải chính vì cảm thấy rằng tôi tung mình tới trước lúc này là để giữ nàng lại mà rốt cuộc tôi đã không tung mình tới trước, tôi cứ chôn chân đó – mặc dù tôi nghe rõ dư ba hay vọng âm hay rung chấn từ tiếng thét mà nàng là hiện thân đang làm cho hai chân tôi cũng không thật sự bám chắc vào nơi tôi đang đứng – một cái cây không có rễ một căn nhà không có móng – tôi nhìn nàng lao tới và chờ thấy nàng một lần nữa đập mình vào vách gương cũng tức là chờ cảm nhận cái lúc một cái tôi khác của tôi phóng chiếu ra phía trước và di chuyển cùng hướng cùng vận tốc và song song với nàng và cùng đập mình vào gương như nàng – lực của cú va chạm sẽ qua nàng và qua cái tôi phóng chiếu đó của tôi mà truyền ngược về tôi và tôi ở đây đứng đây sẽ một lần nữa bât người ra sau – choáng vì cú chạm đó đau vì cú chạm đó – Cú chạm đó dường như nó đã xảy ra rồi đối với tôi – Nhưng rồi nó đã xảy ra không – Có phải nó đã xảy ra không – Giờ thì nàng đã một lần nữa dừng khựng lại trước vách gương tuy nhiên nhất thời tôi không sao có thể biết chắc có đúng là nàng đã va vào đó hay không có thật là nàng đã không va vào đó hay không – trong nháy mắt dường như tôi mất hết mọi khả năng lĩnh hội về thực tại – trong nháy mắt dường như tôi sẵn sàng lấy làm lạ rằng nếu như nàng có va vào vách gương thật thì tại sao nàng lại không nảy bật ra sau như trái bóng cao su – nàng không nảy bật ra vậy tức là nàng đã kịp tự ghìm mình lại tự phanh mình lại khi chỉ còn một xăngtimét hay năm milimét nữa là thực sự va vào nó – trong nháy mắt tôi có cảm tưởng đó là thứ logic duy nhất còn có giá trị còn có chút giá trị ít nhất là ở đây lúc này – và logic đó đang diễn ra ở đây lúc này bởi nàng đã không nảy ra khỏi gương cũng không nhập một vào gương – nàng đang đối diện với gương – Còn bao nhiêu milimét ngăn giữa nàng với gương? Liệu gương có sẽ hút nàng vào như khối nam châm hút mẩu sắt và qua đó triệt tiêu khoảng cách đó? Tại sao nó không làm vậy? Sao nó chưa làm vậy? Chẳng phải ở đây lúc này cái gì cũng có thể xảy ra sao? Rốt cuộc thì chuyện gì có thể xảy ra với chúng tôi? Chuyện gì đang xảy ra với chúng tôi? Trong khi đang nín thở, tuồng như nếu làm vậy thì rồi lời đáp cho những câu hỏi này hay ít nhất là một gợi ý xa xôi cho nó sẽ mặc nhiên hiện ra từ trong không khí, tôi không nhận thấy ngay rằng nàng đang lùi dần khỏi gương, rất chậm song không phải không thể quan sát bằng mắt, giống như quan sát nước triều cường chầm chậm rút. Như một làn hơi nước lạnh đang từ từ toát ra, từng tí một, từ vách gương. Cảm nghĩ này vừa đến, lập tức tôi liền có ấn tượng như vách gương kia là một thứ xốp, mềm, ẩm ướt, kiểu như mút. Một chất liệu có khả năng cản nàng lại song không gây thương tích cho nàng và có thể giúp tạo động năng cho nàng chuyển động hồi quy về điểm xuất phát. Song nếu chính nàng đã làm cho nó có được khả năng này thì sao? Nàng vẫn đang lùi dần lại rất chậm song có lẽ đây là lần đầu tiên từ nãy đến giờ tôi không chú mục vào nàng mà vào vách gương, đúng vị trí nàng gần như chạm sát. Và tuy đang ở khá xa tôi vẫn có thể cảm nhận khá rõ mình đang thấy cái gì đó. Một cái gì đó nhòe mờ, không sáng màu, ở ngay vị trí nơi ảnh chiếu của nàng - nàng vẫn đang rất gần gương - khiến cho một phần mặt nàng phản chiếu trong gương như bị ám khói, bị hoen bẩn, như khuôn mặt bằng màu nước bị ngấm mưa. Mãi một chặp tôi không hoàn toàn chắc được vào điều tôi thấy, tôi cố tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là hệ quả từ một khiếm khuyết chợt xảy ra trong hệ thống chiếu sáng của căn phòng hoặc trong bộ máy cảm thụ thị giác của tôi. Tôi không đủ khả năng đẩy tiếp cái ý nghĩ nảy ra gần như ngay khoảnh khắc đầu tiên thấy cái đối tượng ấy.

Đó là máu.

Đó là máu nàng đã đổ ra vào lần đầu hoặc lần thứ hai tiếp xúc với gương, trước lần này. Tôi có thể tự lừa mình rằng đó chẳng qua là đám hơi nước do hơi thở của nàng và do hơi ẩm thân thể nàng để lại trên gương sau một hồi lâu dính chặt tưởng không rời, song tôi biết không phải vậy. Vết này rõ quá, thẫm quá, sự hiện diện của nó trên mặt gương là một sự hiện diện gây cảm giác bứt rứt dù ta chưa thể nhận thức nó là gì. Máu từ chỗ nào của nàng? Trán? Gò má? Môi? Từ trong mũi? Tại sao khi nàng quay mặt vào tôi mà tiến tới thì tôi đã không nhìn nàng? Tại sao tôi không thể biết nàng đang đau cụ thể ở đâu, khiến cho lúc này tôi bắt đầu nghe đau ở mọi chỗ của đầu và mặt tôi, mọi chỗ, vì nó là một cái đau không có khả năng khu trú vào một chỗ cụ thể nào; nó không biết. Nàng càng lùi lại gần tôi, cái đau ở mọi chỗ của đầu mặt tôi càng tăng, theo từng xăngtimét. Như thể các bánh đôi giày trượt patanh của nàng đang từng tí một dằn lên các dây thần kinh ở khu vực đó của tôi. Đó là một ảo giác, tôi biết, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi rùn lại, nín thở, cố làm giảm được chút nào hay chút nấy áp lực của các bánh xe đang đè lên tôi. Nàng vẫn đang lùi, chậm, chậm hơn những lần trước, quay lưng lại tôi. Trong khoảnh khắc tôi có cảm tưởng mình đang ở dưới đáy biển và nàng đang chìm dần xuống chỗ tôi trong tư thế ngửa, tuy trong trường hợp này mọi sự phân biệt giữa phương thẳng đứng và phương nằm ngang đều không còn ý nghĩa – bảo rằng nàng chìm nghỉm xuống chỗ tôi hay đang di chyển đến chỗ tôi trong thế xoay lưng lại tôi thì cũng chỉ là một. 

(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét