Tôi kể chuyện này bằng tiếng Việt chớ không phải bằng tiếng Tây Ban Nha cho dù vai tôi đóng trong đó là một thằng con trai người Chilê, đó là vì... Chậc, tôi chỉ e chuyện này khó mà nói ra một cách rành mạch sáng sủa sao cho ai cũng hiểu. Bởi vì trước cái vai đó tôi đã đóng một vai khác, một thằng cha người Việt, và vai trước tràn lên vai sau, tôi chỉ có thể nói thế. Nói vậy không có nghĩa là thật ra tôi không phải thằng lỏi Chilê đó, cũng như tôi không bao giờ hoàn toàn thôi là gã người Việt kia.
Tôi đang ở La Campa, thủ đô nước Bumbila, theo lệnh của Don Pepito. Lần đầu tiên tôi đi xa thế này. Lần đầu tiên tôi được Don Pepito giao nhiệm vụ thế này. Và cũng như bất cứ thằng lỏi mặt búng ra sữa nào như tôi, tôi vừa sợ vừa khoái. Mặc dù chính tôi là người gợi ý chuyện này cho Don Pepito. Tự bản thân Don Pepito không thể nảy ra một ý như thế. Nói vậy, tôi hoàn toàn không có ý đánh giá thấp Don Pepito. Đầu ông có khả năng nảy ra những ý phù hợp vào những lúc phù hợp. Nảy ra một ý có vẻ không phù hợp vào một lúc có vẻ không phù hợp không phải là cách vận hành tiêu biểu của trí não ông. Chỉ có vậy. Và Don Pepito yêu chó. Xét từ quan điểm của chúng tôi, nội một điều này ở Don Pepito là đủ làm đối trọng với tất cả những điều còn lại ở ông. Chuyện ấy tôi sẽ nói sau. Lúc này tôi không nghĩ đến chó. Tôi đang ở La Campa, thủ đô nước Bumbila, theo lệnh của Don Pepito. Lệnh của Don Pepito theo lệnh tôi. Tôi đang nghĩ: Đời mình sao mà khốn khổ khốn nạn. Tôi đang nghĩ: Mình chỉ muốn bụp cái đồ ngựa này ngay bây giờ. Nhưng mà đéo bụp được. Cái thế nó không cho phép. Thế mới chó. Thế mới bảo là khốn khổ khốn nạn. Thế mới bảo là khốn nạn cái đời tôi. Khốn nạn cái đời tôi, khi thằng nhỏ của tôi giống như khẩu đại bác ngỏng thẳng lên trời còn thằng lớn là tôi thì phải ngồi đây trên cái ghế này, trong cái quần côtông pha lụa ủi thẳng tắp với những đường xếp li con ruồi đậu vô cũng đứt làm đôi, giày da bóng đến độ con ruồi bay qua có thể soi vào xem râu của mình sợi nào còn sợi nào mất, ngồi vắt tréo chân này lên trên chân kia như một trong những gentleman có giáo dục và phong thái đường hoàng ưu nhã nhất trần đời, chân vắt tréo phần lớn là để cố giấu được chừng nào hay chừng nấy khẩu đại bác nhưng mà khổ, nó vẫn cứ lù lù tòi ra đó, oai phong lẫm liệt và thô bỉ hơn bao giờ hết, to gấp đôi tôi. Và đương nhiên không thể có chuyện mấy con cái kia không nhìn thấy nó, cái thằng nhỏ hư đốn bất trị dễ thương của tôi ấy. Đặc biệt là hai con cái vú to, thủ phạm chính khơi dậy sự nổi loạn này của con heo trong tôi. Hai ả không ngừng đi tới đi lui trước mũi tôi, ưỡn ngực, đánh mông, ngoáy đít, gãi đùi, đồ ngựa. Một ả mặc quần soóc ả kia chơi váy mini. Cái cơ quan gì mà lạ rứa, chắc có vị sẽ hỏi. Trời Phật à, hỏi ai chớ đừng hỏi tôi. Hẳn cái thằng cha béo hú, nhân vật Tối Quan Trọng, kẻ mà tôi ngồi đây chờ được diện kiến ấy. Đương nhiên đây không phải đồn cảnh sát nơi người ta đi bắt gái điếm hay mấy đứa con gái đi bụi thâu đêm rồi lùa về. Đây là chốn đế vương, sàn lát đá cẩm thạch (cẩm thạch trắng, thật!), tường khảm ngà voi (ngà thật!), tay vịn cầu thang, cột trụ, bàn ghế bằng vàng (vàng thật!), rèm cửa dệt bằng sợi vàng, cha mẹ ơi. Có ai nhìn thấy một chỗ như vầy mà còn không thể hình dung ra chủ nhân của nó là hạng người nào? Cho nên không nhất thiết phải nói, được chớ? Hay phải nói? Chậc, chuyện đó quan trọng tới cỡ đó sao. Tôi thì chả thấy nó quan trọng tí nào hết. Có thể là chỉ với một mình tôi thì mới thế, tôi thừa nhận. Thôi được, tôi sẽ đưa ra vài gợi ý về chuyện chủ nhân cái chỗ này có thể là thằng ông nội nào. Chẳng hạn tôi có thể nói, kiểu như thằng cha nhà văn Anh nào đó đã viết (thằng cha tên gì tôi quên rồi, nhưng tên thì có liên quan gì ở đây), rằng cái gian đại sảnh của tòa nhà này rộng đến nỗi có thể tiến hành một trận bóng đá, ba buổi diễn nhạc rock và một cuộc đua ngựa ở trên đó cùng một lúc. Tôi ngồi ở đầu này sảnh, thấy có người xuất hiện ở đầu kia sảnh, nhỏ như hột bắp, sau đó chừng mười phút thì cỡ bằng lóng tay út tôi, sau đó chừng ba tiếng thì mới tới đủ gần để tôi có thể nhận ra đó là ả cái chớ không phải là thằng đực và nửa giờ sau tôi mới nhận ra đó là một nường có cặp ngực hùng vĩ nhảy tưng tưng theo từng bước một khiến cho thằng nhỏ của tôi đang thiêm thiếp ngủ yên liền vụt một cái dựng lên thành chú khổng lồ bự gấp đôi tôi. Và gian đại sảnh này chỉ là một phần của cái tòa nhà này. Và tòa nhà này thuộc về chỉ một người thôi. Và người này, chà. Ông ta có cái kiểu bất ngờ kề súng vào màng tang một người mà ông ta vừa mới cụng ly xong và đòm một cái rồi thì cười hiền lành như thể súng ông ta vừa bắn là súng nước (loại người ta hay dùng bắn nhau trong ngày Tết té nước gì đó bên Thái Lan) còn cái đầu kia là đầu của một em manơcanh. Kiểu vậy. Ông ta rất hay lên truyền hình ở xứ này và lâu lâu lại nổi hứng gọi nhiều người khác tới bảo rằng ông vừa nghĩ ra một luật mới và muốn nó được bắt đầu thực thi ngay lập tức. Tôi rất thích nghe ông ta diễn thuyết, nhất là diễn thuyết về sự liêm khiết và tiết độ. Tôi vẫn thường tự hỏi, phải mất bao nhiêu đời khổ luyện mình mới nói hay được bằng góc tư ông ta. Nói vậy chứ, nếu tôi muốn thì tôi hoàn toàn có thể đọc thuộc lòng Ilyade và Odyssée rồi thì Mahabharata và Ramayana và ngay sau đó là Kinh Thánh (Tân Ước và Cựu Ước) và ngay sau đó là kinh Q’ran và ngay sau đó là kinh Bát Nhã Ba La Mật rồi thì Shahnameh và Gilgamesh và Leila và Majnun và Hiệp sĩ mặc áo da báo và Genji monogatari và Những bức thư trên gối và Tam quốc chí và Tây du ký và Thủy hử và Hồng lâu mộng và Nghìn lẻ một đêm và Truyện Kiều và Trường ca Đam San và Kalevala và Beowulf và Popol Vuh và Tử thư Tây Tạng và Bí sử Mông Cổ và Don Quijote và Chiến tranh và hòa bình và Tìm lại thời gian đã mất và Anh em nhà Karamazov và Ulysses và 2666 và Núi thần và 1q84, đọc thuộc lòng tất tật các thứ đó một hơi không nghỉ, một hơi không nghỉ tôi nhấn mạnh, mà đâu phải chỉ thế, đương nhiên rồi, nếu tôi có dịp phát biểu trên vài kênh truyền hình chủ chốt của Hoa Kỳ, có cơ hội khua môi múa mép tại cuộc họp toàn thể của cả đảng con lừa lẫn đảng con voi thì chắc chắn là trong cuộc trưng cầu dân ý diễn ra một tuần sau đó chín mươi lăm phần trăm dân Mỹ sẽ bỏ phiếu thuận để từ nay nước họ có tên là Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Hoa Kỳ, chắc chắn thế, ai mà không tin thì chẳng qua vì họ không biết tôi có thể làm gì thôi. Chẳng qua vì họ không biết nếu tôi làm cái trò đó thì hậu quả sẽ như thế nào, tạm thời thì tôi không muốn cái hậu quả ấy (sau này thế nào chưa biết), có vậy thôi. Mặt khác tôi biết rằng với cái vai tôi đang đóng đây thì tự giấu mình là điều tiên quyết để tôi có thể tiến xa, làm những việc mà tôi có mặt ở đây để làm nếu như quả thật là tôi có định làm gì đó. Hiện thời thì thay vì tự mình nói tôi thích nghe các cơ quan truyền thông trong tay ông ta hơn. Ở xứ này tất tật phương tiện truyền thông đều trong tay ông ta, còn cái nào không phải trong tay ông ta thì đơn giản là không tồn tại. Tuy nhiên điều hay nhất là có một số tờ một số đài trong số đó được ông ta buông cho muốn nói gì thì nói. Chừng nào ông ta còn chưa muốn chúng nó im hoặc chừng nào chúng nó còn đủ khôn để biết mình nên dừng lại ở đâu. Trong chuyện này ông ta hành xử với bọn đó giống như đang đùa với bọn trẻ ranh, còn hứng còn đùa, hết hứng thì có thể móc súng bắn bể đầu tụi nó. Chuyện này thật hay vô cùng, nhưng để khi khác tiện thể tôi sẽ nói nhiều hơn. Giờ phải nói tiếp về tôi chứ. Đề tài về tôi là đề tài hay hơn nhiều, đương nhiên rồi. Chẳng hạn, làm sao có thể hiểu được bằng cách nào một thằng oắt con moi từ dưới cống lên như tôi rốt cuộc lại được đón tiếp, à không, cung nghinh trong cái cung điện mà mỗi xăngtimét vuông trị giá hàng triệu đô như một ông hoàng, à không, như một sứ giả của Chúa Trời? Bằng cách nào, ờ, bằng cách nào mà tôi, mới cách đây một tuần còn phải ăn hết cả một đĩa cứt không thì người ta đánh tôi chết hoặc không thì thụt vào lỗ đít tôi cho tới khi nào cho lọt được nắm tay vô đó mới thôi nhưng hôm nay tôi đã ngồi đây, mặc sơ mi (lụa nhé, Versace nhé!), mang giày tây (Ferragamo nhé!), là thượng khách cấp quốc gia, đến đây với một sứ mạng (nghiêm túc, không thể đùa!) là chuyển giao công nghệ, một thứ công nghệ có tầm quan trọng to lớn đối với an nguy của quốc gia này? Và về thứ công nghệ này chuyên gia kiệt xuất nhất và độc nhất trên thế giới là tôi. Tôi, không phải Don Pepito. Mặc dù tôi làm cho Don Pepito. Tôi làm cho Don Pepito và Don Pepito bảo tôi làm gì tôi làm nấy, dạy tôi làm gì tôi làm nấy, cấm có làm sai, cấm có làm khác, giống như con chó. Giá mà Don Pepito biết được ông đã làm gì khi quyết định cho tôi tới đây. Sai lầm là bản chất của con người, thì đã đành. Nhưng sai lầm đến như Don Pepito thì triệu người có một, trăm triệu người có một. Mấy ai ở vào cái vị trí sao cho chỉ một cái gật đầu hay lắc đầu của mình là đủ làm thay đổi vận mệnh thế giới? Không quá mười người trên tổng số bảy tỉ người, đúng không? Cứ cho là hai mươi người đi. Nghĩ mà thương cho Don Pepito. Ông không biết vai trò của mình trong lịch sử là như thế nào. Không như Napoleon, Hitler, Stalin, George Bush (con), Bill Gates, vài tay khác tương tự. Dĩ nhiên đó là trong trường hợp tôi quyết định làm những gì tôi có khả năng làm và có thể đâm ra thích làm vào một lúc nào đó. Bằng không thì tôi vẫn cứ là một con số không tròn trĩnh vô hại hiền lành tồn tại cũng bằng không, một giọt nước trong vạn ức tỷ giọt nước của sông Amazôn và do vậy cả Don Pepito cũng thế. Giá mà được vậy cũng tốt. Tình thật là tôi cũng muốn vậy. Tôi là tôi muốn vậy, tự trong thâm tâm. Chỉ có điều. Khổ. Đời tôi đâu phải của tôi. Chỉ một phần cuộc đời tôi là của tôi. Một phần nhỏ như cái mắt muỗi. Tôi không thể hứa gì, không thể cam đoan gì, không thể đoán gì. Chuyện nó thế. Tôi chỉ có thể cứ để mình trôi theo dòng chảy và tùy tình hình trong từng phút mà quyết định sẽ bơi hay nhảy hay bay ra khỏi dòng hay cứ trôi tiếp hay lao tiếp hay rơi tiếp đến đâu thì đến ra sao thì ra, nắn dòng cho nó chảy sang hướng khác, khơi cho nó chảy nhanh hơn, ghìm cho nó chảy yếu đi, hay là biến toàn bộ nó thành dầu hỏa rồi đốt cho nó cháy và chuyển hóa hoàn toàn thành khí cácboníc. Nói vậy để ai kiên gan theo dõi tôi cho đến giờ thì biết hay ít nhất có một hình dung đại khái về chuyện sức mạnh thật của tôi là như thế nào và tôi có thái độ ra sao về chuyện đó, tôi có thể hiền minh ra sao về chuyện đó. Nhưng lúc này, ngay lúc này thằng nhỏ tôi đang cứng hơn phần cơ bắp cứng nhất của tôi và bự gấp đôi tôi do hai em vú bự một em quần soóc một em diện mini juýp cứ không ngừng yểu điệu và nghễu nghện diễu tới diễu lui trước mũi tôi. Chúng nó biết thừa tình cảnh của tôi lúc này nó nhiều kịch tính và thảm sầu ra làm sao, cái lũ ngựa đó. Chúng nó khích cho tôi cuồng lên để cho tôi chóng đi tù, lũ ngựa. Chúng nó đùa với lửa mà không ưa bị bỏng, cái ngu của chúng là ở đó. Mặc dù xét cho cùng đó là cái ngu của hàng tỷ cá thể khác thuộc giống này, của toàn bộ giống người. Cái giống người này giống như một thằng oắt rắn mắt, hư đốn, ngồi trên chiếc xe đời mới nhất, công nghệ cao nhất, mạnh nhất, sướng tê cà người vì tốc độ của cái xe ấy, không quan tâm đến chuyện mình có sở hữu khả năng làm chủ cái tốc độ đó hay không. Nếu không được thỏa ý, nó sẽ gào thét, chửi bới, đập bàn đập máy tính đập piano đập bình sứ đời Minh, làm cho tất cả mọi người khốn khổ khốn nạn còn nếu vì sự thiếu khả năng kiểm soát tốc độ của nó mà chết vài ba hay vài chục mạng người thì nó sẽ nói, Tôi đâu có muốn thế, với vẻ hồn nhiên và rất mực chân thành. Nhưng hãy nói tiếp về hai em gái vú to. Lý do duy nhất để tôi vẫn còn nghĩ và nhắc tới hai em một cách độ lượng vào lúc này là: các em “không biết việc mình làm” (mượn lời anh bạn người Do Thái chết thảm lúc băm ba tuổi), không biết tương lai của mình. Vậy thôi. Thật ra, sự thực là tôi biết tôi nói điều này ra sẽ không ai tin, nhưng đâu thể vì vậy mà tôi không nói, vì nó là sự thực tuyệt đối: trong khi thằng nhỏ của tôi đang cứng sững như trụ đá Acropolis và bự gấp ba tôi như thế vì cặp bưởi siêu quần của hai em thì lòng tôi lại dâng lên đối với hai em một niềm thương cảm dịu dàng, thứ niềm thương cảm khó mà biểu đạt thành lời... Thương là vì tôi thì tôi biết tương lai của hai em. Chả phải vì đối với tôi tương lai là một thứ đã xảy ra rồi giống như quá khứ - tức là chả phải trong chuyện này tôi có khả năng tiên tri thấu thị hay gì, cái đó tôi có, dĩ nhiên, nhưng là ở chỗ khác - mà là bởi đối với hai em này, riêng với hai em, tương lai hai em là trong tay tôi, tôi muốn nó ra sao tùy thích, giống như cục bột mà tôi muốn nặn thành cô tiên hay nàng quỷ hay con ếch ộp hay cái lờ bị phá tanh bành là tùy ở tôi. A, giờ thì một trong hai em đang lại gần tôi. Giờ thì trước khi kể tiếp tôi cần phải lạc đề một tí hay đúng hơn là chỉ có vẻ lạc đề thôi, quý vị sẽ thấy rốt cuộc thì mọi thứ trên thế gian đều xoắn chặt khôn rời: tôi muốn nói đến cái lợi, phải nói là cái lợi vô song của việc đọc nhiều, không, tôi không nói là đọc nhiều kiểu các vị giáo sư học giả thiên kinh vạn quyển, ý tôi nói ở đây là đọc nhiều theo kiểu cái thằng tôi, không bao giờ bỏ sót bất cứ một mẩu giấy có chữ nào lọt vô mắt vô tay mình mà không đọc cho dù đó chỉ là mảnh biên lai giặt ủi mà tôi bắt gặp trên vỉa hè gần đống rác. Tức là cái đọc nhiều của một thằng như tôi, một thứ nhà thông thái chốn vỉa hè hay gầm cầu hay cống ngầm. Nhờ đọc nhiều như vậy mà tôi biết rằng ở những nước khác con người ta sống trong những môi trường thiên nhiên rất khác, có những cuộc sống rất khác, có những ấn tượng và cảm nghĩ hằng ngày rất khác so với tôi và do đó ngay cả với những thứ họ và tôi đều có thì họ cũng mô tả chúng bằng những từ mà nếu để tự tôi thì cả đời tôi không nghĩ ra được. Tỉ như cặp vú đàn bà. Một người dân vùng thảo nguyên Trung Á sẽ bảo nó “to như hai cái đầu cừu” còn một tay Ấn Độ thì nói là nó “nây rắn như u trán con voi”. Từ đâu tôi đọc được mấy thứ ấy, xin đừng hỏi tôi. Tôi đọc được, vậy thôi. Tôi nói vậy để xin đừng ai trong quý vị bình phẩm bằng cái giọng mỉa mai mà tôi không ưa - nói đích xác là cực ghét - rằng tôi nói cứ như nhà văn khi tôi mô tả cặp hàng của cô em đang lại gần tôi rằng nó đúng như y như tôi vẫn hình dung và nằm mơ thấy từ mấy chữ mà tôi đọc được đó: bự như hai cái đầu cừu và rắn như u trán con voi. Bé mặc cái áo pun vàng chóe và cứ như là có hai con cừu (cừu trưởng thành, cừu đực, cừu bự siêu hạng) đang rục rịch nhấp nhổm muốn từ bên trong người em nhảy xồ ra ập thẳng vào mặt tôi vậy. Bé mặc quần soóc “cũn cỡn vừa đủ che quần xịp” và cặp giò trần của bé là trò chơi khăm lớn nhất mà Chúa lòng lành có thể nghĩ ra để trêu tức và cũng để thử thách một thằng người có trái tim trong trắng và chính trực (tôi có thể hình dung như một đoạn phim cảnh Ngài vừa nặn cặp giò này vừa cười sặc sụa đến nỗi ghế Ngài ngồi đổ kềnh ra khiến Ngài lăn xuống sàn nhà và cặp giò Ngài đang nặn dở lăn xuống sàn cùng một lượt với Ngài). Mắt tôi nhìn bé trừng trừng, mũi với họng với phổi tôi cứ như thoắt cái bị liệt không làm sao thở nổi, còn tai tôi thì căng ra chờ nghe tiếng rách toẹt của cái quần tây tôi mặc bởi sức căng do thằng nhỏ của tôi gây ra là thực sự khôn kham đối với mọi thứ quần. Đó là tiếng kêu, không, tiếng thét bi thống của vải, là trung gian hay đại diện hay biểu hiện hay hóa thân cho tiếng thét bi thống của thịt, của cơn nứng tình của thịt có nguồn gốc tận sâu năm trăm ki lô mét trong lòng đất, xêm xêm động đất. Và, nói thiệt, tôi thấp thỏm sợ nghe nhưng mà lại cũng khấp khởi muốn nghe cái tiếng hùng hồn hoành tráng ấy của quần tôi bị rách, một phần cũng bởi nhờ đó mà thằng nhỏ tôi sẽ có thể ngỏng đầu trỗi dậy với toàn bộ sự uy nghi vô biên của một sinh linh tuyệt đối tự do. Nhưng mà, khốn nạn, cái tiếng-rẹt-làm-nên-lịch-sử đó không bao giờ tới bởi vì miệng bé nói câu gì đó mà tuy tôi không nghe rõ lắm nên không hiểu hết – tai tôi nào có để vào đó đâu, lạy Thánh Mẫu Đồng trinh – nhưng trong đó có một chữ làm tim tôi khựng mất một nhịp, không, hai nhịp. Đó nào có phải là một từ tôi mới nghe lần đầu! Trời biết vì sao mãi tới bây giờ, mãi tới lúc này tôi mới ngộ ra là nó có thể làm tôi đứng tim ra sao. Xém tí nữa tôi đã gào tướng lên để chửi chính tôi. Tôi chửi cái thằng tôi tại sao lại làm cho tôi bị bất ngờ một cách khốn nạn đến vậy. Tôi há miệng ra để hớp hơi, không làm vậy thì chắc tôi đến nghẹt thở đứng tim mà chết tuy nhiên bởi vì bé đang đứng trước mặt tôi thành ra tôi há mồm hớp một hơi không khí thì đồng thời mồm tôi cũng chành ra thành cái cười toe tự nhiên và ngời chói nhất của tôi từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ. Dĩ nhiên bé không biết nụ cười này có giá trị như thế nào đối với tôi: bé không phải kẻ tồn tại trên đời để biết chuyện đó. Lý do tồn tại (“raison d’être”) hay cái pháp của bé ở trên thế gian này là để làm chỗ thụt ra thụt vào cho thằng nhỏ của tôi nhưng tạm thời ta khoan nói tới chuyện đó, tạm thời giờ là lúc nói tới Lãnh tụ, cái người mà chỉ cần đôi môi bé nhắc tới một lần độc nhất là đủ làm đứng hay làm cứng tim tôi: Lãnh tụ gọi anh, và, trong thời gian ngắn ngủi câu đó được thốt ra, hồn tôi rơi tõm vào trung tâm Trái đất (vì cái từ Lãnh tụ) rồi lại bay vút lên quỹ đạo Mặt trăng (do cái từ “anh” đầu tiên mà bé thốt ra để gọi tôi, không ai khác mà chính cái thằng tôi).

(...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét