Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Nhà Huế, trong Thành Nội (Phần 5, trích tiểu thuyết "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Tôi chợt nhận thấy nàng đang hơi ngửa đầu lên trên. Để giữ không cho máu từ trong mũi hoặc từ trên trán nhỏ xuống sàn nhà chăng? Đã có giọt nào rỏ xuống chưa? Tôi lia mắt xuống sàn, quét khắp, tìm một vệt loang loáng, một bệt nhoe nhoét, một vết ố. Không có. Hình như không. Tôi tin là không. Chắc nàng đã chú ý hết sức và cố hết sức sao cho giữ được như thế. Chắc đó là ý đồ của nàng. Nhưng thế nào là ý đồ của nàng? Nàng tiếp tục lùi lại, vẫn chậm đều như cũ, tuy lúc này tôi có thể cảm nhận được rõ rệt hơn cái động năng lại một nữa đang dần dần tích tụ trong nàng, từng tí một, từng giọt một, qua sự chuyển động không có vẻ gì là đang tạo ra năng lượng đó,giống như khi một cái bóng dần dần dày lên, nặng lên, đặc lên, biến thành vật thể đầy đủ trong khi di chuyển. Hai tay nàng lúc này thả dọc hai bên thân,không ép chặt vào cũng không buông thõng, chỉ là thả lỏng. Một lần nữa tôi dợm lùi lại hoặc tránh sang bên trước khi nàng chạm vào tôi, tuy tôi biết nàng sẽ dừng lại trước khi có nguy cơ chạm vào tôi. Song tôi không làm vậy. Tôi đứng,như đang đợi nàng đến vừa tầm là sẽ choàng tay ôm nàng, giữ nàng lại. Tôi có sẽ làm vậy không? Tuồng như tôi đang cảm thấy bằng toàn bộ thân thể mình rằng từ nay trở đi dù tay tôi có giang rộng đến đâu cũng sẽ không thể còn ôm được nàng.Một sự tĩnh lặng khôn cùng vây chặt tôi. Sau khi lùi đến đúng chỗ nàng đã dừng lại mấy lần trước, nàng dừng lại, và tôi nín thở chờ lần tung cánh mới của nàng. Tuy nhiên lần này nàng dừng lại có vẻ lâu hơn những lần trước. Tại sao?Tôi chợt tự hỏi có phải nàng đang đợi tôi làm gì đó, đợi một điều gì đó từ tôi? Có phải suốt từ đầu đến giờ ở một góc nào đó bên trong nàng vẫn biết sự tồn tại của tôi mặc dầu bên cạnh đó nàng cũng hoàn toàn không còn nhớ đến sự tồn tại của tôi, giống như diễn viên trên sân khấu luôn biết trong vô thức rằng có những khán giả đang theo dõi họ và đồng thời không luôn luôn nhớ đến điều đó,ít nhất là những diễn viên không theo trường phái Bertold Brecht? Và mãi đến lúc này, ngay lúc nàng mới nhớ trở lại là đang có tôi đó, sau lưng nàng và nàng chờ từ tôi gì đó? Chờ gì? Một lần nữa tôi cảm thấy mình có thể, mình cần phải choàng tay ôm nàng, giữ nàng lại, chỉ cần tôi tiến tới một chút thôi, chỉ cần tôi rứt bỏ được gì đó ở trong tôi đang ghìm tôi lại, và tôi đang cảm thấy cái xung năng thực hiện hành động đó chạy dọc hai tay hai chân tôi, tỏa khắp các đầu ngón tay đầu ngón chân tôi, đang cảm thấy tay tôi chân tôi sắp cử động, cử động ngay đây, thì nàng đã lại chuyển động, rời khỏi chỗ.

Nàng lại lao tới trước, lần này những bước xoạc sang hai bên của nàng khẩn thiết hơn, hối hả hơn, có thể nói là có gì đó bạo liệt hơn, đầu chúi hẳn về phía trước, hai tay duỗi dài sau lưng như một cặp cánh gỗ vĩnh viễn cứng đơ vĩnh viễn vô dụng, một sự lao tới trước không còn giống cất cánh mà giống một cái cắm đầu từ trên cao xuống nước của một loài chim săn cá, hoặc của một loài sinh vật trên cạn muốn tự sát hoặc lên cơn cuồng tự sát. Và cũng có thể như một người bơi rất giỏi, một vận động viên bơi lặn, một người dân miền biển đã lâu không được gần biển, phóng mình xuống nước với một niềm vui sướng sâu xa, chỉ có điều nếu vậy thì hơi khó lý giải về đôi tay duỗi ra sau của nàng.Nàng tiến lại gần vách gương rất nhanh, gương tiến lại gần đầu nàng mặt nàng rất nhanh, quá nhanh. Nàng đã thôi xoạc chân, giờ thì hai chân nàng đã khép lại gần nhau và nàng lao tới trước, chúi đầu đâm tới trước hoàn toàn do quán tính thừa thãi mà nàng đã tạo ra. Đầu mặt nàng đã sẵn sàng cho sự tiếp xúc? Sự tiếp xúc? Sự va chạm? Sự nứt vỡ? Cú nổ bùng đập mạnh vào nàng theo chiều ngược lại với chiều tiến của nàng, tương đương và lớn hơn toàn bộ động năng hàm chứa trong nàng? Gương có lập tức trở thành không khí hay nước ngay khi đầu mặt nàng chạm tới không? một lần nữa câu hỏi này lại choán trọn tôi. Một lần nữa tôi há miệng ra dù biết trước rằng tiếng kêu mà tôi cảm thấy đang tới sẽ không tới.Tiếng kêu không tới nhưng có một thứ khác tới đầy họng tôi và miệng tôi khi mắt tôi thấy đầu nàng mặt nàng đập vào vách gương. Lần này tôi thấy rõ tất cả. Nàng đập mình vào nó. Tôi không thể tự dối mình rằng nàng đã không đập. Có tiếng cộp lớn. Không, tôi cảm thấy nhiều hơn là nghe thấy, cái tiếng cộp đó. Có gì đó đã vỡ. Có đúng vậy không? Cái gì vừa vỡ? Không phải một cái gì của nàng chớ? Làm sao chuyện đó xảy ra được. Tôi không cho phép nó xảy ra. Nhưng một lần nữa nàng lại như dính chặt vào vách gương sau khi chạm vào – đập vào nó, không tách ra,không lùi phắt lại theo phản xạ như tất cả những ai va đầu vào đá đều làm, nàng như cục bột  nhão bị ném vào tường và ở lại đó chừng nào còn chưa có một bàn tay quyết đoán hay một trận mưa to gỡ nó ra. Giờ thì tôi có thể nhìn thấy máu chảy. Giờ tôi có thể cảm thấy máu chảy.ngửi thấy máu chảy, nếm thấy máu chảy. Tôi lại dợm rời khỏi chỗ. Ryutaro giữ tôi lại. Và một lần nữa tôi cảm thấy một cách mơ hồ nhưng sâu xa rằng có cái gì đó mà tôi không nên cưỡng kháng trong hành động này của Ryutaro. Tôi đứng tại chỗ song bắt đầu thở gấp. Tim tôi bắt đầu đập nhanh và mạnh hơn. Tôi có thể làm gì? Trước những chuyện đang diễn ra tôi cần phải làm gì? Liệu có đúng rằng không hành động cũng là một cách để hành động? Tôi đứng đó, thở, đập, nghe rõ nhịp đập của tôi làm cho bàn tay Ryutaro trên vai tôi dâng lên hạ xuống. Sau một hồi lâu, không biết bao lâu, nàng bắt đầu tách khỏi gương. Nàng vẫn đang có khả năng làm việc đó. Nàng vẫn còn khả năng chuyển động. Cảm tưởng như cùng với cú chạm này toàn bộ hơi sức nàng đã bắn tóe hết ra ngoài như máu của nàng kia chứ. Trước tiên đầu và mặt nàng tách khỏi vách gương, nàng làm việc này bằng cách từ từ nhấc đầu ra sau và ngẩng trán lên. Đồng thời, hai tay nàng, vốn vẫn đang duỗi thẳng ra sau, chúc xuống, bây giờ chầm chậm vòng ra phía trước, hai lòng bàn tay xòe rộng chĩa lên trên áp vào vách gương. Sau đó, tì mạnh hai tay vào gương, dồn lực vào đó, đợi một chút cho lực ấy tích tụ vừa đến độ, nàng ẩy mạnh: toàn thân nàng liền bật ra khỏi gương với một động năng và vận tốc bất ngờ. Giống như cú xoay người và đạp chân vào thành bể để lấy đà cho vòng bơi kế tiếp của vận động viên bơi. Nàng cần một cú bật mới như thế này, như đứa trẻ có những lúc cần một cú đá vào một cái lon sắt tây rỗng lăn lóc giữa đường, hay nàng đã bắt đầu xuống sức (vì mất máu? vì những cú chạm?) nên giờ đây phải nương tựa nhiều hơn vào sự giúp đỡ của các định luật của tự nhiên? Tôi không biết. Không thể biết điều đó. Song dù thế nào đi nữa thì cũng nhờ chính điều này nàng lùi được một quãng khá dài không cần phải cử động chân, hai chân khép vào nhau, di chuyển hoàn toàn nhờ quán tính, thật sự là giống một cái bóng tiến theo chiều lùi trên mặt nước, phần dưới thân chìm trong sương, tuy nhiên lạ một điều là cách di chuyển đó của nàng lúc này không còn cái vẻ phi thực, giống trong mơ như những lần nàng tiến theo chiều lùi trước đó, bằng cách cử động hai chân với sự điêu luyện khó ngờ ấy, một cách thuần túy vật chất, hoàn toàn thực tại.

Và sau đó là một loạt những tiến lui lui tiến tiến lui của nàng từ vách gương tới tôi và từ tôi tới vách gương.Lúc nàng di chuyển nhanh hơn, lúc nàng di chuyển chậm hơn. Lúc nàng chỉ dùng những động tác thông thường của chân để tiến hoặc lùi, lúc khác nàng dùng những động tác hay chuỗi động tác cực lắt léo, khiến cho hai bàn chân nàng guồng vào nhau thoăn thoắt đến hoa mắt giống như hai bàn tay thoăn thoắt đan len trong một đoạn phim quay nhanh. Lúc nàng chuyển sang tì toàn bộ thân mình trên mũi một trong hai giày trượt, lúc khác nàng chỉ tì trên gót, lúc khác nữa nàng tì sức nặng thân thể lên cạnh bên của một trong hai giày trượt và lướt băng băng trên đó, như các tay chơi Ả rập phóng băng băng trên xa lộ chỉ trên hai trong bốn bánh xe, một loạt những sự biến hóa nãy giờ nén chặt, ẩn kín đâu đó giờ đây bùng nổ, thoăn thoắt theo nhau và thoăn thoắt hoán đổi nhau với một tiết điệu dường như mỗi lúc một nhanh đến độ trong một khoảnh khắc hụt hơi tôi đâm tự hỏi không biết cái gì đã nhập vào nàng tuy nhiên những lúc khác thì nàng chậm lại,chậm hẳn lại, chậm lại rồi nhanh lên, nhanh rồi lại chậm chậm rồi nhanh, cứ thế, như thể tuân theo một bản nhạc với giai điệu và tiết tấu vô cùng phức tạp tuy nhiên sự thật là không có một bản nhạc nào được phát qua một cái loa chìm trong tường chẳng hạn và chắc hẳn nàng không có thứ nhạc nào khác ngoài một điệu nhạc đang tồn tại và vang lên chỉ ở trong nàng và nếu đúng vậy thì điệu nhạc này nó mạnh mẽ đối với nàng hơn gấp bội so với một bản nhạc tồn tại ở ngoài nàng. Một bản nhạc khiến cho máu trong huyết quản nàng lên men và mọi thớ thịt đường gân của nàng đều đâm muốn tự mình chơi trò đi dây băng vực. Cả những sự tiếp xúc của nàng với vách gương bây giờ cũng vậy. Giờ thì lúc nàng lao tới hết tốc lực và đập mạnh mình vào gương (các giác quan của tôi giờ đã được trui rèn đủ để không còn nghi hoặc về điều đó và khi nó xảy ra thì có thể tiếp nhận nó một cách tương đối bình tĩnh), lúc nàng lao tới cũng hết tốc lực và rồi thắng lại sao cho khi đã dừng hẳn thì phần nhô ra xa nhất của thân thể nàng chỉ còn cách gương chừng một phân, trên dưới một phân. Và nàng có vẻ thích thú tự đùa với chuyện lúc thì mình làm được chuyện này lúc thì không. Đôi lần nàng hét lên the thé (âm thanh duy nhất của con người mà tôi nghe thấy không biết đã từ bao lâu), cái tiếng hét cắt sâu vào tai trong tôi và cả trong tim tôi “như một tia laser”, khi nàng dừng kịp và khi nàng không dừng kịp, hét không phải vì sợ hay hốt hoảng mà vì sướng khoái hoặc cả hai. Chẳng hạn như tiếng hét của nàng khi nàng lao tới trong thế ưỡn ngực ra hết cỡ sao cho hai bầu vú là bộ phận đầu tiên của nàng va chạm với gương và hình như nàng thích thú vô cùng khi khám phá ra tác động của cú chạm này đối với toàn thân nàng, khi thấy cái phản lực từ các điểm tiếp xúc dội ngược trở lại nàng bị giảm thiểu ra sao khi phải truyền qua lớp đệm dày là các thớ cơ và lớp mỡ phì nhiêu cấu tạo nên hai cái bầu đáng nể của nàng, gần giống như túi khí bung ra khi va chạm xe hơi, và tiếng hét này của nàng khác với những tiếng hét khác, trầm hơn, đục hơn, như hơi nghẹt đi,một chút thôi, song vẫn là một tiếng hét tròn đầy, lọt vào tôi trọn vẹn. Lúc khác, khi chỉ còn cách đích chừng một mét, nàng khéo léo vặn mình và hẩy vùng dưới cạnh sườn ra - rất giống một động tác múa bụng - sao cho một bên xương chậu nàng là nơi đầu tiên tiếp xúc với vách gương. Tôi nghe được khá rõ cái tiếng khô, đanh của hai vật cứng va mạnh nhau khi giữa chúng có một lớp cơ và mỡ mỏng, một lớp da mỏng và một lần vải mỏng. Hình như nàng rất hạnh phúc vì phát hiện được cái âm thanh này. Phát hiện ra rằng nếu nàng ghìm tốc độ lại,phanh lại trong khoảng một giây cuối sao cho lực va chạm giữa xương chậu nàng với vách gương giảm còn chừng một nửa so với nếu nàng không phanh lại – giống như nàng đã làm – thì âm thanh tạo ra sẽ là cái âm thanh nàng vừa nghe, còn nếu nàng hoàn toàn không ghìm tốc độ, để mặc cho cú chạm xảy ra với toàn bộ năng lượng tiềm tàng của nó thì âm thanh hẳn sẽ to hơn, đanh hơn ra sao, nàng có thể hình dung được ít nhiều, và điều đó khiến nàng thích thú. Cả cái đau nữa. Sự khác biệt giữa cái đau vừa phải hơn, mà nàng vừa tạo ra, theo một cách mà trong đó nàng nắm quyền kiểm soát, và cái đau lớn hơn, choáng ngợp hơn, cái đau phần lớn là không kiểm soát được, mà nàng có thể nếm trải nếu như nàng không làm gì cả mà phó mặc mình cho luật tự nhiên, sự khác biệt đó là một thứ kích thích nàng, khiến nàng thích thú. Sự khác biệt này là do nàng làm chủ, nó tồn tại chỉ trong lý thuyết hay cả trong thực tại, nó lớn hay nhỏ đều là do nàng, ít nhất là về cơ bản do ở nàng, điều đó làm nàng thích thú. Và nàng cũng có vẻ thích thú khi những dấu máu, những vết tích nàng để lại trên vách gương càng lúc càng nhiều và có lẽ quan trọng hơn thế là những dấu này không tập trung vào một chỗ,không chồng chập lên nhau mà rải ra, mỗi cái một nơi, ở những độ cao khác nhau và kích thước khác nhau. Khi chỉ có một hai vết thì chưa thể nhận thấy điều này, không thể, nhưng khi đã có nhiều vết như vậy thì cái mẫu hình có mầm mống sẵn bên trong nàng mới dần dần thành ra đường nét, dần dần hiện rõ ra. Vệt dấu hữu hình để lại bởi một trận gió vô hình từ cõi nào đó tới thông qua nàng; từ chỗ vô dạng thể, thông qua nàng mà ra dạng thể. Bây giờ khi đã nhận rõ và càng lúc càng rõ hơn điều đó thì tôi càng lúc càng thấm thía và khâm phục sự điêu luyện và tài nghệ của nàng trong việc nhắm chính xác vị trí mà mình sẽ gặp gương, các vị trí này dịch dần từ trái sang phải, song đôi lần lại bất ngờ đảo sang trái, bên trái của vị trí đầu tiên, như thể nàng bỗng nhận ra rằng điểm đầu của chuỗi thật ra không phải là điểm đầu của chuỗi, còn những khoảng trống cần phải lấp ở đằng trước nó.

Và dường như nàng thích thú cả với chuyện mặc dù sức nàng mỗi lúc một cạn dần và điều đó càng lúc càng thấy rõ song cho đến lúc này nàng vẫn đang vượt qua được nó để đạt được vận tốc và độ chính xác cần thiết ở những giây cuối. Nàng thích thú thấy mình vẫn đang đủ sức mạnh, đủ quyết liệt, đủ sự quyết tâm sắt đá để tự buộc mình, tự đẩy mình, tự lôi tuột mình vượt qua cái vũng lầy sự cạn dần sức, những chấn động và những cái đau kia. Như con thú bị thương, bầm dập te tua, có thể bị lột sạch da, máu tuôn không dứt, tiến được một phân là phải nghỉ mười phút, hai mươi phút, một giờ, một phần tỉnh chín phần mê, song vẫn kiên trì, nhất quyết, lì lợm tiến, về phía hang của nó, nhà của nó, về với bầy con của nó, về nơi duy nhất mà ở đó nócó thể chết thanh thản tuy rằng tất cả điều này nó không nghĩ, điều này nằm sẵn trong bản năng nó, trong gien nó, nó không nghĩ, nó hành động. Có một cái gì đó nằm sẵn trong gien nàng ở nơi sự tiến tới ngoan cường, lì lợm, nhọc nhằn, đầy nhiệt hứng, thê thảm, đường hoàng này của nàng. Nó như một sự siêu nhiên, khi mà mọi cuộc bò lê lết ì ạch đó đều rốt cuộc kết thúc bằng một sự tăng tốc tóe lửa và tóe máu (dù cái sau thì chỉ đôi khi). Những bước nhảy, cú nhón gót, cái xoay mình ngoạn mục và tùy hứng không còn nữa, nhưng tôi cảm thấy mình sẵn sàng thấy nó trở lại bất cứ lúc nào mà không bị bất ngờ. Nó như một màn hài-bi kịch tự giễu mình, tự lừa mình rằng ý chí có thể vượt qua những giới hạn mà thân xác không thể. Hay thật ra đó cũng không hoàn toàn là tự giễu hay tự lừa mình? Có phải máu và sức lực nàng dần dần thoát ra khỏi nàng là cách duy nhất để tinh thần nàng có thể dần dần thoát được khỏi nàng? Nàng mỗi lúc một chậm dần, tiếng kêu thích thú của nàng nhỏ dần, những va chạm của nàng với vách gương yếu dần, những cú quăng mình tới của nàng đuối dần. Mùi mồ hôi ngai ngái (ngai ngái và thơm, thơm và ngai ngái) của nàng, mùi tanh của máu nàng (thoang thoảng và tanh) mỗi lúc một rõ và đậm hơn trong bầu không khí khép kín. Rốt cuộc thì bàn tay của Ryutaro cũng rời khỏi vai tôi, dù tôi không biết chính xác từ lúc nào. Bởi từ lâu tôi đã không còn nhấp nhổm muốn bứt khỏi chỗ đang đứng mà dấn về phía nàng nữa, không chực lùi lại mỗi khi nàng tiến tới quá gần nữa. Có những lúc – chuyện này càng về sau càng nhiều hơn -, khi lùi về phía tôi, và khi từ chỗ gần tôi lại bắt đầu tiến về phía gương, nàng gần như loạng choạng, người nàng hơi xiên xiên, có thể thấy rõ trọng tâm của nàng đang chực tuột khỏi chân đế của người nàng giống như hòn bi bị tuột khỏi một mặt phẳng bị lật nghiêng vừa đủ độ, nhưng rồi đến hai ba giây cuối nàng lại vươn thẳng lên, ngẩng đầu, tay giang hoặc duỗi hoặc chắp thành vòng cung ở sau lưng hoặc trên đầu, lao tới, rướn tới, dấn tới, đẩy hoặc lôi mình tới, và không lúc nào hơn những lúc này tôi có trước mắt một hiện thân hoàn hảo của vật chất chuyển động thuần túy bằng sức mạnh của ý chí – càng lúc nàng càng giống hơn với một khối linh hồn chuyển động chứ không phải một khối thể xác linh hồn chuyển động.

(còn tiếp) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét