Nói khá đấy. Mặc dù chúng tôi từng gặp những người nói hay hơn.
Chàng nhìn ông ta. Chàng bị ấn tượng bởi lời của ông ta không nhiều bằng bởi cái nội lực bộc lộ qua giọng nói không tương hợp tí nào với ngoại hình đen đúa cóc cáy của ông ta. Nhưng chàng không có thì giờ để bị ấn tượng lâu, bởi vì liền đó, Vẫn cứ ngu, Hộ Pháp (II) nói. Vẫn cứ tưởng là bằng cách ấy thì có thể tiến đi đâu được, có thể ra khỏi đây được. Không thật rõ Hộ Pháp (II) nói với ai, mắt anh ta dán vào chàng song lời anh ta thiếu đại từ nhân xưng, không chủ ngữ, nếu chỉ xét theo ngữ điệu thì hoàn toàn có thể anh ta dùng ngôi thứ ba để nói về chàng như thể chàng không có mặt.
Đôi khi cần độ lượng với người ta, Muối Tiêu nói, giọng bỗng dưng khác hẳn, nhẹ nhàng, mềm mỏng, có gì đó gần như khiêm nhường, tương hợp hơn với vẻ ngoài. Chẳng qua là họ không biết, ông ta nói. Điều cần biết nhất thì họ không biết.
Tôi đã nói với họ thế, nói cho họ những điều họ không biết, Hộ Pháp (II) nói.
Tôi có nghe hết, Muối Tiêu nói. Còn một điều nữa họ cần biết.
Điều gì? Đấy là Lưng Tôm hỏi, giật giọng. Hộ Pháp (II) không nói, vẫn bình thản nhìn Muối Tiêu. Tụi nó còn phải biết cái gì nữa? Lưng Tôm nói. Chỗ của mình mà còn biết chưa đến nơi thì còn đòi biết cái mẹ gì? Khi nói câu này lần đầu tiên từ nãy đến giờ anh ta ném cái nhìn qua nàng, thứ cái nhìn khiến cho nàng chợt rùn người lại một cách bản năng.
Mỗi trường hợp một khác, Muối Tiêu nói, và chàng nhận ra rằng Muối Tiêu sở hữu cái tiếng nói mà những người như Lưng Tôm có những lúc hễ đã nghe là phải im lặng. Hộ Pháp (II) thì không nhìn Muối Tiêu nữa mà lại nhìn chàng, rõ là anh này hiểu điều trên đây nhanh hơn Lưng Tôm. Muối Tiêu nhìn Lưng Tôm thêm chút nữa (gí anh ta xuống thêm chút nữa bằng cách đó) rồi quay sang chàng.
Tôi biết, anh, cũng như cô bạn anh, là người có phẩm chất tốt, trung thực, nghĩa khí, Muối Tiêu nói. Điều đó tôi đánh giá cao, trong tư cách nghề nghiệp cũng như tư cách cá nhân. Tôi hiểu anh. Đúng ra tôi có thể ủng hộ và hoan nghênh anh. Ở hoàn cảnh khác thì anh có thể là người hùng của tôi lắm.
Nhưng, chàng nói.
Nhưng, Muối Tiêu nói. Sự đời thường không phải như ta muốn. Điều đó anh hiểu rõ. (Phản ứng đầu tiên của chàng là muốn nói đại loại như, Dĩ nhiên tôi hiểu, hay, Cứ cho là tôi hiểu đi, hay, Ông không cần lên lớp cho tôi, nói ngay vào đề đi, song chàng im lặng). Sự đời là có những lúc, con người công chính nhất, nghĩa khí nhất, vị tha nhất cần phải bị tiêu diệt, và cả người tuyên án lẫn kẻ thi hành án đều nước mắt lưng tròng khi làm vậy. Nhưng họ vẫn làm. Vì đại cục. Ông ta ngừng, nhìn chàng chằm chằm một lát, đoạn khẽ dịch cằm về phía Hộ Pháp (II) song không nhìn anh này. Tiếp tục đi, ông ta nói.
Người mà anh rắp tâm giết không phải là người thường, Hộ Pháp (II) nói. Chúng tôi đã sợ rằng anh chị không thể hiểu được điều ấy. Giờ thì chúng tôi biết chắc mình không lầm. Dù vậy chúng tôi vẫn sẽ nói. Bởi vì, xét cho cùng, không có khả năng hiểu là vấn đề của anh chị chứ không phải của chúng tôi. Anh đã thừa nhận rằng rắp tâm giết người là có tội. Thế là tốt. Nhưng anh còn chưa biết anh đã rắp tâm giết ai. Cùng một hành vi, song tùy đối tượng của hành vi mà bản chất vấn đề sẽ khác.
Vậy thằng đó là ai chứ hả? nàng nói. Nàng há miệng toan nói tiếp nhưng liền ngưng lại khi bắt gặp cái nhìn của Lưng Tôm (không có vẻ là nàng sợ cho lắm, có lẽ phần nhiều là nàng khựng lại cố nghĩ câu gì đó nói riêng với Lưng Tôm sao cho thật đau nhưng mà nghĩ không ra). Ngay lúc đó có một con chim, không rõ chim sẻ hay chim gì, không to quá không nhỏ quá, màu đen tuy cũng có thể là màu nâu khó mà nói chắc được, bất ngờ từ đâu bay ngang qua phòng, không hiểu nổi từ đâu ra bởi phòng không có cửa sổ. Lưng Tôm giơ cái súng hay ná hay gì đó của mình lên toan bắn song Hộ Pháp (II) dùng một tay ngăn lại, ghìm chặt tay anh ta như cái gọng kìm, không hề nhìn. Lưng Tôm liền nhìn Hộ Pháp (II) bằng cặp mắt giống như đứa con nít rắn mắt vừa bị ông bố (người độc nhất nó sợ) nẹt cho một trận, tức là cặp mắt vừa len lét lại vừa gườm gườm. Trong nháy mắt chàng thấy tức cười quá tuy không dám cười hoặc không thực sự có cảm giác mình sẽ bật cười, thấy tức cười thì có (nghe giật giật từ ngực lên đến cuống họng), song tức cười đến mức phá lên cười chả coi ai ra gì thì không. Con chim bay qua bay lại mấy lần, rồi thì, làm như mù không thấy đường, đập mình vào tường nghe bộp một cái, chao mạnh, rơi vèo xuống thẳng như kẻ chỉ lẹ như cục đá, nhưng gần đến sàn thì đột ngột dừng, lấy lại thăng bằng (làm như cú ngã kia là để trêu ngươi cho vui thôi) và bay vút lên như đạn bắn, nhoáng cái biến mất, thậm chí không thể nào thấy kịp có phải nó đã đâm xuyên qua trần (như thể trần đó thật ra là bằng khí) hay nó đã biến thành không khí trước khi chạm tới trần. Giữa ngần ấy thứ Hộ Pháp (II) tiếp tục nói như không có chuyện gì xảy ra. Chắc hẳn là sau khi đã rõ người đó là ai thì các anh chị cũng sẽ không đổi được cách dùng từ khi nói về người ta đâu. Tùy anh chị thôi. Mỗi người tự chịu trách nhiệm về hành vi và thái độ của mình. Lo cho số phận của anh chị không phải là bổn phận của chúng tôi. Đáng lẽ chúng tôi không có nghĩa vụ cho anh chị biết điều chúng tôi sắp nói. Chúng tôi nói nếu thấy cần. Hãy nhớ: chúng tôi cho anh chị biết điều này hoàn toàn không có nghĩa là anh chị xứng đáng được chút biệt đãi gì so với những người không được cho biết. Đừng có lầm chỗ đó. Hy vọng anh chị đủ thông minh để không lầm chỗ đó. Mà lẽ ra, cứ theo logic mà suy, nếu anh chị thông minh thật thì anh chị đã tự hiểu mà không đợi chúng tôi phải nói cho anh chị hiểu điều này: Một khi chúng tôi đã không nhắc gì đếnngười đó, chắc chắn không phải vô cớ mà chúng tôi không nhắc. Anh chị sẽ thấy, một khi chúng tôi đã tự nói ra điều này cho anh chị biết, thế tức là chúng tôi đòi hỏi ở anh chị nhiều hơn so với nếu như anh chị không biết và chúng tôi không nói. (Chàng lưu ý thấy Lưng Tôm thẳng người lên, nhìn sang hai người kia với ánh mắt vừa có vẻ băn khoăn không hiểu vừa có vẻ hằn học, tuy nhiên hai người kia không bận tâm, vẫn nhìn chằm chằm vào chàng. Chàng liếc qua nàng thì thấy nàng ngồi thẳng đơ, mặt nàng căng đến độ chàng thấy thương cho nàng). Anh chị tự đưa mình đến nước này. Đừng trách chúng tôi. Nếu là người thông minh, anh chị sẽ tự biết là anh chị không thể trách gì chúng tôi được.
Ngắn gọn thôi, Muối Tiêu nói.
Mỗi người trên thế giới có tầm quan trọng riêng của mình, Hộ Pháp (II) nói. Người ta khác nhau, tầm quan trọng của họ cũng khác nhau. Anh ta dừng, nhìn sâu vào mắt chàng một lát, không lâu, song đủ lâu để bảo đảm rằng chàng đã ngấm xong trọng lượng ngầm của câu vừa nói, rồi mới tiếp tục. Người mà anh chị toan giết là một người có tầm quan trọng khác chúng ta. Nó lớn hơn tầm quan trọng của anh chị, của chúng tôi, của những người trên toa tàu. Nó lớn đến mức tôi chân thành khuyên anh chị đừng cố thử hình dung nó lớn thế nào. Chắc chắn anh chị không hình dung nổi đâu. Anh chị không hình dung nổi có những sức mạnh nào ở đằng sau người đó và xung quanh người đó đâu. Nói rằng so với một người như vậy anh chị hay ngay chúng tôi đây chả khác nào con sâu cái kiến thì cũng chẳng có gì quá đáng. Đụng đến người như vậy đương nhiên là khác với đụng đến một người như anh chị hay một trong mấy người trên toa tàu kia hay kể cả một người như chúng tôi. Hộ Pháp (II) lại ngừng, tuy có thể thấy rằng lần ngừng này có tính toán, để tỏ vẻ là chính, nhằm làm cho kịch tính và sự căng thẳng tăng thêm. Khác đến độ chỉ một đầu óc có vấn đề mới không nhìn thấy, không chịu thừa nhận. Hình như nhận thấy ở chàng hoặc nàng hoặc cả hai một dấu hiệu nào đó chứng tỏ ý định phản đối, Hộ Pháp (II) khẽ lắc đầu, nói tiếp, không cao giọng hơn. Và cũng chỉ một đầu óc có vấn đề mới không có khả năng nhìn thấy cái thực tế rành rành, không phải ở riêng đâu mà trên cả thế giới này, rằng một thứ luật phápthực sự công bằng, thực sự áp dụng cho mọi đối tượng một cách không thiên vị, nó chỉ là một thứ ảo tưởng, một sự dối trá, một thứ lý tưởng nhiều người mong muốn song không ai hiện thực hóa bởi vì nó không thể hiện thực hóa được. Nói cách khác ngắn gọn hơn, mà cũng là nói thẳng ra: chúng ta hãy chỉ nói đến thứ luật đang có hiệu lực trên thực tế, còn mọi thứ luật khác mà anh chị biết, trên giấy hoặc nghe người khác nói, thì hãy quên đi cho. Làm ơn quên đi. Nói thật với anh chị, cái luật trên thực tế ấy, thứ luật mà chúng ta không có cách nào khác ngoài phải theo ấy, cá nhân tôi cũng có thể chẳng ưa nó hơn anh chị là mấy tuy nhiên cảm tình của cá nhân tôi chả có liên quan gì trong chuyện này. Điều quan trọng là tôi hành động theo lẽ phải mà tôi hiểu.
(Chàng nhìn những kẻ vẫn đang nhìn chàng chòng chọc bằng cặp mắt giống như một bức tường, rắn, trơ, vô cảm xúc, ít nhất là không có cảm xúc nào dành cho hai kẻ ngồi trước mặt họ. Cái bàn ngăn cách họ với chàng và nàng giống như ranh giới ngăn giữa hai thế giới bất khả tương thích, thế giới của hai loài khác biệt. Rồi chàng nhận thấy Lưng Tôm bắt đầu cựa quậy trên ghế tuồng như đang bị cả bầy kiến lửa cắn song đang cố sức ghìm mình để không nhảy dựng lên. Liền sau đó Lưng Tôm lật áo lên gãi bụng rõ to, rột rột, rột rột. Hộ Pháp (II) lừ mắt. Lưng Tôm giương mắt nhìn, rồi lại gãi rột rột rột. Chàng thấy rõ nàng mím môi như đang cố nhịn cười. Liền sau đó nàng thôi không nhìn Lưng Tôm nữa mà chuyển sang nhìn Hộ Pháp (II) và mặt nàng lập tức lại đỏ lựng lên, mắt nàng như sắp bục nổ, sắp sửa bật nước ra.)
Lẽ phải của tôi là cái thứ khốn nạn đó đã giết mấy người vô tội một cách hoàn toàn vô cơn vô cớ ngay trước mắt tôi và nó phải bị trừng phạt, nàng nói, lớn, tuy không quá lớn, và nhanh, liền một hơi, như thể nàng không muốn bị một trong ba kẻ kia chặn lại hoặc chỉ sợ rằng bản thân nàng đột ngột ngắc ngứ nửa chừng. Lưng Tôm thôi gãi, thẳng người dậy, nhìn nàng như muốn dùng cái nhìn để nghiền nàng thành cám heo. Muối Tiêu chậm rãi đưa mắt qua nàng, chỉ một khoảnh khắc độc nhất, rồi lẳng lặng quay người bước về phía cửa, bỏ ra ngoài.
Ấu trĩ, Hộ Pháp (II) nói ngay sau khi cửa đóng lại. Vấn đề của anh chị không phải là kém thông minh không hiểu nổi bản chất sâu xa của thế giới này, mà là sự cứng đầu không chịu thừa nhận và chấp nhận thực tại. Anh chị nghĩ chúng tôi sẽ tiếp tục phí thì giờ nhắc lại với anh chị rằng anh chị đã phạm sai lầm lớn đến thế nào khi động tới một người như vậy hay sao. Anh chị nghĩ là anh chị đang ở đâu? Anh chị nghĩ là sẽ có người đến giúp anh chị thực thi cái thứ công lý trên mây của anh chị sao?
Đột nhiên chàng thấy trên chiếc bàn to rộng thênh thang trước mặt mình có một cái búa to lù lù nằm đó, và chàng ngạc nhiên không hiểu vì sao nãy giờ mình không thấy nó, tại sao mãi đến bây giờ nó mới hiện ra. Chàng nghĩ ngay đến khả năng mình vươn tay ra cầm lấy búa, vung lên, đập, tuy đập cái gì thì chưa rõ, phần đó của tương lai hãy còn mờ mịt như một đám sương mù dày đặc hay đúng hơn là một vùng mù đối với chàng. Chàng muốn cử động tay, tuy nhiên vì sao đó mà tay chàng đờ ra, không nhúc nhích, cứ như đã thôi không còn là một phần của chàng. Chàng ngồi đó, như có lửa đốt bên trong, nhìn trừng trừng cái cánh tay lúc này chả khác gì một cục đá không liên quan gì tới chàng. Trong khi đó thì nàng đột ngột nhớ lại cái cảm giác kỳ lạ khi thấy đoàn tàu chở mình uốn lượn như một con rắn vĩ đại mạnh mẽ và hứng khởi vô tận trên không trung. Nàng nhớ lại niềm vui khi ngắm những người đi cùng toa tàu với mình và bỗng nhận ra rằng niềm vui đó thực ra là lớn lao và ngắn ngủi đến thế nào. Nàng nhớ lại nỗi căm hờn vô biên cùng nỗi sợ vô biên đã chiếm trọn nàng trong vài giây phút mà bây giờ đối với nàng có vẻ vừa dài như cả cuộc đời nàng, dài hơn cả đời nàng, vừa xa xăm và hữu hạn như một giấc mơ gắn liền với nàng suốt đời song dẫu vậy vẫn không phải là toàn bộ cuộc đời nàng. Nàng quay sang bạn mình, tìm mắt anh, cố gắng làm cho anh nghe được, cảm được câu hỏi không thành tiếng của nàng: Mình đang ở trong thế giới nào vậy? Anh nhìn nàng nhưng không có vẻ nghe thấu nàng. Một câu hỏi nào khác đang choán hết thần trí anh. Anh giống như đang ở một chiều kích khác. Liền sau đó một cái gì đấy to lớn vô tận, nặng vô tận, đen ngòm đập vào đầu nàng. Ngay tức khắc toàn bộ thực tại đối với nàng chuyển thành bóng tối, sự trống rỗng và cái đau. Nàng chìm nghỉm trong đó như trong một biển bùn. Và trong biển bùn đó nàng không còn cái đầu mà thay vào đó là một cái đau lớn hơn bản thể nàng lớn hơn toàn bộ cuộc đời nàng. Khi chẳng hiểu bằng cách nào nàng đột ngột trồi một phần lên khỏi mặt biển bùn, nàng thấy như có một trận mưa đỏ ngầu giống như máu đang tuôn dầm dề xuống nàng. Sau đó (chẳng rõ bao lâu sau đó) nàng chợt nhận ra ấy là máu của nàng đang chảy từ trên trán nàng xuống mặt, ngang qua mắt nàng, đọng trên mí mắt mà giọt xuống gò má nàng. Qua màn sương đỏ máu nàng thấy loáng thoáng hình như người đàn ông của nàng đang đứng chồm hẳn về phía trước gầm thét quát tháo những người bên kia bàn bằng những lời mà tai nàng không nghe được nữa cứ như là nàng không còn tai. Hình dáng anh và tất cả mọi thứ quanh anh nhòe nhoẹt cả đi như bức tranh màu nước với tông màu chính là đỏ bị đem hứng mưa. Tuy nhiên đó là một bức tranh động, động một cách hung bạo. Sự hung bạo khiến cho bức tranh màu nước lem luốc nhòe nhoẹt này như thể tự nó xé toạc nó ra từng mảnh rồi thì lập tức tự ghép lại thành một song chẳng phải nhờ vậy mà rõ ràng hơn ổn định hơn. Nàng căng mình ra, căng hết cỡ những gì còn có thể căng được ở mình để nhìn rõ hơn được chút nào hay chút nấy cái hình ảnh đó trước khi nó vỡ ra lần nữa song chưa có kết quả gì thì nàng bất thần chìm trở lại xuống biển bùn và qua sức nặng của cơn ngạt thở đè lên ngực đè lên bụng đè lên cổ họng nàng hiểu trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng (có thể là hiểu đúng hoặc không) rằng lần chìm xuống này sẽ là vĩnh viễn, khôn cùng.



+Adam+Neate+-+The+Three+Stages+-+detail+low+res.jpg)