Một hai kẻ ở gần tôi, nãy giờ len lét nhìn tôi sau khi tôi làm vài động tác nhỏ vừa đủ để khẳng định ưu thế tuyệt đối của tôi, sự ưu trội không cần bàn cãi của tôi, lúc này chúng nó nhìn lên khuôn mặt giờ đã hoàn toàn bình thản của tôi và bắt đầu dè dặt cười với tôi. Cười cầu tài, đương nhiên. Tôi đâu có cần gì khác thế. Tôi nháy mắt với chúng. Tôi nháy mắt với cún cưng của tôi cũng giống như thế. Cái nháy mắt này dài chỉ một phần mười đến một phần năm giây, song nó đáng giá đến từng phần trăm của cái một phần giây đó đối với chúng. Là bởi chúng biết tình thế hiện tại của chúng là tuyệt vọng hay gần như tuyệt vọng. Tôi thu người lại một chút nhường chỗ cho chúng. Chỉ thêm vài xăngtimét vuông, nhưng trong tình cảnh này không gian sống quý hơn vàng. Vàng là cái gì. Được duỗi cơ giãn cốt một tí, nống người ra thêm một tí, chúng nó sung sướng vô cùng tận, mặt chúng nở ra trong cơn phớn phở chắc chả kém gì cơn phớn phở khi sắp được chơi con đàn bà bốc lửa chúng mê. Một trong hai thằng, tôi nhìn nó mà cứ như đang thấy một con ngựa. Còn thằng kia, một con khỉ. Không phải ngựa chiến, ngựa đua hay ngựa thồ, không phải con ngựa nào đẹp đẽ, săn chắc, khoẻ mạnh, dẻo dai, cần cù, trung tín, như người ta có thể hình dung mỗi khi nghe từ ngựa, mà là một con nghẽo chưa già song ẽo ợt lười nhác, thiếu nhiệt tình và thừa sự ranh ma. Còn thằng kia, không phải thứ khỉ vốn là phiên bản thứ cấp của con người như chân dung đầu tiên bật ra trong óc thiên hạ khi nghe nhắc từ khỉ, mà là một loại khỉ biết tư duy tính toán, đầy sân hận, hiểm độc. Người ta duy trì quyền lực của mình thông qua những hạng như thế. Quyền lực, ở dạng thức đầy đủ, hoàn hảo của nó, có phần trên cùng cực đẹp đẽ và phần dưới cùng cực xấu xí. Tôi ban cho chúng một nụ cười, chỉ phớt nhẹ, đúng hơn nên gọi là thứ gần-với-cười, vừa vặn đủ cho chúng hiểu - và biết mình không lầm - rằng đã thành hình xong mối dây buộc chặt chúng với tôi, những mối dây mà bàn tay điều khiển không phải là tay chúng. Không có vẻ gì là chúng có người thân đi cùng. Không kẻ đồng hành, chúng là những thằng người cô độc giống như tôi. Những thằng người cô độc, trong tình cảnh này, thường nguy hiểm hơn bởi liều lĩnh hơn, liều lĩnh hơn bởi vô vọng hơn. Những thằng đàn ông những mụ đàn bà có bầu đoàn thân quyến phải đèo bồng thì cũng nguy hiểm nhưng theo một cách khác, hai cái nguy hiểm này không thể xếp cùng hạng hay cùng loại với nhau được. Tôi biết rõ cái kiểu nguy hiểm của lũ chúng tôi, không, của tôi. Chỉ có những kẻ sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện vì bản thân mình chứ không vì bất cứ ai khác thì mới nguy hiểm đến như chúng tôi. Miễn chúng tôi dám làm. Một khi chúng tôi đã quyết chí làm. Tôi, cùng hai thằng này, thứ sâu bọ này, thủ hạ tiềm năng của tôi, sẽ khởi đầu một cái mới, một cái mới thuộc về chúng tôi, không, thuộc về tôi, chắc chắn, miễn là tôi hành động. Miễn là tôi bắt đầu hành động trước khi có kẻ nào khác như tôi bắt đầu hành động. Nếu không phải là y đã bắt đầu hành động rồi, lực lượng của y đã hiện diện rồi hoặc đang hình thành rồi, ở đâu đó trong con tàu này, tại chỗ nào đó giữa khối người đông đặc này, ai biết chắc được? Nếu vậy tình hình sẽ phức tạp hơn, chắc chắn, sẽ nhiều nguy cơ hơn cho tôi song cũng nhiều vận hội hơn cho tôi. Tôi có khả năng đánh hơi được từ xa, từ trước những thứ như thế. Cũng như một tay cảnh sát già đời ngửi được mùi vũ khí, mùi bạo lực, mùi tội ác đang được ủ gần tới độ. Tôi biết mình không lầm. Những gì tôi đã trải trong đời không cho phép tôi lầm. Tôi đang cảm nhận được nó - và kích thước của nó - giống như người đi câu lão luyện trực cảm được kích thước của con cá dưới đáy sâu qua mặt nước sủi tăm, qua cái giật hãy còn khẽ ở đầu cần. Có một cái gì đó đang trỗi dậy và tất cả sẽ thay đổi, cái tình thế khốn nạn này sẽ chấm dứt. Chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra. Nó phải xảy ra. Không thể khác được. Bởi một khi loài người đã đi tới cái nước này rồi thì còn có cái gì thuộc về loài người mà không đáng bị đập nát để thay bằng cái hoàn toàn mới hay thậm chí chả cần thay bằng một cái gì, đập nát là đập nát vì nó đáng bị đập nát kia chớ? Đương nhiên không phải chỉ mình tôi nghĩ vậy. Nhiều người nghĩ như tôi. Nhiều người muốn làm cùng một chuyện như tôi. Nhưng không phải ai cũng nghĩ cho đủ độ. Không phải ai cũng muốn cho đủ độ. Và không phải ai cũng có sức lực tương xứng với điều y nghĩ và điều y muốn. Tôi bắt đầu theo cách của tôi. Một trong những kẻ ở gần tôi là một gã da vàng loắt choắt cùng với ả vợ cũng vàng cũng loắt choắt như y và đứa con chừng năm tuổi cũng vàng và nhỏ như con chim sâu của vợ chồng y. Một trong hai thằng kia - hai thằng tay chân của tôi - là da đen. Thằng còn lại giống như tôi. Tôi quyết định tức khắc. Tuy nhiên, trước khi nói tiếp, tôi cần phải làm rõ ngay một điều. Tôi vốn không phải kẻ hung bạo. Bạo lực thuần túy chưa bao giờ là phương thức duy nhất hoặc chủ đạo để tôi giải quyết mọi vấn đề trong đời tôi. Tôi không muốn bất cứ ai nghĩ rằng tôi là kẻ sinh ra để triệt hạ người khác. Tôi có thể không phải là một cây sậy nhưng tôi biết suy nghĩ. Bất cứ khi nào tôi hành động, đó là một hành động có suy nghĩ, mặc dù nhìn và xét từ bên ngoài thì nhiều khi rất khó hoặc không thể phân biệt với hành động không suy nghĩ. Cho nên khi tôi bắt đầu ra tay triệt hạ thằng vàng đồng thời ra tín hiệu để hai thủ hạ mới toanh song đương nhiên của tôi hãy làm như tôi, đó là bước đầu tiên trong một chuỗi hành động dài, phức tạp, tinh vi, kỳ công mà tôi đã trù tính, đã hoạch định sẵn với toàn bộ sự minh triết. Tôi không ngại gì mà không dùng chữ đó, minh triết. Trên con đường tiến của một thứ mới, trẻ, chắc, mạnh, không thể không có một số thứ cũ, già, rệu, yếu hơn bị đạp bằng, gạt bỏ, xóa sổ, hủy diệt. Không thể khác được. Có những bộ óc lớn của nhân loại, lớn hơn tôi rất nhiều, đã từng tư duy về chuyện đó, đâu phải chờ đến tôi. Và không hề có chút nào là ác cảm hay định kiến cá nhân. Nếu một trong hai thủ hạ của tôi là một thằng vàng còn thằng kia trắng giống tôi, tôi sẽ chọn đối tượng hy sinh đầu tiên là một thằng đen, một thằng Mễ hay một thằng Ả rập, không thì một thằng mà nhìn tướng biết ngay là nòi gà chết. Chỉ cần nó khác chúng tôi là đủ. Tất cả tùy thuộc vào cái yếu tố góp phần vào sự ngẫu hợp tình huống. Xét đến tận cùng, tôi không chủ động chọn đi theo hướng hành động này, mà là sự ngẫu hợp tình huống này, điểm thắt nút hay giao thoa này giữa nhiều tuyến tình cờ, tự nó chọn tôi.
Thế là chúng tôi tiến hành triệt hạ thằng vàng, sao cho nó hoàn toàn không còn khả năng phản kháng nữa (không quan trọng là nó chết hay chưa chết), sau đó tôi nói cho tất cả những ai chứng kiến biết rằng từ lúc này trở đi chúng tôi là luật, ai tuân theo chúng tôi thì sẽ yên ổn và còn có cơ nghĩ đến ngày mai. Chúng tôi nhanh chóng thiết lập quyền kiểm soát toàn bộ Khu A4, Tầng 5 của tàu, diệt thêm ba kẻ phản kháng và có hình phạt cảnh cáo với hai kẻ toan phản kháng trong quá trình đó, đồng thời chiêu nạp bảy tân binh vào lực lượng của chúng tôi. Một giờ sau đó chúng tôi chiếm lĩnh Khu A3, không gặp sự phản kháng nào đáng kể (tiếng vang của chúng tôi và việc chúng tôi làm đã đi trước chúng tôi), chiêu nạp thêm sáu tân binh (trong đó có hai tay thực sự đáng gờm) đồng thời bắt đầu nghe nói qua tin tình báo (cứ gọi là vậy vì thực chất đúng vậy) rằng ở Khu B2 Tầng 4 đang phát triển dần lên một lực lượng khác giống như chúng tôi, đồng thời và độc lập với chúng tôi. Điều tra sâu hơn thì biết được thủ lĩnh của lực lượng này là một tay ghê gớm chả kém tôi. Đương nhiên là thế rồi. Và một câu hỏi lập tức tự nó tới: Hợp lực hay tranh đoạt? Cùng tồn tại hay loại trừ? Nếu hỏi tôi, tôi nói: tôi có câu trả lời từ trước khi câu hỏi này nảy sinh. Tôi đánh tiếng rằng tôi muốn gặp trực tiếp gã đó. Không phải với bất cứ gã nào tôi cũng sẽ làm vậy. Trên cơ sở điều nghiên kỹ lưỡng tôi biết chắc thằng cha này là một tay ưa giải quyết mọi sự theo cách này, giống tôi. Một thứ yêng hùng mã thượng hạng bét song vẫn là yêng hùng mã thượng. Đần độn và lố lăng song ở chừng mực nào đó vẫn lãng mạn và đáng cảm động, vẫn đẹp. Đời tôi từng gặp mấy ngàn thằng như vậy tôi cũng chả nhớ. Và tôi đã xử bao nhiêu thằng trong số đó, bao nhiêu thằng khác tôi đã thu phục, đừng hỏi tôi. Tôi không hơi đâu để ráng nhớ lại đặng trả lời. Thành ra riêng đối với tôi thì cuộc gặp mặt và giao đấu giữa tôi và cái thằng đó chả có gì đáng để kể. Tôi thắng, dĩ nhiên, và hắn, hoàn toàn tâm phục khẩu phục, đem toàn bộ quân về dưới trướng tôi. Giờ chúng tôi đã lớn mạnh hơn nên công cuộc bành trướng quyền lực càng thuận lợi và càng nhanh. Trong vòng hơn nửa ngày chúng tôi chiếm lĩnh xong toàn bộ Tầng 5, Tầng 4. Chỉ khi lên Tầng 3 chúng tôi mới gặp một vài kháng cự lẻ tẻ của lực lượng an ninh (ha, té ra là rốt cuộc trên tàu này vẫn còn cái gì đó kiểu như cảnh sát!). Chúng tôi nghiền nát sự kháng cự trong vòng hai mươi phút, bắn chết hoặc đập chết mười ba trong hai mươi mốt tên kháng cự, tám tên còn lại chúng tôi đập gần chết rồi vứt ra khỏi tàu. Thương vong về phía chúng tôi không đáng kể, còn những người không liên quan thì chết năm bị thương ba do ngẫu nhiên, điều gần như đương nhiên trong mọi cuộc chiến. Sau vụ đó quyền lực của chúng tôi tăng lên nhiều lần. Như một trận sóng thần có độ cao hàng trăm mét, chúng tôi dập lên những vùng bình nguyên đang co rúm và chết cứng vì khiếp đảm và hèn đớn là phần còn lại của Tầng 3 và phần lớn Tầng 2. Chỉ khi đến phần cuối của Tầng 2, nơi thông lên Tầng 1, chúng tôi mới gặp sức cản gọi là đáng kể một chút. Bọn ở Tầng 1, bọn nhà giàu, bọn đặc quyền đặc lợi bọn ăn trên ngồi trốc, té ra là chúng rốt cuộc cũng có khả năng chứng tỏ mình có tồn tại, chứng tỏ rằng rốt cuộc vẫn tồn tại một ranh giới (dù chỉ tạm coi là có) ngăn giữa chúng với chúng tôi, cái ranh giới được dựng lên và duy trì bằng quyền lực và tự nó biểu trưng cho quyền lực, chứng tỏ rằng không phải tất cả mọi thứ trật tự mọi thứ hệ thống đều đã nát như cám và bốc hơi trong cái tàu này trừ trật tự mới và hệ thống mới của bọn tôi. Chúng cho lũ người máy ra nghênh chiến với bọn tôi. (Ha! Cớ gì lại không làm thế từ sớm hơn chớ? Đó là một câu hỏi mà nếu để mình tôi tìm cách trả lời thì ngàn năm nữa tôi cũng không trả lời được). Rồi chúng nó lại còn nghĩ là như bọn tôi đây thì tụi người máy chỉ cần ho một tiếng là đủ cho tụi tôi chết rạp cả lũ như bầy châu chấu bị xịt thuốc diệt côn trùng. Ha, chúng nó thật tình nghĩ vậy đó, không thì chúng nó đã không làm cái việc ngu hơn bò kia. Nói thật, trước lúc đó thì còn đỡ, chứ kể từ lúc đó trở đi thì tôi hoàn toàn không còn mảy may nghi ngờ rằng cái bộ óc của tất tật cả lũ chúng nó hợp lại cũng không đáng giá bằng góc tư hòn dái của tôi. Chúng nó không có khả năng nghĩ rằng trong bọn chúng tôi có thể có ít nhất là vài ba cái đầu mà đối với họ cái lũ rô bốt kia chỉ là thứ đồ chơi con nít? Chúng nó nghĩ rằng không ai trong bọn tôi có cái đầu sất? Chúng thật tình tưởng vậy á? Chúng nó đã tưởng thế, đã kiêu ngạo và ngu si đến thế thì chết cũng không oan, tôi nói thật với các vị. Nói thế thôi chớ thật ra tôi đâu ưa nói nhiều, tôi đâu có thích gì hơn là chỉ kể ngắn gọn rằng cái lũ rô bốt đó bọn tôi khống chế được không hẳn dễ như bỡn nhưng cũng chẳng hề quá khó khăn, nhưng nếu tôi chỉ kể trần xì có vậy thôi thì quý vị sẽ không làm sao mà tin tôi được, định kiến và ảo tưởng của quý vị trói quý vị chặt quá, khổ vậy chớ. Tôi chỉ nói thế này thôi. Bọn tôi, tức là chuyên gia của bọn tôi ấy, dùng truy ngược quy trình kỹ thuật (reverse engineering) được tối ưu hóa bằng công nghệ Chuyển Vị Xuyên Thời Tuyến (CTL, Cross-timeline Translocation) để trị tụi rô bốt, nói thế người nào hiểu được là hiểu ngay, còn ai không hiểu được thì đành chịu, tôi không còn cách nào khác để nói về chuyện đó cả. Chắc tôi chỉ cần nói thêm, cho riêng những ai đã hiểu rồi, dĩ nhiên, rằng CTL ở đây là dạng sơ khai, nguyên thủy, không phải dạng CTL nâng cao, tinh xảo, tuyệt bích mà giống người chỉ có được hoặc nghĩ mình có được sau khi Trái đất đã tiêu vong hay dùng đúng chữ tôi muốn dùng là đã tiêu tùng, chuyện ấy là về sau, mãi về sau kìa, còn ở thời điểm ta đang nói thì chưa hề có một công cụ chuyên dùng hay bổ trợ nào cho CTL, phương tiện duy nhất khả dĩ cho nó là trí năng, trí năng hoàn toàn của con người, dĩ nhiên là chỉ một số hiếm vô cùng hiếm những con người vô cùng đặc biệt có thứ trí năng chỉ có thể một là của thánh hai là của quỷ, và trong bọn chúng tôi có người như thế, ha ha ha. Vinh quang đời đời cho thiên tài của những kẻ không quyền lực! Hollywood nào dựng nổi một trận chiến hoành tráng và hào hùng hơn mà cũng tàn khốc hơn trận chiến của chúng tôi! Chiến thắng của chúng tôi không dễ dàng, tôi đã nói rồi, nó đẫm máu của chúng tôi, nhưng mà nó là chiến thắng, chúng tôi còn muốn gì nữa? Sau khi chừng bốn phần mười, à, có lẽ năm phần mười lực lượng của tụi tôi đã bị lũ rô bốt loại khỏi vòng chiến, rốt cuộc thì bộ óc của bọn tôi, thiên tài của bọn tôi cũng làm được điều bọn tôi muốn: lũ người máy quay súng lại nã vào các ông chủ mà từ đầu tới giờ vẫn kiểm soát nhất cử nhất động của chúng nó; quay súng chĩa vào ông chủ, nhắm vào đúng mấy cái mồm đang há hốc vì sửng sốt (sửng sốt quá hết còn kêu nổi) mà PÒM, mẹ kiếp sướng ơi là sướng, hê hê hê. Chỉ có điều, mẹ kiếp, sướng cũng chả được bao lâu vì có hơi quá ít những cái mồm đáng được PÒM, thì dễ hiểu mà, một cái tàu đáng bị coi là nỗi ô nhục không gì rửa nổi của giống loài tàu vũ trụ như thế này thì làm gì có đủ tư cách cho nhiều Ông Bà Lớn ngồi lên, dăm ba Ông Bà Lớn có mặt trên tàu này chẳng qua là vì Các Vị hết nước rồi, cùng đường rồi, chớ bình thường ra thì Các Vị thà chết mười một lần còn hơn đi cùng một chuyến tàu với phường khố rách áo ôm lấy thân mình làm vườn ươm rận như bọn tôi. Thành ra mặc dù vô cùng ghét phải nói điều này nhưng tôi vẫn buộc lòng phải nói rằng sự sướng của bọn tôi ngắn chẳng tày gang: vừa mới PÒM PÒM được dăm phát, đang muốn PÒM tiếp đến điên lên thì lại hóa ra đếch còn gì đáng cho mình PÒM nữa, mẹ nó chớ. Thành ra đâu có gì khó hiểu nếu như trong cơn say sưa một vài chiến hữu của tôi đã lệnh cho tụi rô bốt hoặc là tự tay họ PÒM luôn một số đối tượng thật ra không phải là đối tượng đáng PÒM. Nếu bảo đó là chuyện đáng tiếc thì dĩ nhiên tôi công nhận là đáng tiếc. Nhưng mà, trong cuộc chiến, làm sao trách được. Chiến tranh mà. Chiến tranh nào mà chẳng có ít nhiều tổn thất không mong muốn, chuyện đó ai lạ gì chớ. Và làm ơn đừng có lên lớp với tôi về chuyện nhân đạo mấy lại hành xử văn minh này nọ, trước khi làm chuyện đó thì xin hãy làm ơn tự hỏi mình, một cách trung thực, trung thực tuyệt đối ấy, rằng tôi đây, liệu tôi có cần cái thứ lộn mửa ấy của quý vị chăng, cái thứ ấy tôi đã bị người ta banh họng ra ép phải nuốt trộng suốt cả cuộc đời chó đẻ của tôi trên cái hành tinh chó đẻ này rồi (à không, cái hành tinh chó đẻ mà tôi đã phải vĩnh viễn lìa xa vì quý vị mới đúng), nói thật với các vị. Tóm gọn lại là các vị làm ơn chỉ nghe thôi, không lên lớp không phán xét gì ráo, được chớ? Ô kê? Thoải mái đi. Nghe và đừng phán xét, hồn nhiên như con trẻ, thế thì mới không bỏ sót gì trong câu chuyện của người ta, thì mới thấm được rằng chuyện của người ta hay đến thế nào. Cũng như ăn một món này thì đừng có nghĩ đến bất kỳ món nào khác, kiểu vậy. Chà, tôi kể tới đâu rồi? Mãi nói với các vị chuyện vừa rồi - không nói không được ấy chớ - nên giờ tôi quên mất hồi nãy tôi đang nói tới đâu. À, ờ, tới chỗ bòm bòm cả một số đối tượng thật ra không đáng bị bòm bòm. Ông già bà cả, con nít con nôi, thú cưng các loại sóc vẹt chó mèo, đủ cả. Đến khi tôi nhận ra mà bảo chúng nó thôi thì chúng nó thôi. Lúc đó thì toàn bộ Tầng 1 tức là toàn bộ tàu đã về tay chúng tôi, về lại trong tay chúng tôi, nói thế mới đúng, bởi vì chúng tôi đương nhiên xứng đáng là chủ của nó, chúng tôi đủ sức giành lấy nó thì chúng tôi là chủ nó, chớ sao nữa. Người ta chẳng đã nói, sở dĩ việc này việc kia được người ta làm là do họ có khả năng làm chớ không phải do họ được quyền làm. Cái bọn đó, cái bọn lắm tiền nhiều của và do vậy lắm quyền lực mà chúng tôi đã BÒM BÒM cho bay biến sạch sẽ khỏi tàu, chả phải chính bọn nó đã luôn luôn làm mọi chuyện trên cơ sở cái tuyên ngôn cực hay đó sao? Chẳng phải mọi kẻ quyền lực nhất trên thế giới đều làm những gì họ có khả năng làm chớ không bao giờ chỉ làm những gì họ được quyền làm hay sao? Và bản thân các vị, các vị hãy thử tự hỏi mình và tự trả lời một cách tuyệt đối trung thực, dù chỉ một lần độc nhất trong đời, xem liệu trong thâm tâm các vị có thấy câu đó là đúng và hay và nghe sướng quá hay không, cho dù suốt đời các vị luôn luôn nói điều ngược lại và tự cho rằng mình luôn luôn nghĩ điều ngược lại? Chẳng phải là, giả sử các vị biết mình có thể làm chuyện gì đó mà không sợ bị ai ngăn cản, không phải chịu trách nhiệm về chuyện đó với một ai, mình có thể làm chuyện đó mà không ai có thể cấm mình, không ai có thể phạt mình, dù chuyện đó là gì đi chăng nữa, (có chăng là lương tâm của chính các vị cắn rứt các vị, chỉ thế thôi, nhưng về chuyện đó thì tự các vị biết chứ tôi làm sao có thể biết được), thì các vị, bản thân các vị sẽ sẵn sàng làm và sẽ làm chuyện đó không đắn đo nghĩ ngợi; chẳng phải vậy ru? Tức là, làm ơn đừng nói với tôi cứ như là nếu các vị ở vào địa vị tôi thì các vị chắc chắn sẽ không làm như tôi. Nhất trí thế nhé? Tôi kể tiếp. Chà, chúng tôi đâu phải chỉ biết có mỗi BÒM BÒM tức là giết chóc, dĩ nhiên. Một số trong các đối tượng không đáng bị bòm hoặc có bòm luôn cũng chả để làm gì thì chúng tôi không bòm, chúng tôi giam họ lại và yêu cầu họ thề thần phục chúng tôi. Bọn đàn ông, thằng nào không chịu thề thì chúng tôi bòm còn bọn đàn bà thì dù thề hay không thề chúng tôi cũng cho lên giường chúng tôi. Hà, sao có người trong quý vị lại chau mày vậy hả. Tôi không nhìn thấy trực tiếp quý vị nhưng chuyện đó tôi biết, biết hết. Tại sao các vị không chau mày giống như thế khi nghe tôi kể về chuyện bòm bòm những ai trót có mặt ở đó để cho chúng tôi bòm bòm? Sao lại chỉ chau mày khi nghe kể chuyện chúng tôi đưa các bà các cô lên giường? Thật hết hiểu nổi các vị. Hóa ra là, trong mắt các người, bắn bỏ một thằng người thì trông sạch sẽ hơn là dùng sức đè một con đàn bà lên giường để chơi? Ha! Mặc kệ các người. Tôi kể tiếp. Vậy là hệ thống của chúng tôi đã được xác lập hay trật tự của chúng tôi đã được xác lập trong toàn bộ con tàu. Từ đây con tàu là của tôi, toàn bộ tài nguyên trên đó, toàn bộ sinh thể trên đó là trong tay tôi. Dĩ nhiên là sự thật không đơn giản như thế song ở đây ta nhắc đến tất cả những tình tiết phức tạp, những yếu tố hàm ẩn khả năng gây xáo trộn và hỗn loạn và bất ngờ thì có ích gì, phỏng ạ? Cứ coi như sự thật hay thực tại là một thứ đơn giản, dù chỉ một lần thôi, chả hay hơn sao? Hãy cứ coi như quá trình thâu tóm và củng cố quyền lực của tôi diễn ra suôn sẻ ngon ơ và ngọt ngào giống như thằng con nít khỏe răng gặm khúc mía lùi, hãy chỉ nhìn vào kết quả sau cùng là, rốt cuộc, tôi có được cái tôi muốn. Đó mới là chuyện quan trọng, và tôi sẵn sàng bỏ qua tất tật các thứ râu ria để chỉ giữ lại thứ quan trọng, thứ duy nhất thực sự quan trọng, tôi nói với các vị thế. Tôi chỉ nói thế này thôi: một khi tôi đã muốn, không gì cản tôi được. Các vị bảo hay nghĩ là tôi phét lác, tùy các vị. Sự thật có gì tôi nói nấy, tôi biết như vậy và chừng đó là đủ cho tôi. Tôi đâu có cần bất cứ cái gì ở các vị, thậm chí tôi chả cần sự chú ý lắng nghe của các vị, các vị không thích nghe thì cứ việc đi chỗ khác chơi, ai cấm các vị. Song chừng nào các vị còn rốn nghe tôi thì làm ơn hãy hiểu rằng ở đây luật chơi là luật của tôi. Đó, tôi vừa kể là từ giờ trở đi tụi tôi (tức là tôi) là chủ của con tàu và tất tật mọi thứ trên đó, tất tật. OK, tàu chiếm được rồi, giờ tụi tôi định làm gì, chắc các vị sẽ hỏi hay là muốn hỏi vậy. A ha, dĩ nhiên. Giờ thì vấn đề là anh phải làm gì đó tiếp theo chớ. Và anh sẽ làm gì, chuyện đó tùy thuộc anh là người như thế nào, anh muốn sắm vai nào, anh chọn mình là ai, đúng không. Và có phải từ đầu tới giờ tôi chưa hề nói với quý vị tôi muốn là ai hay không? Có phải tôi chưa khi nào nói với quý vị rằng tôi muốn làm Chúa tể Vũ trụ hay ít nhất là một trong các chủ nhân ông của thế giới, những kẻ có cả thế gian trong túi như người ta nói, hay không? Tôi chưa khi nào nói vậy đúng không? Vậy nếu các vị muốn nghe tôi nói nốt thì hãy nghe tôi nói: khi tôi hành động, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: làm cách nào để thoát khỏi được cái thau móp này, cái máy giặt từ thời tiền sử này càng sớm càng tốt, ngột ngạt quá hôi thúi quá chật chội quá khốn nạn quá phải làm gì đi chớ làm bất cứ cái gì miễn sao thoát được khỏi đây càng sớm càng tốt trời ơi càng sớm càng tốt! Chỉ có cái mục đích ấy, chỉ một mình nó mới là quan trọng, còn thì cụ thể tôi sẽ làm gì, sau khi làm thế và thoát được khỏi đây rồi thì tôi sẽ thành cái thứ gì và sẽ làm tiếp cái gì, chuyện đó hoàn toàn không quan trọng một tí nào, chả quan trọng chó gì, tôi nói thật với các vị. Tôi là tôi không đời nào cam phận an nghỉ trong cái thùng mửa này, chết ở đâu cũng được nhưng không đời nào chết trong cái túi cứt này, tôi nói thật với các vị. Cứ thoát khỏi cái phận đó cái đã, rồi cái gì tới hãy để nó tới, tự nó tới. Cho nên làm ơn đừng có khờ quá cỡ thợ mộc mà nói kiểu như tôi làm thế là bởi tôi tự bản chất vốn là kẻ hung bạo nghiện quyền lực ưa lấy thịt đè người. Ha. Các vị biết cái đếch gì về tôi mà dám nói vậy chớ? Đừng chối. Tôi biết quá rõ là có ít nhất chục người trong các vị đang ngứa ngáy muốn nói kiểu đó với tôi lắm. Các vị làm đếch gì biết về tôi bởi các vị có đời nào thèm biết một cái gì về một thằng dân đen vô danh tiểu tốt như tôi trừ phi cái sự biết đó có lợi cho các vị hoặc là nó liên quan đến cái vụ gì đó làm cho các vị sướng. Nói cho các vị biết: tôi như thế này là do các vị đó. Nếu không có lũ cá mập như các vị thì chắc tôi đâu phải lâm vào cái nông nỗi này, thở phì phò như con heo, bị lèn như cá mòi, chờ chết trong một cái đại dương cứt đái ngập quá cổ, thân phận thật không bằng con giòi con bọ vì ít nhất giòi bọ sống là nhờ cái đống cứt này còn tôi thì không. Nếu tôi không lâm vào cái nông nỗi đó thì vị tất tôi đã làm như đã làm. Thời thế tạo anh hùng, nghịch cảnh tạo ra tôi, tôi nói với các vị thế. Và nghịch cảnh này không phải do tôi tạo ra. Hay là các vị lại cứ khăng khăng muốn phải làm sao cho tôi rốt cuộc rồi cũng phải thừa nhận cái nghịch cảnh này một phần do chính tôi tạo ra? Nếu đúng vậy, tốt. Các vị cứ khăng khăng đi, là việc của các vị, đâu phải việc của tôi.
Tôi kể tiếp. Chiếm được tàu rồi, chúng tôi đổi tên tàu (đổi tên gì tôi sẽ nói sau, chả phải là chuyện đó không quan trọng nhưng ngay tại lúc này thì tôi không thấy nó quan trọng), đổi hướng bay, và lập tức bắt đầu tìm cách bắt liên lạc với bất cứ tàu nào đã hoặc đang làm hoặc đang có ý định làm như tàu chúng tôi. Đoàn kết gây sức mạnh, chớ sao nữa. Nếu các vị ở vào địa vị tôi các vị sẽ làm như tôi, làm sao khác được chớ hả. Từ từ xây dựng và phát triển quyền lực của mình, chậm mà chắc, đó há không phải là một trong những việc cơ bản nhất, quan trọng nhất và, sao không nói toạc móng heo ra chớ, việc tự nhiên nhất mà con người hay giống người vẫn làm hàng vạn năm nay hay sao. Và chúng tôi có mang thiên hướng tự nhiên của giống loài mình rằng hễ có cơ hội là làm việc đó, chúng tôi biết cách làm việc đó, trời ạ, làm sao ai đó lại có thể nghĩ là không phải vậy chớ hả. Chúng tôi có những thiên tài trong lĩnh vực hacking hay là xâm nhập thông tin. Các vị cho rằng Não Trung tâm điều khiển tất tật các con tàu di tản là bất khả xâm phạm đối với chúng tôi hay sao. Hô-hô-hô. Vậy mà tôi cứ nghĩ nói chuyện với các vị thì tôi sẽ không có nhiều cơ hội để cười. Ai chớ tôi thì chả bao giờ từ một cơ hội nào để cười, tôi là thế, xin thưa với các vị. Người không cười nổi tôi e là các vị mới đúng, chắc chắn. Mà nếu trong khi người khác không cười nổi mình lại cứ cười khô khố thì chả phải là hơi bị dở sao. Gì cũng được nhưng dở là tôi không bao giờ muốn. Không phải kiểu của tôi. Thành thử tôi không cười. Tôi nói vậy là để các vị làm ơn đừng nghĩ tôi không muốn cười. Vậy nha. Chúng tôi tiến hành bắt liên lạc với các tàu khởi nghĩa hoặc có mưu đồ khởi nghĩa như chúng tôi, đề nghị hợp lực và đưa ra những gợi ý về một kế hoạch hợp đồng tác chiến. Không có nhiều tàu trả lời chúng tôi và đồng ý, thì đúng là không nhiều, nhưng mà có. Ít vẫn hơn không, ít không đồng nghĩa với không, ai bảo chân lý đó không còn giá trị chớ. Và các vị thử đoán coi, số tàu khởi nghĩa hoặc đang mưu đồ khởi nghĩa như chúng tôi, đồng minh tiềm tàng của chúng tôi, là nhiều hay ít? Ít a? Làm ơn nghĩ kỹ hẵng nói. Lý do gì khiến các vị cho rằng hay tin rằng số đó ít thôi? Tại sao lại không thể nhiều? Nói cho tôi nghe đi rồi tôi sẽ nói là thật ra nhiều hay ít. Ha. Đùa tí thôi, ok? Làm sao các vị biết được, các vị còn phải sống thêm hàng bao nhiêu kiếp nữa hay nếu các vị đã tìm được cách để trường sinh bất tử thì các vị còn phải sống thêm hàng bao nhiêu thế kỷ nữa thì mới biết được chuyện đó. À, tôi lại đùa đó thôi, chớ thật ra không cần phải đợi nhiều kiếp hay nhiều thế kỷ đến thế thì các vị mới biết, và thật ra chuyện đó là tùy ở các vị. Tận thế tới sớm hay không và sớm cỡ nào là tùy ở các vị. Phần mình tôi sẽ nói ngay đây bởi đằng nào thì các vị cũng chả biết: bản thân tôi đếch biết số tàu tức là số đồng minh mà chúng tôi chiêu tập được là nhiều hay ít bởi làm thế quái nào tôi biết được thật ra xung quanh chúng tôi có bao nhiêu tàu tị nạn Tận thế. Ngàn tàu? Vạn tàu? Năm vạn tàu? Năm chục vạn tàu? Triệu tàu? Nhiều triệu tàu? Nếu ngay cả Não Trung tâm cũng đếch biết - mà thật ra tại những thời điểm đó tôi ngờ rằng thậm chí làm đếch gì còn một thứ gọi là Não Trung tâm - thì làm thế đếch gì một dúm thằng người như chúng tôi biết được dù trong bọn chúng tôi có mười gã Einstein đi chăng nữa? Các vị còn muốn thế nào nữa, cười chúng tôi vì sự yếu kém của chúng tôi hay sự hài hước thảm hại của ý đồ và mong muốn của chúng tôi hay sự ngu xuẩn của ảo tưởng của chúng tôi chăng? Nếu đúng vậy thì cứ cười, xin mời, cười thoải mái tự nhiên, phô hết hàm răng đẹp chắc khỏe sang của các vị ra, đó là chuyện của các vị, liên can gì tới tôi. Còn nếu các vị không định cười hoặc có định cười nhưng trước hết là hẵng nghe tôi kể cho hết đã thì đây tôi kể cho hết. Chúng tôi cuối cùng cũng tập hợp được đủ lực lượng để hiệp đồng tác chiến tấn công và chiếm được một trạm trung chuyển và một kho hàng trên một trong các quỹ đạo vốn trực thuộc WCC (World Cosmic Corporation) nhưng vào thời điểm chúng tôi tấn công thì giống như là hai con rắn mất đầu. Rắn mất đầu thành ra chúng tôi đập chết chả mấy khó khăn, chả khó khăn tị tì ti nào mới đúng nhưng mà như vậy là rất chán, cực chán nhất là đối với những thằng như chúng tôi, nói thật với các vị. Cực chán, thành ra phải nói hết sức thành thật là tôi không muốn kể nữa, nhưng nếu bằng mọi giá, kiểu gì tôi cũng phải kể, không tránh được không thoát được, thì đây phần còn lại như sau.
Thế là chúng tôi tiến hành triệt hạ thằng vàng, sao cho nó hoàn toàn không còn khả năng phản kháng nữa (không quan trọng là nó chết hay chưa chết), sau đó tôi nói cho tất cả những ai chứng kiến biết rằng từ lúc này trở đi chúng tôi là luật, ai tuân theo chúng tôi thì sẽ yên ổn và còn có cơ nghĩ đến ngày mai. Chúng tôi nhanh chóng thiết lập quyền kiểm soát toàn bộ Khu A4, Tầng 5 của tàu, diệt thêm ba kẻ phản kháng và có hình phạt cảnh cáo với hai kẻ toan phản kháng trong quá trình đó, đồng thời chiêu nạp bảy tân binh vào lực lượng của chúng tôi. Một giờ sau đó chúng tôi chiếm lĩnh Khu A3, không gặp sự phản kháng nào đáng kể (tiếng vang của chúng tôi và việc chúng tôi làm đã đi trước chúng tôi), chiêu nạp thêm sáu tân binh (trong đó có hai tay thực sự đáng gờm) đồng thời bắt đầu nghe nói qua tin tình báo (cứ gọi là vậy vì thực chất đúng vậy) rằng ở Khu B2 Tầng 4 đang phát triển dần lên một lực lượng khác giống như chúng tôi, đồng thời và độc lập với chúng tôi. Điều tra sâu hơn thì biết được thủ lĩnh của lực lượng này là một tay ghê gớm chả kém tôi. Đương nhiên là thế rồi. Và một câu hỏi lập tức tự nó tới: Hợp lực hay tranh đoạt? Cùng tồn tại hay loại trừ? Nếu hỏi tôi, tôi nói: tôi có câu trả lời từ trước khi câu hỏi này nảy sinh. Tôi đánh tiếng rằng tôi muốn gặp trực tiếp gã đó. Không phải với bất cứ gã nào tôi cũng sẽ làm vậy. Trên cơ sở điều nghiên kỹ lưỡng tôi biết chắc thằng cha này là một tay ưa giải quyết mọi sự theo cách này, giống tôi. Một thứ yêng hùng mã thượng hạng bét song vẫn là yêng hùng mã thượng. Đần độn và lố lăng song ở chừng mực nào đó vẫn lãng mạn và đáng cảm động, vẫn đẹp. Đời tôi từng gặp mấy ngàn thằng như vậy tôi cũng chả nhớ. Và tôi đã xử bao nhiêu thằng trong số đó, bao nhiêu thằng khác tôi đã thu phục, đừng hỏi tôi. Tôi không hơi đâu để ráng nhớ lại đặng trả lời. Thành ra riêng đối với tôi thì cuộc gặp mặt và giao đấu giữa tôi và cái thằng đó chả có gì đáng để kể. Tôi thắng, dĩ nhiên, và hắn, hoàn toàn tâm phục khẩu phục, đem toàn bộ quân về dưới trướng tôi. Giờ chúng tôi đã lớn mạnh hơn nên công cuộc bành trướng quyền lực càng thuận lợi và càng nhanh. Trong vòng hơn nửa ngày chúng tôi chiếm lĩnh xong toàn bộ Tầng 5, Tầng 4. Chỉ khi lên Tầng 3 chúng tôi mới gặp một vài kháng cự lẻ tẻ của lực lượng an ninh (ha, té ra là rốt cuộc trên tàu này vẫn còn cái gì đó kiểu như cảnh sát!). Chúng tôi nghiền nát sự kháng cự trong vòng hai mươi phút, bắn chết hoặc đập chết mười ba trong hai mươi mốt tên kháng cự, tám tên còn lại chúng tôi đập gần chết rồi vứt ra khỏi tàu. Thương vong về phía chúng tôi không đáng kể, còn những người không liên quan thì chết năm bị thương ba do ngẫu nhiên, điều gần như đương nhiên trong mọi cuộc chiến. Sau vụ đó quyền lực của chúng tôi tăng lên nhiều lần. Như một trận sóng thần có độ cao hàng trăm mét, chúng tôi dập lên những vùng bình nguyên đang co rúm và chết cứng vì khiếp đảm và hèn đớn là phần còn lại của Tầng 3 và phần lớn Tầng 2. Chỉ khi đến phần cuối của Tầng 2, nơi thông lên Tầng 1, chúng tôi mới gặp sức cản gọi là đáng kể một chút. Bọn ở Tầng 1, bọn nhà giàu, bọn đặc quyền đặc lợi bọn ăn trên ngồi trốc, té ra là chúng rốt cuộc cũng có khả năng chứng tỏ mình có tồn tại, chứng tỏ rằng rốt cuộc vẫn tồn tại một ranh giới (dù chỉ tạm coi là có) ngăn giữa chúng với chúng tôi, cái ranh giới được dựng lên và duy trì bằng quyền lực và tự nó biểu trưng cho quyền lực, chứng tỏ rằng không phải tất cả mọi thứ trật tự mọi thứ hệ thống đều đã nát như cám và bốc hơi trong cái tàu này trừ trật tự mới và hệ thống mới của bọn tôi. Chúng cho lũ người máy ra nghênh chiến với bọn tôi. (Ha! Cớ gì lại không làm thế từ sớm hơn chớ? Đó là một câu hỏi mà nếu để mình tôi tìm cách trả lời thì ngàn năm nữa tôi cũng không trả lời được). Rồi chúng nó lại còn nghĩ là như bọn tôi đây thì tụi người máy chỉ cần ho một tiếng là đủ cho tụi tôi chết rạp cả lũ như bầy châu chấu bị xịt thuốc diệt côn trùng. Ha, chúng nó thật tình nghĩ vậy đó, không thì chúng nó đã không làm cái việc ngu hơn bò kia. Nói thật, trước lúc đó thì còn đỡ, chứ kể từ lúc đó trở đi thì tôi hoàn toàn không còn mảy may nghi ngờ rằng cái bộ óc của tất tật cả lũ chúng nó hợp lại cũng không đáng giá bằng góc tư hòn dái của tôi. Chúng nó không có khả năng nghĩ rằng trong bọn chúng tôi có thể có ít nhất là vài ba cái đầu mà đối với họ cái lũ rô bốt kia chỉ là thứ đồ chơi con nít? Chúng nó nghĩ rằng không ai trong bọn tôi có cái đầu sất? Chúng thật tình tưởng vậy á? Chúng nó đã tưởng thế, đã kiêu ngạo và ngu si đến thế thì chết cũng không oan, tôi nói thật với các vị. Nói thế thôi chớ thật ra tôi đâu ưa nói nhiều, tôi đâu có thích gì hơn là chỉ kể ngắn gọn rằng cái lũ rô bốt đó bọn tôi khống chế được không hẳn dễ như bỡn nhưng cũng chẳng hề quá khó khăn, nhưng nếu tôi chỉ kể trần xì có vậy thôi thì quý vị sẽ không làm sao mà tin tôi được, định kiến và ảo tưởng của quý vị trói quý vị chặt quá, khổ vậy chớ. Tôi chỉ nói thế này thôi. Bọn tôi, tức là chuyên gia của bọn tôi ấy, dùng truy ngược quy trình kỹ thuật (reverse engineering) được tối ưu hóa bằng công nghệ Chuyển Vị Xuyên Thời Tuyến (CTL, Cross-timeline Translocation) để trị tụi rô bốt, nói thế người nào hiểu được là hiểu ngay, còn ai không hiểu được thì đành chịu, tôi không còn cách nào khác để nói về chuyện đó cả. Chắc tôi chỉ cần nói thêm, cho riêng những ai đã hiểu rồi, dĩ nhiên, rằng CTL ở đây là dạng sơ khai, nguyên thủy, không phải dạng CTL nâng cao, tinh xảo, tuyệt bích mà giống người chỉ có được hoặc nghĩ mình có được sau khi Trái đất đã tiêu vong hay dùng đúng chữ tôi muốn dùng là đã tiêu tùng, chuyện ấy là về sau, mãi về sau kìa, còn ở thời điểm ta đang nói thì chưa hề có một công cụ chuyên dùng hay bổ trợ nào cho CTL, phương tiện duy nhất khả dĩ cho nó là trí năng, trí năng hoàn toàn của con người, dĩ nhiên là chỉ một số hiếm vô cùng hiếm những con người vô cùng đặc biệt có thứ trí năng chỉ có thể một là của thánh hai là của quỷ, và trong bọn chúng tôi có người như thế, ha ha ha. Vinh quang đời đời cho thiên tài của những kẻ không quyền lực! Hollywood nào dựng nổi một trận chiến hoành tráng và hào hùng hơn mà cũng tàn khốc hơn trận chiến của chúng tôi! Chiến thắng của chúng tôi không dễ dàng, tôi đã nói rồi, nó đẫm máu của chúng tôi, nhưng mà nó là chiến thắng, chúng tôi còn muốn gì nữa? Sau khi chừng bốn phần mười, à, có lẽ năm phần mười lực lượng của tụi tôi đã bị lũ rô bốt loại khỏi vòng chiến, rốt cuộc thì bộ óc của bọn tôi, thiên tài của bọn tôi cũng làm được điều bọn tôi muốn: lũ người máy quay súng lại nã vào các ông chủ mà từ đầu tới giờ vẫn kiểm soát nhất cử nhất động của chúng nó; quay súng chĩa vào ông chủ, nhắm vào đúng mấy cái mồm đang há hốc vì sửng sốt (sửng sốt quá hết còn kêu nổi) mà PÒM, mẹ kiếp sướng ơi là sướng, hê hê hê. Chỉ có điều, mẹ kiếp, sướng cũng chả được bao lâu vì có hơi quá ít những cái mồm đáng được PÒM, thì dễ hiểu mà, một cái tàu đáng bị coi là nỗi ô nhục không gì rửa nổi của giống loài tàu vũ trụ như thế này thì làm gì có đủ tư cách cho nhiều Ông Bà Lớn ngồi lên, dăm ba Ông Bà Lớn có mặt trên tàu này chẳng qua là vì Các Vị hết nước rồi, cùng đường rồi, chớ bình thường ra thì Các Vị thà chết mười một lần còn hơn đi cùng một chuyến tàu với phường khố rách áo ôm lấy thân mình làm vườn ươm rận như bọn tôi. Thành ra mặc dù vô cùng ghét phải nói điều này nhưng tôi vẫn buộc lòng phải nói rằng sự sướng của bọn tôi ngắn chẳng tày gang: vừa mới PÒM PÒM được dăm phát, đang muốn PÒM tiếp đến điên lên thì lại hóa ra đếch còn gì đáng cho mình PÒM nữa, mẹ nó chớ. Thành ra đâu có gì khó hiểu nếu như trong cơn say sưa một vài chiến hữu của tôi đã lệnh cho tụi rô bốt hoặc là tự tay họ PÒM luôn một số đối tượng thật ra không phải là đối tượng đáng PÒM. Nếu bảo đó là chuyện đáng tiếc thì dĩ nhiên tôi công nhận là đáng tiếc. Nhưng mà, trong cuộc chiến, làm sao trách được. Chiến tranh mà. Chiến tranh nào mà chẳng có ít nhiều tổn thất không mong muốn, chuyện đó ai lạ gì chớ. Và làm ơn đừng có lên lớp với tôi về chuyện nhân đạo mấy lại hành xử văn minh này nọ, trước khi làm chuyện đó thì xin hãy làm ơn tự hỏi mình, một cách trung thực, trung thực tuyệt đối ấy, rằng tôi đây, liệu tôi có cần cái thứ lộn mửa ấy của quý vị chăng, cái thứ ấy tôi đã bị người ta banh họng ra ép phải nuốt trộng suốt cả cuộc đời chó đẻ của tôi trên cái hành tinh chó đẻ này rồi (à không, cái hành tinh chó đẻ mà tôi đã phải vĩnh viễn lìa xa vì quý vị mới đúng), nói thật với các vị. Tóm gọn lại là các vị làm ơn chỉ nghe thôi, không lên lớp không phán xét gì ráo, được chớ? Ô kê? Thoải mái đi. Nghe và đừng phán xét, hồn nhiên như con trẻ, thế thì mới không bỏ sót gì trong câu chuyện của người ta, thì mới thấm được rằng chuyện của người ta hay đến thế nào. Cũng như ăn một món này thì đừng có nghĩ đến bất kỳ món nào khác, kiểu vậy. Chà, tôi kể tới đâu rồi? Mãi nói với các vị chuyện vừa rồi - không nói không được ấy chớ - nên giờ tôi quên mất hồi nãy tôi đang nói tới đâu. À, ờ, tới chỗ bòm bòm cả một số đối tượng thật ra không đáng bị bòm bòm. Ông già bà cả, con nít con nôi, thú cưng các loại sóc vẹt chó mèo, đủ cả. Đến khi tôi nhận ra mà bảo chúng nó thôi thì chúng nó thôi. Lúc đó thì toàn bộ Tầng 1 tức là toàn bộ tàu đã về tay chúng tôi, về lại trong tay chúng tôi, nói thế mới đúng, bởi vì chúng tôi đương nhiên xứng đáng là chủ của nó, chúng tôi đủ sức giành lấy nó thì chúng tôi là chủ nó, chớ sao nữa. Người ta chẳng đã nói, sở dĩ việc này việc kia được người ta làm là do họ có khả năng làm chớ không phải do họ được quyền làm. Cái bọn đó, cái bọn lắm tiền nhiều của và do vậy lắm quyền lực mà chúng tôi đã BÒM BÒM cho bay biến sạch sẽ khỏi tàu, chả phải chính bọn nó đã luôn luôn làm mọi chuyện trên cơ sở cái tuyên ngôn cực hay đó sao? Chẳng phải mọi kẻ quyền lực nhất trên thế giới đều làm những gì họ có khả năng làm chớ không bao giờ chỉ làm những gì họ được quyền làm hay sao? Và bản thân các vị, các vị hãy thử tự hỏi mình và tự trả lời một cách tuyệt đối trung thực, dù chỉ một lần độc nhất trong đời, xem liệu trong thâm tâm các vị có thấy câu đó là đúng và hay và nghe sướng quá hay không, cho dù suốt đời các vị luôn luôn nói điều ngược lại và tự cho rằng mình luôn luôn nghĩ điều ngược lại? Chẳng phải là, giả sử các vị biết mình có thể làm chuyện gì đó mà không sợ bị ai ngăn cản, không phải chịu trách nhiệm về chuyện đó với một ai, mình có thể làm chuyện đó mà không ai có thể cấm mình, không ai có thể phạt mình, dù chuyện đó là gì đi chăng nữa, (có chăng là lương tâm của chính các vị cắn rứt các vị, chỉ thế thôi, nhưng về chuyện đó thì tự các vị biết chứ tôi làm sao có thể biết được), thì các vị, bản thân các vị sẽ sẵn sàng làm và sẽ làm chuyện đó không đắn đo nghĩ ngợi; chẳng phải vậy ru? Tức là, làm ơn đừng nói với tôi cứ như là nếu các vị ở vào địa vị tôi thì các vị chắc chắn sẽ không làm như tôi. Nhất trí thế nhé? Tôi kể tiếp. Chà, chúng tôi đâu phải chỉ biết có mỗi BÒM BÒM tức là giết chóc, dĩ nhiên. Một số trong các đối tượng không đáng bị bòm hoặc có bòm luôn cũng chả để làm gì thì chúng tôi không bòm, chúng tôi giam họ lại và yêu cầu họ thề thần phục chúng tôi. Bọn đàn ông, thằng nào không chịu thề thì chúng tôi bòm còn bọn đàn bà thì dù thề hay không thề chúng tôi cũng cho lên giường chúng tôi. Hà, sao có người trong quý vị lại chau mày vậy hả. Tôi không nhìn thấy trực tiếp quý vị nhưng chuyện đó tôi biết, biết hết. Tại sao các vị không chau mày giống như thế khi nghe tôi kể về chuyện bòm bòm những ai trót có mặt ở đó để cho chúng tôi bòm bòm? Sao lại chỉ chau mày khi nghe kể chuyện chúng tôi đưa các bà các cô lên giường? Thật hết hiểu nổi các vị. Hóa ra là, trong mắt các người, bắn bỏ một thằng người thì trông sạch sẽ hơn là dùng sức đè một con đàn bà lên giường để chơi? Ha! Mặc kệ các người. Tôi kể tiếp. Vậy là hệ thống của chúng tôi đã được xác lập hay trật tự của chúng tôi đã được xác lập trong toàn bộ con tàu. Từ đây con tàu là của tôi, toàn bộ tài nguyên trên đó, toàn bộ sinh thể trên đó là trong tay tôi. Dĩ nhiên là sự thật không đơn giản như thế song ở đây ta nhắc đến tất cả những tình tiết phức tạp, những yếu tố hàm ẩn khả năng gây xáo trộn và hỗn loạn và bất ngờ thì có ích gì, phỏng ạ? Cứ coi như sự thật hay thực tại là một thứ đơn giản, dù chỉ một lần thôi, chả hay hơn sao? Hãy cứ coi như quá trình thâu tóm và củng cố quyền lực của tôi diễn ra suôn sẻ ngon ơ và ngọt ngào giống như thằng con nít khỏe răng gặm khúc mía lùi, hãy chỉ nhìn vào kết quả sau cùng là, rốt cuộc, tôi có được cái tôi muốn. Đó mới là chuyện quan trọng, và tôi sẵn sàng bỏ qua tất tật các thứ râu ria để chỉ giữ lại thứ quan trọng, thứ duy nhất thực sự quan trọng, tôi nói với các vị thế. Tôi chỉ nói thế này thôi: một khi tôi đã muốn, không gì cản tôi được. Các vị bảo hay nghĩ là tôi phét lác, tùy các vị. Sự thật có gì tôi nói nấy, tôi biết như vậy và chừng đó là đủ cho tôi. Tôi đâu có cần bất cứ cái gì ở các vị, thậm chí tôi chả cần sự chú ý lắng nghe của các vị, các vị không thích nghe thì cứ việc đi chỗ khác chơi, ai cấm các vị. Song chừng nào các vị còn rốn nghe tôi thì làm ơn hãy hiểu rằng ở đây luật chơi là luật của tôi. Đó, tôi vừa kể là từ giờ trở đi tụi tôi (tức là tôi) là chủ của con tàu và tất tật mọi thứ trên đó, tất tật. OK, tàu chiếm được rồi, giờ tụi tôi định làm gì, chắc các vị sẽ hỏi hay là muốn hỏi vậy. A ha, dĩ nhiên. Giờ thì vấn đề là anh phải làm gì đó tiếp theo chớ. Và anh sẽ làm gì, chuyện đó tùy thuộc anh là người như thế nào, anh muốn sắm vai nào, anh chọn mình là ai, đúng không. Và có phải từ đầu tới giờ tôi chưa hề nói với quý vị tôi muốn là ai hay không? Có phải tôi chưa khi nào nói với quý vị rằng tôi muốn làm Chúa tể Vũ trụ hay ít nhất là một trong các chủ nhân ông của thế giới, những kẻ có cả thế gian trong túi như người ta nói, hay không? Tôi chưa khi nào nói vậy đúng không? Vậy nếu các vị muốn nghe tôi nói nốt thì hãy nghe tôi nói: khi tôi hành động, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: làm cách nào để thoát khỏi được cái thau móp này, cái máy giặt từ thời tiền sử này càng sớm càng tốt, ngột ngạt quá hôi thúi quá chật chội quá khốn nạn quá phải làm gì đi chớ làm bất cứ cái gì miễn sao thoát được khỏi đây càng sớm càng tốt trời ơi càng sớm càng tốt! Chỉ có cái mục đích ấy, chỉ một mình nó mới là quan trọng, còn thì cụ thể tôi sẽ làm gì, sau khi làm thế và thoát được khỏi đây rồi thì tôi sẽ thành cái thứ gì và sẽ làm tiếp cái gì, chuyện đó hoàn toàn không quan trọng một tí nào, chả quan trọng chó gì, tôi nói thật với các vị. Tôi là tôi không đời nào cam phận an nghỉ trong cái thùng mửa này, chết ở đâu cũng được nhưng không đời nào chết trong cái túi cứt này, tôi nói thật với các vị. Cứ thoát khỏi cái phận đó cái đã, rồi cái gì tới hãy để nó tới, tự nó tới. Cho nên làm ơn đừng có khờ quá cỡ thợ mộc mà nói kiểu như tôi làm thế là bởi tôi tự bản chất vốn là kẻ hung bạo nghiện quyền lực ưa lấy thịt đè người. Ha. Các vị biết cái đếch gì về tôi mà dám nói vậy chớ? Đừng chối. Tôi biết quá rõ là có ít nhất chục người trong các vị đang ngứa ngáy muốn nói kiểu đó với tôi lắm. Các vị làm đếch gì biết về tôi bởi các vị có đời nào thèm biết một cái gì về một thằng dân đen vô danh tiểu tốt như tôi trừ phi cái sự biết đó có lợi cho các vị hoặc là nó liên quan đến cái vụ gì đó làm cho các vị sướng. Nói cho các vị biết: tôi như thế này là do các vị đó. Nếu không có lũ cá mập như các vị thì chắc tôi đâu phải lâm vào cái nông nỗi này, thở phì phò như con heo, bị lèn như cá mòi, chờ chết trong một cái đại dương cứt đái ngập quá cổ, thân phận thật không bằng con giòi con bọ vì ít nhất giòi bọ sống là nhờ cái đống cứt này còn tôi thì không. Nếu tôi không lâm vào cái nông nỗi đó thì vị tất tôi đã làm như đã làm. Thời thế tạo anh hùng, nghịch cảnh tạo ra tôi, tôi nói với các vị thế. Và nghịch cảnh này không phải do tôi tạo ra. Hay là các vị lại cứ khăng khăng muốn phải làm sao cho tôi rốt cuộc rồi cũng phải thừa nhận cái nghịch cảnh này một phần do chính tôi tạo ra? Nếu đúng vậy, tốt. Các vị cứ khăng khăng đi, là việc của các vị, đâu phải việc của tôi.
Tôi kể tiếp. Chiếm được tàu rồi, chúng tôi đổi tên tàu (đổi tên gì tôi sẽ nói sau, chả phải là chuyện đó không quan trọng nhưng ngay tại lúc này thì tôi không thấy nó quan trọng), đổi hướng bay, và lập tức bắt đầu tìm cách bắt liên lạc với bất cứ tàu nào đã hoặc đang làm hoặc đang có ý định làm như tàu chúng tôi. Đoàn kết gây sức mạnh, chớ sao nữa. Nếu các vị ở vào địa vị tôi các vị sẽ làm như tôi, làm sao khác được chớ hả. Từ từ xây dựng và phát triển quyền lực của mình, chậm mà chắc, đó há không phải là một trong những việc cơ bản nhất, quan trọng nhất và, sao không nói toạc móng heo ra chớ, việc tự nhiên nhất mà con người hay giống người vẫn làm hàng vạn năm nay hay sao. Và chúng tôi có mang thiên hướng tự nhiên của giống loài mình rằng hễ có cơ hội là làm việc đó, chúng tôi biết cách làm việc đó, trời ạ, làm sao ai đó lại có thể nghĩ là không phải vậy chớ hả. Chúng tôi có những thiên tài trong lĩnh vực hacking hay là xâm nhập thông tin. Các vị cho rằng Não Trung tâm điều khiển tất tật các con tàu di tản là bất khả xâm phạm đối với chúng tôi hay sao. Hô-hô-hô. Vậy mà tôi cứ nghĩ nói chuyện với các vị thì tôi sẽ không có nhiều cơ hội để cười. Ai chớ tôi thì chả bao giờ từ một cơ hội nào để cười, tôi là thế, xin thưa với các vị. Người không cười nổi tôi e là các vị mới đúng, chắc chắn. Mà nếu trong khi người khác không cười nổi mình lại cứ cười khô khố thì chả phải là hơi bị dở sao. Gì cũng được nhưng dở là tôi không bao giờ muốn. Không phải kiểu của tôi. Thành thử tôi không cười. Tôi nói vậy là để các vị làm ơn đừng nghĩ tôi không muốn cười. Vậy nha. Chúng tôi tiến hành bắt liên lạc với các tàu khởi nghĩa hoặc có mưu đồ khởi nghĩa như chúng tôi, đề nghị hợp lực và đưa ra những gợi ý về một kế hoạch hợp đồng tác chiến. Không có nhiều tàu trả lời chúng tôi và đồng ý, thì đúng là không nhiều, nhưng mà có. Ít vẫn hơn không, ít không đồng nghĩa với không, ai bảo chân lý đó không còn giá trị chớ. Và các vị thử đoán coi, số tàu khởi nghĩa hoặc đang mưu đồ khởi nghĩa như chúng tôi, đồng minh tiềm tàng của chúng tôi, là nhiều hay ít? Ít a? Làm ơn nghĩ kỹ hẵng nói. Lý do gì khiến các vị cho rằng hay tin rằng số đó ít thôi? Tại sao lại không thể nhiều? Nói cho tôi nghe đi rồi tôi sẽ nói là thật ra nhiều hay ít. Ha. Đùa tí thôi, ok? Làm sao các vị biết được, các vị còn phải sống thêm hàng bao nhiêu kiếp nữa hay nếu các vị đã tìm được cách để trường sinh bất tử thì các vị còn phải sống thêm hàng bao nhiêu thế kỷ nữa thì mới biết được chuyện đó. À, tôi lại đùa đó thôi, chớ thật ra không cần phải đợi nhiều kiếp hay nhiều thế kỷ đến thế thì các vị mới biết, và thật ra chuyện đó là tùy ở các vị. Tận thế tới sớm hay không và sớm cỡ nào là tùy ở các vị. Phần mình tôi sẽ nói ngay đây bởi đằng nào thì các vị cũng chả biết: bản thân tôi đếch biết số tàu tức là số đồng minh mà chúng tôi chiêu tập được là nhiều hay ít bởi làm thế quái nào tôi biết được thật ra xung quanh chúng tôi có bao nhiêu tàu tị nạn Tận thế. Ngàn tàu? Vạn tàu? Năm vạn tàu? Năm chục vạn tàu? Triệu tàu? Nhiều triệu tàu? Nếu ngay cả Não Trung tâm cũng đếch biết - mà thật ra tại những thời điểm đó tôi ngờ rằng thậm chí làm đếch gì còn một thứ gọi là Não Trung tâm - thì làm thế đếch gì một dúm thằng người như chúng tôi biết được dù trong bọn chúng tôi có mười gã Einstein đi chăng nữa? Các vị còn muốn thế nào nữa, cười chúng tôi vì sự yếu kém của chúng tôi hay sự hài hước thảm hại của ý đồ và mong muốn của chúng tôi hay sự ngu xuẩn của ảo tưởng của chúng tôi chăng? Nếu đúng vậy thì cứ cười, xin mời, cười thoải mái tự nhiên, phô hết hàm răng đẹp chắc khỏe sang của các vị ra, đó là chuyện của các vị, liên can gì tới tôi. Còn nếu các vị không định cười hoặc có định cười nhưng trước hết là hẵng nghe tôi kể cho hết đã thì đây tôi kể cho hết. Chúng tôi cuối cùng cũng tập hợp được đủ lực lượng để hiệp đồng tác chiến tấn công và chiếm được một trạm trung chuyển và một kho hàng trên một trong các quỹ đạo vốn trực thuộc WCC (World Cosmic Corporation) nhưng vào thời điểm chúng tôi tấn công thì giống như là hai con rắn mất đầu. Rắn mất đầu thành ra chúng tôi đập chết chả mấy khó khăn, chả khó khăn tị tì ti nào mới đúng nhưng mà như vậy là rất chán, cực chán nhất là đối với những thằng như chúng tôi, nói thật với các vị. Cực chán, thành ra phải nói hết sức thành thật là tôi không muốn kể nữa, nhưng nếu bằng mọi giá, kiểu gì tôi cũng phải kể, không tránh được không thoát được, thì đây phần còn lại như sau.
