Nhiều xe
tải và xe khách chạy ngược chiều hắt ánh đèn pha vào xe chị,
những lóa sáng bùng nổ mạnh, chói lòa tưởng như nuốt chửng xe chị,
cả chị và người đàn ông trong khoảnh khắc. Có ai trong số những
người đàn ông kia - gần như chắc chắn tất cả họ là đàn ông - thấy
được dù chỉ trong một phần giây bầu vú trần của chị không? Thấy và
liền sau đó tự hỏi phải chăng mình nhìn lầm, bị hoa mắt, một trong
những ảo ảnh dị thường và gây men phấn khoái của đêm? Vị tất họ đã
thấy, vì tất cả họ đều mải mốt phóng nhanh, cố sao không gây tai nạn
ít nhất là trong chừng mực họ tự kiểm soát được mình và do vậy họ không
nhìn ngang nhìn ngửa hoặc có song không liên tục. Và còn vấn đề ánh
sáng. Ngoài các đèn pha, tuy mạnh song di chuyển nhanh nên không thể là
phương tiện đáng tin cậy để nhìn rõ một vật thể mà bản thân nó
cũng di chuyển nhanh và ngược hướng, còn có chuyện xa lộ gần như
hoàn toàn không có đèn đường trừ những quãng xung quanh các điểm tập
trung dân cư, thị xã, thị trấn. Tuy nhiên cử chỉ của chị, tư thái của
chị khiến tôi có cảm giác rằng với chị thì tất cả những đàn ông
đó đều thấy chị, đều đang nhìn chị. Tôi thấy rõ điều này qua cách
chị cười. Chị thích thú. Chị thích thú rằng người ta có thể nhìn
thấy chị đang như thế nào, đang làm gì vào lúc này, cho dẫu khả năng
đó là nhỏ đến đâu. Chị cười tựa như chị đang làm thế này trước mặt
cả nhân thế. Tuy nhiên không có một chút gì là lên gân hay màu mè ở
chị. Chị phơi mình ra trước nhân loại, cho nhân loại thấy, song sự
thật là chị không quan tâm tới nhân loại. Chỉ một số rất ít phụ nữ
làm mẫu ảnh porno có khả năng cho ta ấn tượng như vậy và chính điều
này khiến họ khác biệt. Thậm chí có một khoảnh khắc tôi chợt nghĩ:
nếu do đã nhìn thấy bầu vú trần của chị (giả dụ điều này xảy ra)
và do tha thiết muốn nhìn thấy thêm lần nữa (dù chỉ để cho chắc
mình không nhìn lầm) mà một tài xế nào đó lạc tay lái gây tai nạn
thảm khốc thì chị cũng không một lần ngoái lại nhìn mà vẫn đường
mình thẳng tiến (giả dụ là tai nạn đó không đụng đến chị và không
tạo nên chướng ngại cản trở chị). Tôi không biết cái kịch bản này
có thể xảy ra không, tôi vừa thầm mong nó xảy ra vừa nhận thấy mình
đang muốn nhìn thấy nó xảy ra. Trong đầu chị có thoáng qua ý nghĩ
này không? Tôi không biết. Nụ cười của chị ẩn chứa bóng dáng khó
luận ra của quá nhiều thứ. Và bỗng nhiên tôi nhận ra rằng cái vùng lẩn
khuất, sâu kín, chưa biết, và u tối (hoặc có thể không hẳn u tối song
chính vì sâu kín và chưa biết nên có vẻ như u tối) ẩn sau những ô
cửa luôn luôn chỉ mở hé của người đàn bà - đôi mắt của cô, nụ cười
của cô, giọng nói của cô - là mênh mông và rất có thể là vô biên ra
sao. Có khả năng chỉ mấy giây nữa thôi chị sẽ lao thẳng xe của mình
và bản thân mình cùng người đàn ông đi với mình vào một xe khách hay
xe tải ngược chiều như anh bạn Nashe trên một xa lộ bang Pennsylvania
trong “The music of chance” - tôi thấy cả hạt mầm của chuyện đó, như
một chấm sáng có màu sắc và cường lực riêng biệt, trong nụ cười và
cặp mắt mở to của chị. Có khả năng chị sẽ làm như vậy không, giữa
khi chị đang trong cơn hân hoan tột đỉnh hoặc ít nhất là về lý thuyết
thì như thế, giống như Nashe đã làm như thế sau khi anh vừa tự giải
phóng được mình khỏi món nợ điên rồ và do đó về lý thuyết có thể
đang trong lúc hân hoan tột đỉnh? Chị có phải là người có khả năng
làm vậy không? Có lần, một bạn thân của chị, một nhà văn đã từ lâu
không viết, nói với chị về ý định tự tử của anh ta, hay đúng hơn là
hình dung của anh ta về việc tự tử của mình nếu lúc nào đó anh ta
tự tử. Anh ta nói anh ta sẽ giam mình trong phòng, đóng kín mọi cửa,
bít chặt mọi kẽ hở, và bật khí ga, song trước đó anh ta sẽ mở
nhạc, một playlist anh ta đã chọn sẵn từ trước, để mặc nó tua đi tua
lại, sao cho khi người ta phá cửa vào được thì họ sẽ thấy anh ta đã
chết dường như không phải trên giường mà nằm trong tiếng nhạc bị nén
chặt như thuốc nổ do không thoát được ra ngoài và đúng lúc này vỡ
bùng ra như một siêu tân tinh. Nhạc gì? chị hỏi. Tụng ca Niềm vui, Giao
hưởng số 9, Beethoven. Allegro con fuoco, Từ thế giới mới, Dvorak. Chương
cuối, Sinfonietta, Janaček. Chương 1, Titan, Mahler. Chương 1, Concerto cung
Mi thứ cho violon và dàn nhạc, Mendelssohn. Vài cái tên khác. Chị nghe,
nhìn anh ta, và sau một lát chị bắt đầu ứa nước mắt. Tôi hiểu nước
mắt ấy. Đó không phải vì chị đang hình dung ra cái chết của anh ta,
nghĩ đến chuyện anh ta chết, anh ta, người bạn mà chị không có tình
ý gì đặc biệt dù anh ta thân quý với chị đến đâu. Là do chị đang
hình dung ra – đang nghe ra – cái âm nhạc ấy, nó sẽ nghe như thế nào
vào lúc mắt chị thấy nó bao quanh và nổ bùng ra cùng với thân thể
một người đã chết bọc bên trong nó. Khi tôi nhớ lại chuyện này về chị -
không phải do chị kể tôi nghe, và tôi đã cho thêm vào đó nhiều phần tưởng tượng
thêm của mình - thì tôi biết rằng hoàn toàn có thể chị sẽ làm như Nashe.
Người đàn ông bên chị, liệu anh ta có cảm nhận được điều này ở chị
dù anh ta mở mắt hay không? Có lẽ với anh ta lúc này chuyện chị có khả năng làm
vậy không chẳng có ý nghĩa gì bởi như tôi đã nói sự phúc lạc ẩn sau cặp mắt
nhắm của anh ta đã hàm chứa tất cả. Cuộc đời của anh hay vũ trụ quanh anh chấm
dứt lúc này thì cũng không có nghĩa lý gì với anh, không tác động gì tới anh
bởi ngay lúc này anh đang có tất cả mọi thứ. Bàn tay phải của chị lúc này đã
chuyển sang một nấc chuyển động lên xuống mới với một tốc độ gần như chóng mặt
và một cường độ gần như nộ cuồng đến nỗi sự tương phản giữa nó với những cử
động đều đặn, thong dong của tay trái chị trên vô lăng trở nên lớn tới mức gây
phấp phỏng bất an, có gì đó rất gần với sự hiểm nghèo. Một cái gì đó chắc chắn
sắp nổ bùng ra, sẽ phải nổ bùng ra, thứ đang dồn ứ trong người đàn ông, thứ
đang dồn ứ trong người chị, chính cơ thể chị và cơ thể anh ta, bản thân cái mẩu
thế giới nhỏ này gồm chị và anh ta, nó sắp nổ, nó cần phải nổ. Song như thể do
cảm thấy được điều này rõ hơn ai hết sâu hơn ai hết và do không muốn nó xảy ra,
hãy còn chưa muốn nó xảy ra nên đúng lúc này tay chị chuyển động chậm dần, một
sự thay đổi tốc độ không phải quá đột ngột song đủ rõ ràng để không thể không
nhận ra ngay. Mặt khác đó là sự giảm tốc độ và cường độ chỉ một nấc, một nấc
duy nhất thôi, nó vẫn tiếp tục là chuyển động đều, mạnh, nhanh, gần như cực
đại, chỉ cần dấn thêm một nấc nữa thôi là lại quay về với mạnh cực đại và nhanh
cực đại. Biết rõ sự phân biệt này là việc đòi hỏi tri thức và trải nghiệm và
tính nghệ sĩ, làm chủ được nó là một nghệ thuật. Lùi khỏi nấc cực đại trong một
giây, sau đó dấn trở lại lên cực đại... trụ ở đó chừng một giây, nhưng rồi
trong khoảng một phần năm giây của cái giây ấy, trước khi cú nổ bùng xảy ra thì
lập tức lùi khỏi nấc cực đại mà lùi xuống cận-cực đại, cứ thế... như chị đang
làm, đó là một nghệ thuật. Và đến một lúc người đàn ông, mắt vẫn nhắm, đang hít
thở gấp gáp, liền bật một tiếng rên giống như thể anh vừa vô tình bước bằng cái
chân đã bị rạn xương, đó là cách duy nhất để anh ta tiếp tục chịu nổi cái tình
trạng luôn luôn chực nổ và luôn luôn chưa nổ được này. Đó là tiếng rên ở âm vực
trầm, rền, gợi đến sự sâu dày của đất và độ nhạy của kim loại đối với các rung
chấn, và bằng cách nào đó mà khi nghe nó ta có cảm tưởng khá rõ rằng người đàn
ông này rất hiếm khi hoặc gần như chưa bao giờ bật tiếng rên như thế trong đời.
Miệng chị há ra khi nghe thấy nó – lần đầu tiên thực sự há ra, bởi cho đến lúc
này nó chỉ dừng ở chỗ mỉm cười, môi chị và răng chị về cơ bản vẫn khép chặt,
giấu kín phần lớn những gì đang diễn ra bên trong chị. Tôi chợt nhận thấy mình
đang đợi nghe một âm thanh tương tự, tiếng rên, tiếng kêu hoặc một tiếng khó
gọi cho chính xác là gì, nó bật ra khỏi chị, nhưng liền đó tôi nhận ra rằng từ
miệng chị sẽ không có gì bật ra bởi chị mạnh đến như thế, chị vẫn đang mạnh đến
như thế. Trò chơi này của chị, chị đang ngự ở đỉnh của nó, và cho dẫu tiếng kêu
hay tiếng rên của người đàn ông có đang làm cho cả những tế bào sâu kín nhất
của chị rung lên thì đó chỉ là một phần của trò chơi, nó không thể khiến cho
lơi đi dù chỉ một phần sự tập trung cao độ của chị sao cho mọi thứ luôn luôn
trong tầm kiểm soát của mình. Điều tôi muốn, điều tôi thực sự muốn là chụp ảnh
chị hoặc bằng cách nào đó khác làm cho hình ảnh chị lúc này còn lại mãi với tôi
và tồn tại lâu hơn tôi, một hình ảnh tiến vào thật xa trong tương lai, có thể
không phải đến vĩnh cửu song gần như thế, khi cả chị và tôi từ lâu đã biến khỏi
trái đất. Hiển nhiên rằng không cần một thiết bị nào thì hình ảnh này của chị
cũng đã nằm trong tâm trí tôi và sẽ trường tồn ít nhất là cùng với tôi. Tuy
nhiên đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua như chớp, sự thật là tâm trí tôi không dừng ở
một khoảnh khắc đơn lẻ nào mà liên tục tiến về phía trước, bởi vì sự hoàn hảo
này của chị không phải là sự hoàn hảo trong tĩnh tại mà là hoàn hảo trong
chuyển động, trong hành tiến không ngừng. Đó là một sự hoàn hảo tuyệt đối đến
độ không thể không có lúc kết thúc, nó sẽ phải kết thúc bởi chỉ cần nó kéo dài
thêm chút nữa là một người quan sát như tôi sẽ không còn chịu nổi. Dẫu vậy chị
vẫn đang cố kéo dài nó thêm chút nữa, thêm chút nữa và thêm chút nữa mặc dù chị
biết – bằng trực giác và bằng thể xác chứ không bằng lý trí – rằng chỉ kéo dài
thêm dù chỉ một chút thôi thì ngay cả người cầm chịch mạnh nhất là chị cũng có
cơ không còn chịu nổi, chị biết vậy song vẫn cố kéo dài, lì lợm kéo dài, như
thể chị đang hường được lạc thú lớn nhất từ việc đó, từ việc chiến đấu hòng đạt
được điều không thể đạt. Người đàn ông dường như sau tiếng rên hoặc tiếng kêu
hoặc cả hai đó đã trút rỗng bản thân mình đến độ không còn cả khả năng lẫn như
cầu thở, anh ta xoãi người trên ghế như bao gạo bị chọc thủng, miệng há, ngực
lõm, mắt nhắm: mọi thứ của anh ta đều rời rã, đều mềm oặt, trừ con giống của
anh ta, phần duy nhất của anh ta đang sống hơn bao giờ hết, cứng hơn bao giờ
hết, với mật độ năng lượng và vật chất siêu dày đặc giống như sao lùn trắng nơi
“một thìa cà phê vật chất cũng nặng nhiều tấn” – toàn bộ anh ta cho thấy cả anh
ta cũng không còn khả năng tồn tại lâu hơn một chút nào trong trạng thái này.
Sự bùng nổ phải tới ngay bây giờ. Không thể không nổ. Cần phải nổ. Và một lần
nữa chị chứng tỏ chị có khả năng làm chủ mọi thứ đang diễn ra đến mức độ nào.
Trong khoảng một phần giây chị lơi chân, giảm tốc, giảm một chút cực nhỏ song
vẫn là giảm tốc, vừa vặn làm sự bù trừ cần thiết cho cú nổ liền theo. Đồng thời
chị khẽ xoay vô lăng cho xe cặp sát vào lề đường, tức là cho cả hai người gần
hơn một chút đến sự an toàn hay đúng hơn là hy vọng hoặc ảo tưởng về sự an
toàn, và, khoảng nửa giây sau động tác này, tay phải chị liền tăng tốc với một
sự dứt khoát gần như bằng với sự dứt khoát người ta cần có để tự đâm mình một
nhát thủng tim. Và cứ thế, vài giây sauđó, toàn bộ khối năng lượng dồn cứng vào
một bộ phận nhỏ của người đàn ông bùng nổ làm cho bắn thẳng lên không, như pháo
thăng thiên, một tia chất lỏng sánh đặc và trắng đục khẽ lóng lánh dưới ánh
sáng mờ của táp lô điều khiển.
Đúng lúc đó có tiếng nổ.
Tiếng nổ mạnh đến nỗi chiếc xe cơ hồ nhảy dựng lên như
thể vừa đột ngột có thêm tên lửa đẩy và đồng thời mặt đường dưới bánh xe dường
như cũng nhảy dựng lên như thể nó vừa đột ngột biến thành biển giật sóng cồn
trong cơn bão nhiệt đới. Sự trùng khớp về thời điểm giữa cú bùng nổ trong xe và
cú bùng nổ ở ngoài xe là toàn bích đến độ nếu sau đây có lúc nào chị và anh ta
nhớ lại khoảnh khắc này thì hai người hẳn sẽ thấy khó mà gạt bỏ - bởi coi nó là
quá quắt – cái cảm tưởng rằng cú bùng nổ do hai người tạo ra, chính nó chứ
không gì khác, đã kích hoạt cái bùng nổ làm rung chuyển trời đất kia, tức bằng
cách riêng của mình chị và anh ta vừa làm biến đổi thế giới theo nghĩa đen, vừa
làm cho thế giới lồng lên như bị quất một roi. Và liền sau đó là cái cảm giác
mà bất cứ ai đã nếm trải một lần là sẽ nhớ rõ đến chết hoặc có thể còn hơn thế,
cảm giác mình đang ở giữa không trung, bất chấp quy luật vật lý, bất kể bằng
cách nào... đùng một cái toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ta đồng loạt biến đâu mất
sạch, toàn bộ thịt, xương, máu, mỡ, sụn và da của ta và tất tật các thứ khác
của ta biến mất, gió lùa xuyên qua ta như lùa qua chân không, toàn bộ ta rút
lại chỉ còn trơ cái cảm giác này, cái cảm giác mình đang lơ lửng giữa chân
không và hình như chính mình cũng là chân không này. Cái cảm giác có thể chỉ
kéo dái không quá một giây song vĩnh viễn để lại dấu trong tâm trí như một vết
sẹo – một nhát cứa sâu hay một cú bỏng. Cái cảm giác kỳ lạ, trôi qua rất nhanh
và liền sau đó, như thể do không còn cái điểm tựa trong không trung có được nhờ
nó, chị lẫn người đàn ông cùng với chiếc xe đột nhiên lại có trọng lượng và lập
tức rơi thịch xuống đất, rơi thịch trở về thực tại. Và ngay sau khi rơi xuống
như vậy chị và anh ta thấy mình cùng với xe tiếp tục chuyển động về phía
trước... như thể hai người vừa cho xe phóng ngang qua một con sông hay hẻm vực
như trong phim hành động và lập tức tiếp tục cuộc tháo chạy hay cuộc truy đuổi
điên rồ của mình sau khi tiếp đất ở bờ bên kia. Cái phản lực sinh ra từ cú tiếp
đất cực mạnh đó, bùng ra từ mặt đường rắn bên dưới và lan truyền theo các bánh
xe, khung xe và sàn xe mà ập vào chị và anh ta từ dưới chân lên, nó như lập tức
bị chuội bắn đi, bị vứt lại đằng sau như một cái vỏ côn trùng vừa lột và lập
tức biến khỏi tầm nhìn bởi cái động năng tiến tới theo phương nằm ngang của chị
và anh ta cùng với chiếc xe là mạnh hơn vậy nhiều. Chỉ khi đã tiếp tục tiến tới
như vậy chừng hơn nửa phút hay khoảng thế, khi dư chấn của cú nổ trong lẫn cú
lẫn ngoài cùng với mọi hệ lụy của nó đều đã về cơ bản ở lại đằng sau lưng, chị
và anh ta mới bắt đầu dần dần nhận thấy có cái gì đó quanh mình đã thay đổi.(Còn tiếp)


