Nhớ mãi một lần yêu đương nàng đã trao tôi II
Thế rồi mấy ngón tay người đàn bà bấu lấy vai tôi, mấy ngón tay người đàn bà nắm lấy cánh tay tôi, và tôi nhận ra ngay rằng không phải tất cả những gì thuộc về những phút vừa qua đều đã khép lại. Trước khi tôi kịp hiểu ra một cách trọn vẹn tình thế của mình, người đàn bà đã bấm sâu hơn mười đầu ngón tay có móng dài và nhọn vào thịt tôi - năm ngón ở vai tôi, năm ngón ở tay trên tôi -, và tôi thấy mình như thuyền trưởng đồng thời là thủy thủ duy nhất của một con tàu chịu một lời nguyền ghê gớm buộc phải đứng lại vĩnh viễn ở một điểm giữa đại dương.
Anh có sẵn sàng làm một việc vì em không? nàng nói, giọng mềm mỏng, điềm tĩnh, như thể nàng đã biết trước câu trả lời. Nàng nói bằng tiếng Anh, song bằng cách nào đó tôi biết rằng chữ “I” và “you” này của nàng lúc này cần phải và chỉ có thể hiểu thành “anh” và “em”, không phải vì tôi muốn thế, mà bởi đó là điều hiển nhiên.
Là việc gì? tôi nói, cảm thấy mấy âm tiết mình thốt ra nghe nhỏ và vô nghĩa đến thế nào. Tôi không nhìn vào mắt người đàn bà - tôi cảm thấy được mối nguy cơ nếu tôi nhìn -; mắt tôi, một cách ngẫu nhiên, hướng vào một khoảng da trắng nuột ngay phía trên bầu ngực trái đầy và cao của nàng. Thế rồi, cảm giác về sự mềm mại và hương thơm của làn da đó, sự sẵn sàng trũng xuống của nó khi có những ngón tay ai đó ấn lên, và những phức tạp cùng độ căng thẳng của cái gì đó vô hình đằng sau nó, cảm giác ấy khiến tôi không ngăn được mình lại ngước lên nhìn vào mắt nàng.
Khẽ quỳ xuống, tôi nhặt chiếc áo lụa màu xám khói của nàng bị vứt ở dưới sàn, sự mềm mại và độ ấm của thân thể nàng một lần nữa thông qua chiếc áo mà truyền vào mấy ngón tay tôi. Tôi đưa nàng chiếc áo bằng một tay, và, khi nàng tỏ vẻ ngần ngừ không muốn cầm, tôi liền lấy tay kia vỗ vỗ lên má nàng như thể nàng là một đứa bé, mặc dù thật ra, trong những cái vỗ này, bên cạnh sự thân ái không phải là không có chút gì đấy ngạo nghễ kẻ cả, điều mà tôi lập tức nhận ra và tự hỏi phải chăng đó thực sự là một phần của mình.
Sau khi rốt cuộc cũng chiều ý tôi mà mặc áo quần, nàng ngồi lên mép giường, ra hiệu bảo tôi ngồi xuống sàn nhà sát bên chân nàng. Đoạn, hít một hơi dài, khẽ nhíu mày nhìn vào đối tượng nào đó khó xác định dường như thẳng hàng với điểm chính giữa hai mắt nàng, chỗ đầu sống mũi, nàng im lặng một lát. Thế rồi, bằng thứ giọng khẽ rung tận sâu bên trong ngực, nàng nói,
“Thật ra em đến đây là để đón nhận cái chết.
“Anh không tỏ ý bất ngờ một chút nào khi nghe em nói thế sao… Anh thật là lạ. Nhưng điều đó em đã cảm thấy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy anh. Cho nên không sao…”
Cùng với mấy tiếng “không sao” này, nàng phẩy tay nhẹ, nhoẻn miệng cười, một nụ cười sáng đến nỗi dường như “làm mọi vật quanh nàng biến mất hết”, dường như có ai đó vừa nói một lời hết sức bất ngờ và tuyệt đẹp về nàng.
“Em có một căn bệnh không bao giờ chữa được,” nàng nói. “Đó không phải một căn bệnh người ta đã biết tới đâu, nếu anh đang nghĩ thế thì thôi đi nhé,” nàng đập vào mu bàn tay tôi đang đặt trên mép giường, sát bên đùi nàng.
“Em chưa bao giờ nói với ai như thế này hết!” sau một quãng lặng ngắn nàng bỗng kêu lên, nghe như thể đó là một phát hiện bất ngờ mới mẻ của nàng, và qua đó nàng vừa thất vọng vừa bực dọc với chính mình, tuy vẫn không thôi dành lại cho bản thân mình một lượng nhất định sự ngọt ngào và độ lượng. “Em không làm sao hiểu được tại sao ngay lúc này em đang nói như thế này với anh. Chúng ta đã biết gì về nhau đâu…”
“Cứ tự nhiên, đừng ngần ngại, em. Giữa chúng ta chắc chắn có mối liên kết vô hình nào đó, như người ta nói.”
“Vấn đề không phải ở anh,” nàng lên giọng, tỏ vẻ hơi khó chịu. “Em không điềm nhiên được như anh, như khi anh nói thế, như anh có lẽ vẫn luôn luôn như thế. Trời ạ, tôi biết là tôi đang nói chuyện với ai kia mà…”
Tôi im lặng, cúi đầu, dùng hai ngón tay khẽ mơn làn da trên mu bàn tay người đàn bà, thật khẽ. Tôi tin mình biết mình có thể làm gì để giúp nàng gánh chịu được tốt hơn những gì ở trong chính nàng.
Việc tôi làm lập tức có tác dụng; cái gì đó ở bên trong nàng nãy giờ căng thẳng liền mềm ra, nàng ngoảnh đi không đủ sức nhìn tôi nữa, và nói bằng giọng run rẩy, “Xin lỗi anh”, đồng thời phẩy mạnh tay như gạt một tấm mạng vô hình vướng víu và đáng ghét đang lòa xòa che trước mặt nàng. “Đáng lẽ em không nên thế… Em cần phải chứng tỏ rằng em hoàn toàn tin cậy anh, mà sự thực là thế. Nhưng… có lẽ em khó mà bắt đầu bằng cách nào khá hơn thế này.”
Mặc dù bề mặt tiếp xúc giữa cơ thể nàng với cơ thể tôi lúc này rất nhỏ - mu bàn tay nàng với ba ngón tay tôi, và một đầu gối nàng, sau lần vải lụa, với một mảng ngực tôi sau lớp áo sơ mi -, tôi hầu như có thể nghe được rằng nàng đang hít một hơi sâu, nín thở, thu mình lại ở bên trong, hầu tạo ra sức bật khả dĩ giúp nàng nói được thông suốt điều nàng cần nói.
Em đã nói với anh em là ca sĩ, nhỉ? Chậc, giá như anh có thể thanh thản mà tin như thế. Lạy Chúa (nàng nghếch mặt lên trời, cười khanh khách), Đừng nhìn em như thế đi. Hồi nãy em nói em tới đây là để chết anh cũng nhìn em như thế. Ồ, anh lúc nào cũng thế, em có thể hiểu như vậy. Thì cũng chính vì vậy mà… Em vừa ao ước được như họ lại vừa căm ghét họ, những người giống như anh, không ngạc nhiên về bất kỳ một cái gì.
Tên em không phải Jazmina, nhưng mà anh chắc cũng chả quan tâm đâu, mặt khác anh cũng đừng mong đợi ở em một câu chuyện đời éo le hoặc bao gồm những tình tiết đặc biệt và đầy những bước ngoặt bất ngờ; không có đâu. A ha, không có, không có, không có một cái gì đáng nói tới trong câu chuyện về em hết, em căm thù cái chuyện ai ai cũng cứ chăm chăm đòi nghe, đòi thấy, đòi tin cho bằng được rằng cuộc đời một người như em chắc hẳn phải có một cái gì.

Nói thế để may ra anh có thể tự mình hiểu rằng nếu như trong đời em từng có bất cứ một tình tiết nào, một sự cố hay một khía cạnh gì mà ai đó cho là có thể kể thành một câu chuyện thì em cũng đã xóa cho kỳ sạch, cạo cho kỳ tiệt dấu nó rồi. Đời em bây giờ, ha ha, là một chuỗi lê thê không có điểm dừng những khoảnh khắc tầm thường giống hệt nhau đến nỗi có chồng chập vào nhau hay hoán đổi cho nhau đến thế nào thì cũng vô phương phân biệt, mà như thế thì cũng bằng như là một chuỗi bất tận sự rỗng không, rỗng không, rỗng không, chẳng có gì, tuyệt chẳng có gì.Thế rồi mấy ngón tay người đàn bà bấu lấy vai tôi, mấy ngón tay người đàn bà nắm lấy cánh tay tôi, và tôi nhận ra ngay rằng không phải tất cả những gì thuộc về những phút vừa qua đều đã khép lại. Trước khi tôi kịp hiểu ra một cách trọn vẹn tình thế của mình, người đàn bà đã bấm sâu hơn mười đầu ngón tay có móng dài và nhọn vào thịt tôi - năm ngón ở vai tôi, năm ngón ở tay trên tôi -, và tôi thấy mình như thuyền trưởng đồng thời là thủy thủ duy nhất của một con tàu chịu một lời nguyền ghê gớm buộc phải đứng lại vĩnh viễn ở một điểm giữa đại dương.
Anh có sẵn sàng làm một việc vì em không? nàng nói, giọng mềm mỏng, điềm tĩnh, như thể nàng đã biết trước câu trả lời. Nàng nói bằng tiếng Anh, song bằng cách nào đó tôi biết rằng chữ “I” và “you” này của nàng lúc này cần phải và chỉ có thể hiểu thành “anh” và “em”, không phải vì tôi muốn thế, mà bởi đó là điều hiển nhiên.
Là việc gì? tôi nói, cảm thấy mấy âm tiết mình thốt ra nghe nhỏ và vô nghĩa đến thế nào. Tôi không nhìn vào mắt người đàn bà - tôi cảm thấy được mối nguy cơ nếu tôi nhìn -; mắt tôi, một cách ngẫu nhiên, hướng vào một khoảng da trắng nuột ngay phía trên bầu ngực trái đầy và cao của nàng. Thế rồi, cảm giác về sự mềm mại và hương thơm của làn da đó, sự sẵn sàng trũng xuống của nó khi có những ngón tay ai đó ấn lên, và những phức tạp cùng độ căng thẳng của cái gì đó vô hình đằng sau nó, cảm giác ấy khiến tôi không ngăn được mình lại ngước lên nhìn vào mắt nàng.
Khẽ quỳ xuống, tôi nhặt chiếc áo lụa màu xám khói của nàng bị vứt ở dưới sàn, sự mềm mại và độ ấm của thân thể nàng một lần nữa thông qua chiếc áo mà truyền vào mấy ngón tay tôi. Tôi đưa nàng chiếc áo bằng một tay, và, khi nàng tỏ vẻ ngần ngừ không muốn cầm, tôi liền lấy tay kia vỗ vỗ lên má nàng như thể nàng là một đứa bé, mặc dù thật ra, trong những cái vỗ này, bên cạnh sự thân ái không phải là không có chút gì đấy ngạo nghễ kẻ cả, điều mà tôi lập tức nhận ra và tự hỏi phải chăng đó thực sự là một phần của mình.
Sau khi rốt cuộc cũng chiều ý tôi mà mặc áo quần, nàng ngồi lên mép giường, ra hiệu bảo tôi ngồi xuống sàn nhà sát bên chân nàng. Đoạn, hít một hơi dài, khẽ nhíu mày nhìn vào đối tượng nào đó khó xác định dường như thẳng hàng với điểm chính giữa hai mắt nàng, chỗ đầu sống mũi, nàng im lặng một lát. Thế rồi, bằng thứ giọng khẽ rung tận sâu bên trong ngực, nàng nói,
“Thật ra em đến đây là để đón nhận cái chết.
“Anh không tỏ ý bất ngờ một chút nào khi nghe em nói thế sao… Anh thật là lạ. Nhưng điều đó em đã cảm thấy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy anh. Cho nên không sao…”
Cùng với mấy tiếng “không sao” này, nàng phẩy tay nhẹ, nhoẻn miệng cười, một nụ cười sáng đến nỗi dường như “làm mọi vật quanh nàng biến mất hết”, dường như có ai đó vừa nói một lời hết sức bất ngờ và tuyệt đẹp về nàng.
“Em có một căn bệnh không bao giờ chữa được,” nàng nói. “Đó không phải một căn bệnh người ta đã biết tới đâu, nếu anh đang nghĩ thế thì thôi đi nhé,” nàng đập vào mu bàn tay tôi đang đặt trên mép giường, sát bên đùi nàng.
“Em chưa bao giờ nói với ai như thế này hết!” sau một quãng lặng ngắn nàng bỗng kêu lên, nghe như thể đó là một phát hiện bất ngờ mới mẻ của nàng, và qua đó nàng vừa thất vọng vừa bực dọc với chính mình, tuy vẫn không thôi dành lại cho bản thân mình một lượng nhất định sự ngọt ngào và độ lượng. “Em không làm sao hiểu được tại sao ngay lúc này em đang nói như thế này với anh. Chúng ta đã biết gì về nhau đâu…”
“Cứ tự nhiên, đừng ngần ngại, em. Giữa chúng ta chắc chắn có mối liên kết vô hình nào đó, như người ta nói.”
“Vấn đề không phải ở anh,” nàng lên giọng, tỏ vẻ hơi khó chịu. “Em không điềm nhiên được như anh, như khi anh nói thế, như anh có lẽ vẫn luôn luôn như thế. Trời ạ, tôi biết là tôi đang nói chuyện với ai kia mà…”
Tôi im lặng, cúi đầu, dùng hai ngón tay khẽ mơn làn da trên mu bàn tay người đàn bà, thật khẽ. Tôi tin mình biết mình có thể làm gì để giúp nàng gánh chịu được tốt hơn những gì ở trong chính nàng.
Việc tôi làm lập tức có tác dụng; cái gì đó ở bên trong nàng nãy giờ căng thẳng liền mềm ra, nàng ngoảnh đi không đủ sức nhìn tôi nữa, và nói bằng giọng run rẩy, “Xin lỗi anh”, đồng thời phẩy mạnh tay như gạt một tấm mạng vô hình vướng víu và đáng ghét đang lòa xòa che trước mặt nàng. “Đáng lẽ em không nên thế… Em cần phải chứng tỏ rằng em hoàn toàn tin cậy anh, mà sự thực là thế. Nhưng… có lẽ em khó mà bắt đầu bằng cách nào khá hơn thế này.”
Mặc dù bề mặt tiếp xúc giữa cơ thể nàng với cơ thể tôi lúc này rất nhỏ - mu bàn tay nàng với ba ngón tay tôi, và một đầu gối nàng, sau lần vải lụa, với một mảng ngực tôi sau lớp áo sơ mi -, tôi hầu như có thể nghe được rằng nàng đang hít một hơi sâu, nín thở, thu mình lại ở bên trong, hầu tạo ra sức bật khả dĩ giúp nàng nói được thông suốt điều nàng cần nói.
Em đã nói với anh em là ca sĩ, nhỉ? Chậc, giá như anh có thể thanh thản mà tin như thế. Lạy Chúa (nàng nghếch mặt lên trời, cười khanh khách), Đừng nhìn em như thế đi. Hồi nãy em nói em tới đây là để chết anh cũng nhìn em như thế. Ồ, anh lúc nào cũng thế, em có thể hiểu như vậy. Thì cũng chính vì vậy mà… Em vừa ao ước được như họ lại vừa căm ghét họ, những người giống như anh, không ngạc nhiên về bất kỳ một cái gì.
Tên em không phải Jazmina, nhưng mà anh chắc cũng chả quan tâm đâu, mặt khác anh cũng đừng mong đợi ở em một câu chuyện đời éo le hoặc bao gồm những tình tiết đặc biệt và đầy những bước ngoặt bất ngờ; không có đâu. A ha, không có, không có, không có một cái gì đáng nói tới trong câu chuyện về em hết, em căm thù cái chuyện ai ai cũng cứ chăm chăm đòi nghe, đòi thấy, đòi tin cho bằng được rằng cuộc đời một người như em chắc hẳn phải có một cái gì.

Thể nào anh cũng sẽ hỏi, Thế còn những bài hát của em, Fado của em, âm nhạc của em? Ha ha. Nhất định anh sẽ hỏi thế, không thể khác được. Và em sẽ trả lời, ồ có chứ, dĩ nhiên em sẽ cho anh câu trả lời. Nó đây. Fado với em, đấy đâu phải là cuộc đời em, anh yêu. Amália chẳng đã nói, à, em chưa hỏi anh có biết Amália là ai không, nhưng thôi kệ, anh có biết hay không nào có quan trọng, Amália chẳng đã nói không phải bà hát Fado mà là Fado hát thông qua bà đấy sao. Ồ, sự thực thì đời em thế này, anh ạ: Fado cùng với một kẻ-khác thỉnh thoảng ghé qua em, thông qua em để nhắc cho em nhớ rằng cái mà em nghĩ là nhà em thật ra không phải nhà em, và tất cả những lúc khác, khi Fado và kẻ-khác đó không có mặt, thì em bơi trong sình lầy, thấy mình chả hơn gì con cá nhép mồm ngáp ngáp giữa lòng suối gần như đã hoàn toàn cạn khô.
Chả có gì để kể về đời em hết, mặc dù mồm em vẫn ngứa ngáy muốn kể gì đó, gì cũng được, dẫu không phải về đời em thì miễn sao trong khi mồm em nói đầu em vẫn nghĩ về cái gì đó giống như đời em, cái gì đó lẽ ra có thể là đời em.
Em chả có gì để kể về đời em hết, thế nhưng em vẫn muốn có một người lắng nghe những gì từ mồm em nói ra, ha, em thật ích kỷ, đúng thế. Nàng lắc lắc đầu, rồi lại gật gật. Mà này anh vẫn đang nghe đấy chứ, nàng nói, một tay đập vào bàn tay tôi đang để trên đầu gối nàng, rồi sau đó khoảng một giây nàng lấy tay kia cày sâu vào trong tóc sau gáy mình, gom một vạt tóc lớn lại thành búi, nâng lên, rồi lập tức gạt cho xõa hết ra bằng một động tác dường như nóng nảy. Chao ôi, nàng nói, sao em ghét tất cả mọi người đến thế. Không phải lúc nào cũng ghét, nhưng ghét nhất là khi các anh đòi được nghe em kể chuyện về em, cứ như nếu đời em chẳng có gì khác bất cứ ai thì em đang sống một cuộc đời chẳng đáng gì và do đó em hiện hữu cũng bằng như không hiện hữu. Ha ha, nàng bật tiếng cười ngắn, rồi ngừng bặt. Em cư xử và nói năng giống như một con dở hơi phải không. Đừng, đừng lắc đầu, đừng phủ nhận, đừng nói gì hết. Em biết.
Mà này, nàng lại đập vào mu bàn tay tôi. Một phần của anh đang không ở đây. Điều đó em nhận thấy rõ như em nhận thấy mình đang sống vậy. Cứ để họ đợi, cái người nào đó đang chờ anh hoặc đang cần anh làm việc gì đó cho họ ấy. Sẽ không có lúc nào khác để hai chúng ta - chúng ta chứ không phải ai khác - ở bên nhau như lúc này đâu. Ít nhất cũng đừng tránh em như tránh một con hủi, mặc dù thực ra nếu em là một con hủi thật thì chắc hẳn anh sẽ dễ dàng nán lại với em hơn, khi dành thời gian với em anh sẽ thấy thanh thản hơn, anh là người như thế, em biết, nhìn anh em biết, nhưng nếu thế thì tốt hơn hay tồi hơn, em sẽ không nói đâu…
Chẳng có gì đáng để kể về đời em hết, mặc dù, chậc, nàng nhếch mép như để cười, lắc đầu, lại cày bàn tay vào tóc phía sau đầu, song lần này mấy ngón tay nàng dừng lại đó, vùi sâu trong tóc, như thể tìm thấy ở đó một nơi an nghỉ dẫu chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Mặc dù nếu em có kể về những cơn nhức đầu của em, nghĩa là, em bị cái chứng mà bác sĩ gọi bằng cái tên “nhức đầu tự sát” ấy, anh biết không, mà không, anh không cần phải biết… đấy cái chứng nhức đầu ngàn lần đáng nguyền rủa đó, thật xứng với tên gọi, nó khiến người ta chỉ còn muốn chết cho xong, ngay lập tức, một lần thôi, nhưng rồi vĩnh viễn được giải thoát, phải, chứng nhức đầu mà chúng ta không thể có cách giải thích nào khác ngoài việc bảo rằng, như ai đó nói, chúng ta phải chịu đựng như một hình phạt ghê gớm từ cơn cuồng nộ của Thượng đế do một tội ác tày đình nào đó, giết cha đầu độc mẹ hẳn vậy, mà bản thân ta đã phạm từ kiếp trước nếu ta tin là có kiếp trước, hay nếu không thì một tội ác tương tự mà ai đó đã phạm từ lâu song chưa hề bị trừng phạt, nay thì em tin điều đó dù có lúc không muốn tin, em đành phải tin bởi đó là cách duy nhất để em giữ cho mình đừng chết… phải, cách duy nhất, hãy luôn nghĩ rằng ta cần phải sống để gánh lấy cái đau này, nhờ vậy mà nhiều người khác không phải gánh nó… không có em hay những người như em thì cái đau kiểu này vẫn cứ tồn tại đâu đó trong cõi người, vấn đề chỉ là ai lãnh phần mang nó ai không mà thôi…
Đấy, em lại nói dông dài về chính mình rồi. Chuyện em vừa nói, nó là một trong những chuyện đầu tiên không đáng để nói tới về em… Chà, ấy thế mà, lạy Chúa, em vẫn đang nói, em vẫn mất thì giờ để nói và bắt anh mất thì giờ để nghe, có một cái gì đó ở em không thể dừng lại được, nếu em bắt nó dừng lại thì biết đâu chừng em sẽ không sống được. Đã vậy thì anh sẽ không khuyến khích em dừng lại, phải không… Anh sẽ không như người khác, anh không phải là một trong những người khác… anh biết những quyết định nào sẽ không làm mình ân hận suốt đời…
A ha, em biết là kỳ thực trong thâm tâm anh vẫn đang tự hỏi làm thế nào những lời như vừa rồi lại có thể là của một người đàn bà như em. A ha. Một người đàn bà như em, thì sao? Bằng một cử chỉ bột phát nàng lấy hai tay che mắt như thẹn với chính mình chứ không phải với tôi. Rồi nàng cất lên một âm thanh khác lạ, khó tả, nửa như một tiếng kêu nửa như một tiếng cười cụt lủn, như thể nàng đang tự nhạo báng mình về sự khó lường và đồng bóng của mình. Đoạn nàng ngẩng mặt lên khỏi hai tay, hơi quá đột ngột, nói bằng giọng hơi quá đanh mà tôi không thể không chợt nghĩ rằng nàng không thực sự muốn dùng,
Anh có thể đứng dậy bỏ đi ngay bây giờ nếu anh vẫn đang có dù chỉ một chút ý nghĩ rằng đáng lẽ lúc này anh phải đang ở một chỗ khác. Phải, đúng thế.
Nàng ngoảnh mặt về phía cửa sổ, nhếch một nụ cười trông như ánh mặt trời bị ám tối bởi một màn mây đen đặc. Anh có thể đi, và hãy coi như trên thế giới chưa từng hiện hữu người đàn bà này... Nàng dừng một chút, rồi nói tiếp, hơi nhướng mắt, Anh có thể đẩy người đàn bà này về lại vương quốc những kẻ chưa bao giờ tồn tại đối với anh, và làm như thế với cái tâm thanh thản, miễn là bên trong anh vẫn còn câu hỏi Tại sao.
Tôi vừa thấy nong nóng nơi mông đít và bên trong nữa, vừa nghe ra một sự thắt lại từ từ, sâu trong ngực. Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài, buông mình theo cảm tưởng mình như một thiên thể nhỏ tí đang, một cách chầm chậm nhưng khôn cưỡng, quay theo quỹ đạo chân trời sự kiện của cái gì đó tương tự một lỗ đen.
Vậy em có thể nói tiếp, nói ra những gì không thể hàm chứa trong em lâu nữa, phải không.
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét