Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Nghệ thuật trình diễn, một sáng mùa hè, Granada (3) (trích từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Mặt khác, mãi bây giờ, khi người-bay đã ở gần đến thế, chàng mới thực sự chú ý đến quần áo của chàng ta mặc dù trước đó chàng đã nhận thấy rồi. Sơ mi dài tay, cài kín khuy măng sét, bó chặt, xanh dương! Quần kaki bó, màu kem! Thắt lưng da (móc khóa bằng kền sáng chói!). Giày da nâu, thoạt nhìn đã biết là hàng xịn (giày Ý chính cống?), dáng thon, những đường cong mềm mại, thanh nhã! Như là một nhân viên văn phòng điển hình, lịch lãm, thực dụng, nhẹ nhàng đơn sơ vừa đủ độ và bảnh bao đỏm dáng vừa đủ độ. Cứ như là chàng ta, trước đây mươi phút, đang gõ dở một bản báo cáo hay thuyết trình gì đó thì dừng lại, vươn vai, ra hành lang lấy cốc cà phê, và giữa khi vừa nhấp cà phê vừa nhìn ra ngoài cửa sổ thì cảnh bầu trời xanh ngắt kia đẹp đến nỗi trong chớp nhoáng chàng ta đốn ngộ rằng vào một ngày như thế mà giam mình trong phòng là một tội ác, và sức mạnh thuần khiết của sự đốn ngộ này lập tức biến chàng ta thành người-bay, kẻ có khả năng vượt ra ngoài thế giới loài người. Trong khoảnh khắc chàng chỉ muốn phá ra cười lăn lộn như thằng khùng. Để khỏi cười chàng nhìn nhanh sang nàng. Chàng biết mình sẽ kiểu như choáng khi thấy nàng lúc này song chàng biết mình đang cần sự choáng ấy. Và chàng choáng thật khi thấy nàng không còn theo dõi người-bay nữa mà đang cầm sách đọc. Xét qua tư thế cuốn sách – các trang sách chưa nằm ở tư thế thuận lợi nhất cho cặp mắt nàng – chàng có thể biết chắc nàng chỉ vừa mới giở sách ra, nhưng dù sao... Nàng chán không muốn nhìn người-bay nữa bởi với nàng đây hoàn toàn chả phải thứ gì mới mẻ hay thú vị hết? Nàng sốt ruột bởi có một chuyện gì đó nàng đợi xảy ra vẫn chưa xảy ra trong khi chuyện này thì lại xảy ra? Nàng làm vậy bởi tự biết mình sẽ không đủ sức theo dõi chuyện gì đó mà nàng biết sẽ xảy ra, ngay bây giờ đây, với người-bay hoặc không phải với người-bay mà với thế giới? Trong khoảnh khắc nàng bị xâm chiếm bởi một nỗi ngao ngán vô tận đối với toàn bộ cõi hiện tồn bao gồm cả người-bay và chính nàng? Từng đó thứ vụt qua đầu chàng trong không quá một giây, khiến cho riêng cái đầu chàng như vừa bước lên một chiếc tàu lượn Disneyland với tốc độ ngàn cây số một giờ. Chàng rời mắt khỏi nàng mà ngước lên trời tìm lại người-bay đúng vào khoảnh khắc nhận thấy nàng dường như sắp sửa rời mắt khỏi trang sách để nhìn lại chàng. Phải mất hai ba giây chàng mới định vị được người-bay lúc này đang ở đâu.

Chàng ta đang ở ngay bên trên khoảnh sân trong tuyền một màu một xanh lá ở triền đồi phía bên kia. Từ đây tới đó không thể dưới sáu bảy chục mét. Và người-bay vượt qua khoảng cách đó trong vòng một đến hai giây khi mắt chàng đang bận hướng vào nàng. Trong nháy mắt chàng nghĩ đến chuyện, ngoài các khả năng khác người-bay còn có khả năng chuyển vị trí tức thời mà không phải di động theo nghĩa vật chất, tức là theo kiểu giống như một hồn ma hay một guru Ấn Độ và nếu đúng vậy thì chàng chẳng có lý do gì để ngạc nhiên hay thấy bất ngờ. Chàng đảo mắt thật nhanh ra xung quanh tìm xem phản ứng của hàng trăm người khác quanh chàng là như thế nào trước diễn biến này, mặc dù trước đó chừng một phần nhỏ của giây chàng đã biết trước mình sẽ thấy hàng trăm cặp mắt mở to, hàng trăm cái miệng há to muốn nói mà không nói được muốn kêu mà không kêu được, tuy nhiên chàng chưa kịp thu nhận được thông tin nào cụ thể hơn thế thì đã có một thứ khác thu hút tâm trí chàng. Một âm thanh chát chúa chói tai “cơ hồ khiến tim chàng giật thót và rơi tọt xuống nằm giữa hai chân”. Phải mất chừng hơn một giây chàng mới tri giác được rằng đó là một tiếng súng. Dư âm của tiếng súng còn lại trong tai chàng nghe như tiếng vải bạt bị xé, một tấm vải bạt khổng lồ vô hình nối đất với trời vừa bị xé toạc. Vài ba tiếng súng nhỏ hơn vọng lại từ các hướng, nghe không giống tiếng vang của súng bằng giống tiếng nổ của súng đồ chơi trẻ con hoặc là tiếng súng vọng về từ xa trong một giấc mơ.

Và, một cách kỳ lạ, chàng bỗng nhận ra rằng mình không thật sự bị bất ngờ bởi tiếng súng. Kinh động hay choáng ngợp vì nó thì có, bất ngờ thì không. Bằng chứng là chàng không hề cuống cuồng hối hả tí nào trong việc đưa mắt nhìn quanh cố xác định tiếng súng từ đâu tới. Cả những người xung quanh cũng vậy; mặc dù không chủ ý nhìn song bằng cách nào đó chàng vẫn cảm biết được rằng họ cũng như chàng, đang quay đầu bốn hướng tìm kẻ vừa bắn một cách hoàn toàn nhẩn nha, không chút vội vàng. Chỉ vài giây sau đó chàng mới bỗng dưng nghĩ ra rằng mình chưa hề bận tâm tự hỏi phát súng ấy là nhắm vào ai hay cái gì. Nhận thức này lập tức khiến hành động xoay đầu các phía của chàng trở nên nhanh hẳn lên, khẩn trương hẳn lên song bây giờ là để tìm người-bay chứ không phải tìm người-bắn. Xoay đầu đến lần thứ ba thì chàng thấy chàng ta.

Người-bay đang ở khá xa ở phía dưới chàng, nơi đoạn cuối triền dốc của ngọn đồi phía bên kia, bên trên con đường hẹp men theo bờ đá nhô ra biển, với hàng lan can bằng thứ gỗ nâu tuyệt đẹp dường như có thể tồn tại ngàn năm không mục mà nhất thời chàng không thể nhớ tên. Lần này chàng không thấy có nhu cầu đặt câu hỏi về khả năng di chuyển của người-bay nữa. Chàng không còn cảm thấy khả năng thay đổi vị trí của sinh vật kia là “không thể có thật”. Cái có thật là cái ta cảm nhận được bằng toàn bộ bản thể mình chứ không phải cái được xác nhận là tồn tại dựa trên một số phép đo nào đó ở ngoài ta – lần đầu tiên trong đời chàng nghiệm được điều này từ trong máu mình, có thể nói vậy, như thế này. Chàng ta đang ở không cao lắm, hẳn chỉ cách nền đá của lối đi đó chừng ba đến bốn mét, không hơn, ít nhất là trong chừng mực khả năng ước lượng không gian từ xa (vốn chẳng lấy gì làm mạnh) của chàng. Và người-bay đang ở nguyên một chỗ giữa không trung, không di chuyển, tuồng như chàng ta chính là một phần của không gian đó chuyển hóa sang một hình thái khác. Mặc dù xa đến vậy song chàng có cảm giác rõ rệt, thậm chí mãnh liệt rằng mình thấy được người-bay đang nhìn một điểm nào đó ở phía trước chàng ta với vẻ trầm tư. Người chàng ta thẳng, đầu ngay ngắn, hai tay ép sát hai bên hông, chân trái duỗi chân phải gập, cẳng chân chĩa thẳng ra sau tạo thành góc 90 độ so với toàn thân, chàng ta ở đó, giữa không trung, lơ lửng trên biển xanh, như một xen trong phim mà bằng cách nào đó trở thành thực tại. Mặt khác chàng ta cũng có vẻ như đang chờ đợi gì đó. Chờ gì? Phát súng kế tiếp chăng? Tuồng như bây giờ mới chợt nhớ ra về phát súng, chàng lại quay đầu các hướng, khẩn thiết tìm người-bắn.




Và một lần nữa mấy giây đã qua mà chàng vẫn không nhìn ra kẻ đó và một lần nữa bằng cách nào đó trong thâm tâm chàng đã cảm thấy trước mình sẽ không tìm ra kẻ đó. Tuồng như người-bắn là một kẻ vô hình hoặc phát súng kia là xuất phát từ một thế giới khác, đến thế giới này qua một ngõ thông nào đó mà con người không bao giờ có thể biết được, hoặc nếu không thì là sự biểu hiện thành dạng thể của một thứ lực gì đó thuộc thế giới này, có lẽ là hắc ám và vô dạng thể. Thật phi lý, chàng nghĩ. Và, mãi đến lúc này chàng mới nhận ra rằng hàng trăm cái đầu ở quanh chàng cũng đang xoay tứ phía như đầu chàng. Như là trăm cái đầu của trăm con người máy đang răm rắp làm theo mệnh lệnh từ một bàn điều khiển trung tâm. Cảm nghĩ này khiến cho trong khoảng một phần giây chàng muốn phì cười. Song dĩ nhiên chàng không cười. Có lẽ vì cùng một lúc chàng biết – bằng trực giác chứ không cần nhìn – rằng có ít nhất một cái đầu, ở ngay cạnh chàng, đang không làm vậy, như con tàu duy nhất đứng yên, kiên cường một cách đáng ngờ, giữa hàng trăm con tàu khác đang tròng trành nhảy nhót điên cuồng trong cơn bão. Qua khóe mắt chàng nhận thấy đầu nàng vẫn đang cúi xuống, không xoay tới xoay lui, tuy nàng có đang đọc hay không thì chàng không rõ. Có một cảm giác thoáng qua như chớp, và chàng không thích nó nhưng nó có thật, chàng không thể làm gì được: rằng lúc này, tại đây, chàng cảm thấy mình hoàn toàn xa lạ với nàng.

Lại một tiếng súng vang lên, và tim chàng thót lên một cái. Như thể cùng lúc với phát súng đó có một phát súng khác, với cường độ nhỏ hơn nhiều lần song vẫn là phát súng, nổ ra từ ngay trong ngực chàng. Và một lần nữa chàng cảm thấy lạ rằng phát súng dường như có thể xuất phát từ bất cứ hướng nào, từ mọi hướng và đồng thời không từ hướng nào cả. Một lần nữa trăm cái đầu xoay ngang xoay ngửa theo mọi hướng giống đầu chàng. Gần chàng nhất, một đôi vợ chồng (hẳn là vợ chồng?) có vẻ là người Mỹ, người Úc, người Canada, người New Zealand, xoay hai cái đầu to tướng nhăn nheo giống như hai cái đầu rùa (một loài rùa cực lớn có khả năng ngồi thẳng đứng) với cặp mắt to màu xanh dương đục đầy háo hức như hai đứa trẻ con, một sự háo hức đi trước quá xa so với sự chậm chạp đáng buồn của những thớ cơ nhẽo nhợt đầy mỏi mệt ở hai cần cổ họ. Xa hơn một chút, một thằng con nít chừng năm sáu tuổi đứng hẳn lên trên ghế, vừa nhảy choi choi như con tôm trong giỏ vừa hí lên như ngựa và vung tay loạn xị như đang chỉ tất cả các hướng cùng một lúc song vì không đủ tay nên rốt cuộc không làm sao quyết được là chỉ hướng nào. Và một lần nữa chỉ sau khoảng hai ba giây chàng mới nhớ ra rằng thứ đầu tiên đáng để nhìn đáng để tìm bằng mắt là liệu phát súng thứ hai này đã gây ra hậu quả thế nào, ai hay cái gì là đối tượng của nó, tình trạng sau khi bị bắn ra sao. Nhiều cái đầu, cùng với đầu chàng, sau khi đảo quanh vài vòng, liền như sực tỉnh mà cùng quay về phía người-bay đang treo lơ lửng trên lối đi men theo đỉnh đá, nhô ra trên sóng. Lần này người-bay vẫn ở đó, chứ không phải đã biến mất như thể tan vào không khí: một sự bất ngờ. Và, cũng lần đầu tiên, họ nhìn thấy ở người-bay tác động không thể nhầm lẫn của phát đạn.

Người-bay về cơ bản vẫn ở nguyên tư thế cũ, giữa không trung, ngoại trừ vai bên trái sệ hẳn xuống và do vậy vai phải trông có vẻ nhô lên. Người-bay không có cánh, song có thể hình dung sự biến đổi này của tư thế cơ thể là tương đương với sự rã cánh, lệch mình xuôi xị một bên ở một con chim trúng đạn một bên sườn. Cách quá xa nên không thể thấy chàng ta có đang chảy máu hay không. Nếu chàng ta đang chảy máu thì cũng không có ai ở đủ gần để thấy. Và không hiểu sao ý nghĩ này khiến tim chàng như hơi thắt lại. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi chàng bắt đầu nhận thức đầy đủ hơn về phản ứng của những người khác trước tình tiết mới này. Họ huých vai nhau, giơ tay chỉ và nói với nhau bằng giọng run run, giọng thích thú, giọng khô khan, giọngbình thản, giọng chán chường, giọng oang oang, chen nhau về phía lan can, giành nhau vị trí tốt nhất có thể giành được đặng nhìn cho rõ hơn, (vô tình) làm đổ ghế, làm rơi ly tách hộp bánh lon đựng đồ uống dao nĩa và túi xách vân vân (tiếng các thứ này đổ và rơi hoàn toàn bị chìm lấp trong sự huyên náo của tiếng người, như thể chúng đổ và rơi trong một cõi vô thanh, một bộ phim câm, hay giấc mơ của một người điếc), giơ cao những máy chụp hình dạng cơ kềnh càng oai vệ của dân chuyên nghiệp, dạng kỹ thuật số nhỏ gọn dành cho đại chúng, những cái điện thoại đắt tiền hoặc không mấy đắt tiền song đủ thời thượng để bao gồm tính năng chụp hình và có thể cả quay video với độ nét cao, những cái camcorder chuyên quay video, giơ cao chúng lên về phía người-bay đang xuội một bên vai giống như đang rũ cánh, chụp bằng cánh tay run run vì phấn khích hoặc cánh tay vững chãi của những người đã đi và thấy quá nhiều đến nỗi thành thực tin rằng thế giới này không còn gì đáng cho họ ngạc nhiên nữa. Chàng hầu như có thể cảm thấy rằng trong thâm tâm họ chờ phát súng thứ ba để có thể thấy tận mắt và nắm bắt tức thì tác động của nó lên người-bay, sự thay đổi lớn hơn mà chắc là nó có thể gây ra. Trong khi ngần ấy người đang lao xao, ồ à, tặc lưỡi, tranh nhau nói, chàng có cảm giác rõ rệt là không ai trong họ đang thở. Đồng thời trong đầu chàng nảy ra câu hỏi: người-bay sẽ giữ nguyên tư thế này, trụ được với tình trạng này trong bao lâu? Chàng nhác thấy, đằng xa, nhiều người đang hối hả xô nhau chạy dọc theo con đường hẹp dẫn xuống mỏm đá kia: như thể có người vừa cho họ hay ở đó có một túi vàng nó sẽ thuộc về người đầu tiên chạm tay vào nó. Một số người ở gần chàng cũng đang rời chỗ của mình mà hối hả chạy đi - có người cẩn thận tháo giày - mặc dù từ đây xuống đến chỗ đó rất xa, cầm chắc họ sẽ đến sau, trong khi nếu cứ ở trên này họ sẽ tiếp tục có tầm nhìn tốt hơn nhiều. Một người, đàn ông, trung niên, dáng vẻ dạn dày sương gió, nom ra hiểu điều này sâu sắc hơn tất cả, ngồi ngả lưng vào ghế, chĩa một cái ống nhòm to đùng dài ngoẵng (như ống nhòm của dân đi biển hay nhà leo núi hay nhà nghiên cứu chim chuyên nghiệp) về phía người-bay với vẻ ung dung tự tại như một người ngồi trên ghế bố nơi mũi chiếc du thuyền của mình ngắm mặt trời lặn trên vịnh biển. Giờ thì chàng cảm thấy rõ rệt, như khi trực cảm được một cơn mưa sắp ập xuống, rằng phát súng thứ ba, nếu có, sẽ được tất cả mọi người hoặc gần như tất cả mọi người đón nhận với sự hân hoan.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Nghệ thuật trình diễn, một sáng mùa hè, Granada (2) (trích từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Đó là một cái gì đang di chuyển trên không, giữa các tòa nhà. Nó bay không quá nhanh cũng không quá chậm, ít nhất là theo cảm nhận của chàng và ít nhất là nếu tính đến chuyện ở khoảng cách xa như thế thì mọi cảm nhận về tốc độ của đối tượng quan sát có thể không còn thật sự chính xác lắm nữa. Ý nghĩ đầu tiên của chàng: một con chim. Đơn giản là một con chim thôi. Nhưng gần như liền sau đó chàng thấy cần phải gạt bỏ ý nghĩ này: nếu chỉ là một con chim, nếu sự thật chỉ đơn giản như thế thì chàng đã không vẫn cứ cảm thấy bứt rứt bất an một cách khó chịu và khó hiểu như thế. Bất giác chàng nhìn qua nàng, như ngầm tìm kiếm sự xác nhận cho trực cảm này của chàng dù trong thâm tâm chàng biết chuyện đó không thật cần thiết. Nàng đang nhìn về cùng phía đó như chàng, và dường như ngẫu nhiên nàng nheo một bên góc mắt, một cử chỉ cực nhỏ khó nhận thấy nhưng chàng nhận thấy, và với chàng thế là đủ. Và trong chàng dậy lên một câu hỏi: bằng cách nào nàng nhìn thấy được cái chuyển động này từ lâu trước chàng, và, quan trọng hơn, nàng không có vẻ gì là bất ngờ hay ngạc nhiên hay háo hức hay thảng thốt: nàng như đã chờ sẵn nó và chờ với một sự nhẫn nại không nhỏ... và một sự tự kiềm chế rõ rệt... và lại còn một vẻ gì đó giống như là cam lòng chấp nhận, điều gì xảy ra thì sẽ xảy ra.

Chàng nhìn kỹ hơn chút nữa và giờ chàng tin chắc đó không phải chim. Bởi nếu là chim thì nó quá to trong tương quan với các căn nhà kia mặc dù từ khoảng cách này thì đối với chàng cả nó lẫn các căn nhà đều quá nhỏ. Xét tương quan về kích thước và sự tương đối của cảm nhận về vận tốc từ góc nhìn của kẻ quan sát thì khả năng lớn nhất là: đó là một con chim lớn, rất lớn, bằng một người lớn bình thường, đang lượn một cách chậm rãi (không rõ là có vẻ đường hoàng uy nghi hay không, cũng có thể là một cách uể oải hoặc mệt mỏi), ở độ cao có lẽ ngang với tầng áp mái của các căn nhà, không, không hẳn vậy, do các nhà nằm ở nhiều cao độ khác nhau tùy theo địa thế của triền dốc nên có lúc sinh vật đó bay cao hơn mái nhà, hầu như có thể sượt qua đỉnh những cột ăng ten trồng trên sân thượng, có lúc lại có vẻ như người ta có thể đứng ở ban công tầng hai (giữa các chậu cây cảnh trổ hoa) mà với tay ra chộp được một bộ phận nào đấy của sinh vật đó, hoặc thậm chí có thể ngồi nơi bậc dưới cùng của dãy bậc cấp bằng đá dẫn lên nhà mình mà nhìn xuống nó như nhìn một con ngựa có cánh đang thong thả bay từ dưới vực lên. Một con chim cực lớn, ngoại cỡ, giờ thì chàng thấy đó có vẻ là khả năng gần với thực tế nhất. Nhưng liền sau đó chàng lại cảm thấy rằng thực tại chắc gì đã đơn giản như thế. Với một thế giới như thế này, ánh nắng như thế này, mặt đất như thế này, hơi mát và độ ẩm không khí như thế này, chuyện gì cũng có thể xảy ra và đó không phải chỉ là một cách nói.

Giờ thì chàng bỗng nhận ra, cái vật thể đó đã tách ra khỏi các căn nhà rải rác triền đồi kia. Nó vừa chuyển hướng và đang tiến về phía triền đồi bên này, nơi họ đang ngồi. Chàng chợt cảm thấy sợ, dù nếu có thì giờ để nghĩ thì chắc chàng sẽ nghĩ rằng đó là một thứ sợ vô lý, chẳng có lý do gì. Song mặc dù vô lý đến mấy nó vẫn có đó, rất thật, giống như thể chàng dự cảm được rằng cái vật thể đó, dù nó là gì, nó sẽ đến đáp thẳng vào giữa ngực chàng, chàng sẽ không tránh được nó và do vậy tim chàng như co rúm lại trong nháy mắt; tuồng như vật thể ấy trong khi tiến tới thì cũng đồng thời phát ra đằng trước một thứ tia vô hình có khả năng tàn phá giống như tia laser và tim chàng cảm nhận được nó sớm hơn nhiều so với trí óc chàng. Chàng ngoảnh sang nàng. Nàng chắc chắn cũng thấy vật thể kia đang tiến lại gần mình như chàng, nhưng, khác với chàng, nàng nhìn và đợi nó với một vẻ khó tả, vừa bình thản vừa có gì đó giống như âu yếm lại vừa sầu muộn hay đúng hơn là với chút u hoài, như thể nàng đang đợi một người yêu cũ mà nàng vừa muốn vừa không muốn gặp lại. Chàng lại quay về phía vật thể kia đang tiến tới và một lần nữa lại rùng mình khi lại gặp cảm giác đó, giống như là dự cảm rằng có một con chim lớn đen trũi – đen trũi song vô hình – sắp sửa bay tới với vận tốc như đạn bắn, đập vào ngực chàng và có thể là xuyên qua đó như một viên đạn. Không rõ cái dự cảm này có liên quan gì đến điều chàng nhận thức ngay sau đó: Khi đối tượng kia đã tiến lại gần hơn đáng kể và lúc này đang di chuyển trong khoảng không giữa hai triền đồi thì chàng đã có thể thấy nó không phải chỉ như một vệt nhỏ đen mờ mà như một thứ có hình dạng và đường nét tương đối rõ và xác định, chàng bắt đầu nhận ra rằng đó quả thật là một sinh vật chắc hẳn phải lớn cỡ một người lớn trung bình tuy nhiên đó không phải một con chim mà đúng là một con người. Hãy còn chưa đủ gần để chàng có thể nhìn ra đó là người như thế nào, đàn ông hay đàn bà, già hay trẻ, đẹp hay xấu, gầy hay béo, ăn mặc thế nào hay chẳng mặc gì, song điều đầu tiên chàng ghi nhận được về kẻ đó là: a) đó là một người, người như chàng và nàng, không thể bảo chàng đang hoa mắt hay nhìn lầm; b) người này không có cánh, cũng không giang rộng hai tay làm như đó là cặp cánh, và dĩ nhiên không bay cùng cánh lượn, đó chính là lý do khiến ngay từ đầu chàng đã hơi ngờ ngợ đây không phải chim. Chàng chợt nghe trong vòm miệng mình “khô như ngói” mặc dù chàng vẫn có thể nhớ mình vừa mới uống một ngụm tướng nước khoáng cách đây năm phút. Tuy nhiên ngoài cái đó ra chàng không còn cảm nhận gì về bản thân mình nữa. Đối tượng kia đã chiếm trọn tâm trí chàng. Nó đang gần lại, lớn dần lên, rõ dần ra, rất nhanh. Giờ thì, ở khoảng cách chừng dăm bảy chục mét, chàng đã thấy rõ. Đó là đàn ông. Chàng chỉ mới có thể phân biệt được đến vậy nhờ căn cứ vào hình dáng cái đầu và kết cấu khung xương. Nếu nói chính xác hơn thì còn nhờ một giác quan khác nữa ngoài mắt mặc dù nếu được hỏi thì chàng sẽ ngần ngại không muốn gọi đó là giác quan thứ sáu hay linh cảm. Nếu bị hỏi, hẳn chàng sẽ nói rằng giả như chàng là phụ nữ, chàng sẽ cảm nhận được điều này bằng một chỗ nào đó trong bụng mình trước khi có thể kiểm chứng bằng mắt. Chỉ một lát ngắn sau - tuy không phải quá ngắn, bởi vì người đó hay sinh vật đó di chuyển chậm, chậm hơn đáng kể so với một người bay bằng tàu lượn -, chàng đã có thể nhận rõ nhiều chi tiết hơn về đối tượng, và những gì chàng mới lĩnh hội được khiến chàng nghe trong ngực mình hơi thăn thắt lại, khó mà biết được tại sao. Khi đối tượng chỉ còn cách khoảng mười lăm đến hai mươi mét và chẳng còn cao hơn bao nhiêu so với chỗ chàng đang ngồi - không, đang đứng, chàng đã đứng dậy khỏi ghế từ lúc nào không biết -, chàng biết mình không cần phải hoài nghi gì các giác quan của mình nữa. Và chỉ đến lúc đó, bằng vào sự im lặng đến kỳ dị mà giác quan chàng mãi bây giờ mới chợt nắm bắt thấy, chàng nhận ra một điều: tất cả những người đang có mặt ở quanh chàng và nàng tại quán cà phê trên triền đồi này cũng đang nhìn sinh vật đó lại gần một cách giống như chàng, tức là như bị thôi miên.



Đó là một đàn ông rất trẻ, một chàng trai. Một trong những gã trai đẹp nhất chàng từng thấy. Gã trai có khuôn mặt đẹp nhất chàng từng thấy. Ngay trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy một tạo vật như vậy người ta hoàn toàn có thể hiểu được tại sao con người luôn luôn khao khát và tin ở khả năng hiện hữu của những gì không có khả năng hiện hữu. Khuôn mặt chàng ta là loại khuôn mặt hoàn hảo đến nỗi nhìn là nghe nhói trong tim (và nếu tim bạn đã nhói sẵn từ trước khi nhìn rõ mặt chàng ta thì khi đã nhìn rõ mặt tim bạn sẽ càng nhói một cách bất thường khiến bạn càng hoang mang hơn nữa). Một kiệt tác mà Tạo hóa chỉ một lần độc nhất đã lỡ tay làm ra trước khi Ngài kịp nhận thức được sai lầm của mình. Và nỗi đau trong tim người khi thấy một tạo vật như vậy là lời nhắc nhở rằng tạo vật đó là sai lầm tệ hại nhất của Tạo hóa, tệ hại hơn nhiều so với khi Ngài làm ra tạo vật xấu xí nhất hoặc độc ác nhất. Thân hình chàng ta thuộc mẫu hình nhất quán với mẫu hình khuôn mặt chàng ta, một thân hình dài, thiên về mảnh dẻ hơn là cơ bắp song cũng rắn rỏi đầy sức lực trong cái sơ mi màu xanh dương nhạt bó sát người và cái quần kaki ống hẹp màu kem. Hai chân khép vào nhau duỗi thẳng, hai tay ép dọc hai bên sườn, đầu và vai nom thoải mái, không căng cứng, chàng ta lướt trong không trung giống như đôi khi ta thấy người bơi nghệ thuật lướt đi trong nước, khi mà động năng tích lũy được trong suốt quá trình vận động trước đó đã giúp họ có được một quán tính đủ để có thể di chuyển một hồi lâu một quãng dài mà không phải tự làm gì, như chiếc lá trôi theo suối hay là mảy lông vũ lơ lửng trong gió nhẹ, hay còn hơn thế, bầu không trung này tự nó là môi trường truyền dẫn mặc định của chàng ta: dường như chàng ta có thể di chuyển như thế và cũng có thể dừng lại, đứng im một chỗ giữa không trung nhiều giờ liền hoặc có thể đột ngột rơi thẳng xuống như hòn đá song còn cách đất chừng mươi phân thì lại vút lên như tên bắn, không trung là nhà chàng ta, chừng nào còn ở bên trong nó chàng ta có thể làm bất cứ cái gì. Chính sự nhẹ nhàng, tự tại, điềm nhiên tuyệt đối trong hành trạng và phong thái của chàng ta, là thứ gây tác động tới chàng mạnh nhất.

Bây giờ chàng kia đã gần như ở ngay trên đầu chàng, ở độ cao có lẽ chỉ bốn mét, và chàng nhận ra, với một chút thất vọng (cùng một thoáng ngạc nhiên lướt qua cực nhanh khi nhận ra là ở mình có sự thất vọng ấy) rằng người-bay/sinh vật/con người kia sẽ không đáp xuống chỗ chàng, kẻ đó/nó/chàng ta không có ý định đó. Chàng ngoái lại nhìn theo khi sinh thể đó đã bay qua – dường như chỉ trong nháy mắt đã lại cách chàng dễ đến ba chục mét -, đồng thời biết trong vô thức rằng cử động ngoái đầu này của mình chỉ là một phần nhỏ trong cử động ngoái đầu chung, lớn hơn, diễn ra đồng thời (như đã được diễn tập trước hay lập trình sẵn) của hàng trăm người khác quanh mình. Một thôi thúc bản năng khiến chàng những muốn ngoảnh đầu lại, nhìn sang hai bên để thấy tận mắt những người khác đó, song chàng chưa kịp làm vậy vì một động thái bất ngờ của người-bay đã lập tức giữ chặt hướng nhìn của chàng. Người-bay đột ngột dừng lại - dừng khựng ngay lập tức, không hề gây cảm tưởng là ngay sau đó còn phải dấn tới thêm dù chỉ vài phân hay vài ly do quán tính tự nhiên -, ngoặt mình đổi hướng; cả hai việc đó, dừng và đổi hướng, hầu như chỉ trong một động tác độc nhất hay nói cách khác trong cùng một động tác ấy đoạn đầu là dừng còn đoạn sau là đổi hướng và không hề có một chỗ ngắt nào ở giữa hai đoạn này. Trong cái ngoặt mình ấy thân hình dài mảnh dẻ săn chắc của người-bay cuốn lại thành một cung tròn mềm mại như đường uốn của loài rắn biển, và chàng nghe rõ quanh mình dâng lên một âm thanh trầm, rộng khắp, đầy và nhấp nhô lên xuống không đều giống như biển khi gió mạnh, đó là hơi thở ra gần như cùng một lúc từ hàng trăm cái cuống họng người. Họ đang chứng kiến một sự chuyển động nằm ngoài mọi quy luật đã biết về thế giới, dĩ nhiên. Liền sau đó chàng nín thở khi nhận ra rằng người-bay lúc này đang hướng thẳng về phía mình. Trong nháy mắt chàng có cảm tưởng như sinh vật kia sẽ bay thẳng vào chàng và do vậy phần nào đó sẽ giống như thể cả bầu trời sắp sụp vào chàng. Bằng cách nào đó chàng biết là không phải như vậy. Tuy nhiên một cách thuần túy vô thức chàng vẫn hơi lùi lại. Liền khi đó có một bàn tay nắm áo giữ chàng lại, rất mạnh, khiến cho rốt cuộc chàng gần như vẫn ở nguyên chỗ. Trước khi quay sang nhìn chàng đã biết đó là bàn tay của ai. Tay vẫn chưa buông áo chàng, nàng không nhìn chàng mà dán mắt vào người-bay đang đến rất gần, và gương mặt nàng toát lên một vẻ mãnh liệt nó tác động tới chàng giống như thể chàng thấy mặt nàng đang rực lửa. Như thể người-bay dù chưa chạm vào nàng song sự xuất hiện của chàng ta là đủ để đốt cháy nàng và chàng ta càng đến gần thì càng có thêm dầu được châm vào lửa. Chàng hầu như cảm được hơi nóng trên da mặt mình.

Giờ thì người-bay chỉ còn cách chàng chưa đầy mười mét và đã hạ xuống rất thấp, chỉ còn cao hơn đầu người một quãng không đáng kể. Và chàng đột ngột nhận ra là rất có khả năng người-bay xuất hiện ở đây, trong thế giới này với một mục đích duy nhất là để gặp người đàn bà đang ở cạnh chàng. Cái nhận thức chớp nhoáng rằng sự thật hoàn toàn có thể như vậy, nó giáng vào chàng như một quả đấm đến từ cách hàng chục mét, lực của nó đủ mạnh để vẫn còn gần như trọn vẹn dù phải băng qua ngần ấy khoảng cách trong không khí.

Và bây giờ khi người-bay đã đến gần như vậy, chàng cảm nhận được những thứ mà trước đó chàng không nhận ra. Chẳng hạn bây giờ chàng có cảm tưởng như, cùng một lúc, ở quanh người-bay và cả ở quanh chàng có hàng trăm con chim bằng bạc bay chấp chới theo nhiều vòng tròn đồng tâm song cũng có thể là bay loạn xị không hàng lối, hàng vạn chiếc lông vũ bắt ánh nắng lóe lên thành hàng vạn điểm sáng chói lòa nhỏ li ti, nhưng điều đáng nói nhất là chàng biết thật ra toàn bộ lũ chim đó là vô hình và hơn nữa không có thật song mặt khác chỗ nào đó bên trong chàng (không phải mắt chàng) thấy tất cả rất rõ ràng và biết cái gì là thật. Liền sau đó chàng thấy người-bay ở ngay trên đầu mình. Hạ xuống ngay bây giờ đây, ý nghĩ đến như một tia chớp. Song người-bay lại lướt qua khỏi chỗ họ, hướng về phía ngôi nhà phủ kín dây leo ở cao hơn một chút trên triền dốc rồi lại bất ngờ cất lên cao hơn chừng dăm mét và ngoặt hướng, lại một cú ngoặt hướng bất chấp mọi quy luật vật lý đã biết, giống như là hình chiếu của một cảnh tượng trong một thế giới khác khiến cho như thể cả trời, đất lẫn người của thế giới này phải cùng một lúc thở ra thành một tiếng ồ hay một tiếng kêu. Và chàng chợt nhận ra với một cảm giác nhẹ nhõm không tả nổi rằng người-bay xuất hiện có lẽ không phải là vì nàng. Suốt thời gian bay gần đến thế người-bay không một lần nhìn thẳng vào nàng hay ít nhất là không có vẻ như vậy, nói chính xác hơn thật khó mà nói được người-bay có chú mục vào ai hay một cái gì cụ thể không, cặp mắt chàng ta là cặp mắt có thể mô tả bằng câu “không nhìn duy nhất một cái gì song thấy hết”, cái nhìn của một tay cớm cáo già, một cao thủ võ lâm hay một thánh nhân. Trong chớp nhoáng chàng nghe lông trên gáy mình sởn lên với ý nghĩ rằng bản thân chàng cũng đã có thời điểm bị thu vào trong cặp mắt đó – cảm giác như thể một khi đã bị như vậy thì rồi sẽ không gì có thể hoàn toàn tiếp tục như trước được nữa.

(Còn tiếp)

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Nghệ thuật trình diễn, một sáng mùa hè, Granada (1) (trích từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")


Họ hẹn gặp nhau ở Granada nhưng nàng đến muộn ba ngày so với đã hẹn và trong ba ngày đó chàng cứ như ôm mãi một dúm bùi nhùi không bao giờ ngừng âm ỉ cháy ở trong ruột. Đến ngày thứ tư, khi nàng xuất hiện, nhìn mặt nàng một cái là chàng quyết định ngay tốt nhất đừng hỏi gì hết. Chàng chỉ nói, cười và hành động đủ để nàng thấy chàng vui như thế nào khi lại được nhìn thấy nàng, dù sau ba ngày hay ba năm, và chàng sẵn sàng chia sẻ với nàng bất cứ chuyện gì xảy ra với nàng trong ba ngày đó nếu và khi nàng muốn. Với nàng lúc này thế là đủ. Đồng thời chàng kín đáo quan sát nàng, không phải dò xét, chỉ là quan sát, kín đáo, thật kín đáo mới được bởi chỉ cần hớ hênh một tí ti thôi là nàng sẽ hơi đanh mặt lại hỏi, lạnh tanh, Nhìn cái gì, hay một phản ứng tương tự, nếu không kèm lời thì càng đáng sợ hơn, và có các vàng chàng cũng không muốn như thế.

Họ ngồi ăn sáng ở một quán cà phê ngoài trời trên lưng chừng dốc, một lần nữa nhìn ra ngọn Sacromonte với những đường nét sắc như trong ảnh chụp laser. Việc ăn của chàng trở nên thú vị hơn gấp bội (tuy không nhất thiết có nghĩa là chàng ăn thấy ngon miệng hơn) bởi chàng vừa ăn vừa ngắm khuôn mặt nàng đang dường như bắt ánh sáng của chiếc đĩa bằng sứ màu hồng rất đẹp hắt từ dưới lên, làm cho khuôn mặt ấy như tỏa sáng với một màu hồng vừa đầy chất da thịt vừa không phải da thịt, có gì đó như là khoáng vật. Và chàng càng mê mẩn hơn bởi nàng có vẻ hoàn toàn không ý thức về cái nét mới bất ngờ và thuần phác này của mình, và bên cạnh đó nàng còn có cái vẻ như nếu nàng ý thức về điều đó đi nữa nàng cũng không quan tâm. Ngoài ra thì có vẻ như không có gì khác hơn bình thường ở nàng mặc dù riêng nụ cười của nàng thì chàng không bao giờ thực sự cảm thấy “bình thường” cả, với chàng nó luôn luôn đặc biệt, nụ cười đặc biệt của một trong số ít những người đặc biệt mà dường như, với nụ cười đó, có khả năng đường hoàng vượt qua mọi biến cố trên đời kể cả sự chết.

Chàng yên tâm khi thấy nụ cười đó, ngay cả khi chàng biết mình sẽ không thể đoán hoặc hình dung được cội nguồn sinh ra nó là ở đâu. Chếch bên trái họ, trên triền dốc của ngọn đồi lân cận (đồi La Golondrina chăng?), ở vị trí thấp hơn chỗ họ đang ngồi khá nhiều, bày ra cảnh tượng tuyệt đẹp của sân trong một khách sạn, toàn bộ các bức tường của những khối nhà cao vây quanh mảnh sân đó đều tuyền một màu xanh mướt nhìn đến nhức mắt của dây leo, lá cành dày đặc và đều đến nỗi không có bất cứ một viên gạch nào xuyên qua được nó mà lộ ra ngoài, hoàn toàn có thể hình dung là các bức tường ấy toàn bằng lá và cành, lá và cành ấy là bức tường duy nhất ngăn giữa các phòng ở đằng sau nó và không trung ở đằng trước nó, và, trên nền bức tường xanh đến nhức mắt ấy, điểm xuyết những mái đua của các cửa sổ suốt từ phải sang trái từ trên xuống dưới, xếp hàng theo những đường zích zắc thoạt trông có vẻ phức tạp lộn xộn song nhìn kỹ có thể nhận ra là theo một mẫu hình chung đều đặn và kỳ khu, những mái đua mỏng mảnh duyên dáng, hình như bằng một thứ vải bạt mềm, tất cả tuyền một màu đỏ thắm như là cánh một loại hoa hồng. Chàng biết nàng cũng đang quan sát khung cảnh đó như chàng, và đã hai ba lần chàng nhấp nhổm muốn nêu lên nhận xét hay đúng hơn là cái cảm giác ngờ ngợ, kỳ cục, khiến chàng hơi bứt rứt là hình như theo chỗ chàng nhớ thì mới cách đây mấy hôm khách sạn này còn chưa hiện hữu ở vị trí đó, chàng nhớ là mấy hôm trước ở triền dốc bên ấy có một dãy nhà tuyệt đẹp cao độ không đều nhau, chạy từ dưới lên trên, chàng muốn nói ra điều đó, song rốt cuộc chàng im lặng. Giữa lúc đó, hoàn toàn đột ngột, nàng nói, Đêm qua em mơ thấy em là cô gái con một làng chài... Lập tức chàng nghe như lưng mình lạnh đi hoặc là một đoạn tủy sống của mình co rút lại. Nàng có vẻ định nói tiếp ngay, nhưng lại dừng và thay vào đó bật một tiếng cười ngắn nghe hơi lạc lõng, hơi khác thường và khó hiểu, ít nhất với chàng thì vậy. Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng như để đo lường tác động của điều mình vừa nói, đoạn nheo mắt, khẽ lắc đầu, như để gạt ra khỏi tâm trí bất cứ điều gì nàng vừa thấy ra được ở chàng. Nàng nói tiếp, giọng nhỏ nhẹ, tỉnh không, hoặc có vẻ tỉnh không, Làng chài ở miền nào hay xứ nào em chả biết nữa. Có chuyện gì xảy ra em chả nhớ, nhưng mà khi thức dậy em chỉ muốn khóc. Nàng im, cau mày trong một thoáng, rồi nhìn chàng và lại nhoẻn nụ cười quen thuộc khiến cho cái ánh sáng đẹp ấy một lần nữa bừng lên trước mắt chàng. Anh thấy có tức cười không, nàng nói. Chàng tiếp tục nhìn nụ cười của nàng và rồi miệng chàng cũng nở ra thành nụ cười trước khi chàng kịp nhận ra. Nàng nhìn chàng thêm khoảng hai giây, rồi thì, vẫn giữ nguyên nụ cười, nàng lại đưa mắt nhìn sang cảnh tượng sân trong khách sạn dưới kia với những bức tường bằng lá và những mái đua mềm màu đỏ.



Và bỗng dưng có một ý nghĩ thoáng qua trong đầu chàng, không phải như một tia chớp mà đúng hơn là như một bóng lá lay động trong làn gió mạnh, tức là nó không sắc, không chói sáng, mà là mờ, đen, khó nắm, không trọng lượng: nếu như ngay cả thời khắc này, khi họ đang ngồi đây ăn sáng nơi sân hiên một quán cà phê kiêm quán ăn trên triền dốc ở Albaycín, Granada, mó cũng chỉ là một giấc mơ thì sao? Nếu đúng vậy thì thật ra nàng vừa nói về giấc mơ trong một giấc mơ và nếu đúng vậy thì không ai và không cách nào có thể biết được còn có những tầng giấc mơ nào nữa, có bao nhiêu tầng giấc mơ chồng chất lên nhau, ôm chứa nhau, có phải số lượng chúng là vô hạn và con đường lần ngược về chỗ xuất phát của chúng, nguồn cội của chúng là một con đường không có điểm cuối?

Nhìn kìa, nàng nói, cắt ngang dòng ý nghĩ đó. Chàng nhìn mắt nàng, đoạn chú ý đến hướng xoay đầu – chỉ hơi xoay một chút – của nàng. Chàng nhìn sang hướng đó và trong khoảng hai ba giây chàng phân vân không biết có phải đây đúng là hướng nàng muốn chàng nhìn theo hay không. Không có gì khác thường ở đó, ít nhất là so với cách đây chừng một phút. Ít nhất là có vẻ như thế. Ở phía đó là biển, biển như ngày hôm qua tuy không chắc là có như mọi khi hay không, với màu xanh nổi tiếng của biển Địa Trung Hải, một màu xanh ngắt thuần khiết, nhìn đến nhức mắt, như thể chỉ có thể có trong một giấc mơ về biển, một giấc mơ không bao giờ có thể thành thực tại, một giấc mơ vẫn tồn tại trong thế giới có thật này, ở sau lưng nàng. Nhưng dù có như vậy đi nữa chàng vẫn đang không nhìn thấy được cái mà nàng muốn chàng nhìn. Hay chàng lầm? Dọc theo vịnh biển xanh đến mức không thể có thật đó là những ngôi nhà lô nhô cái ở cao hơn cái ở thấp hơn, “nhỏ xíu như những cái nhà đồ chơi” nhiều kiểu nhiều màu, những màu khác nhau song đều là những màu dịu nhẹ, màu vàng phớt giống như quả mơ chớm chín, màu xanh nõn chuối nhạt, màu xanh da trời rất sáng, màu cam phơn phớt, màu hồng của hoa đào phai, những căn nhà mà mãi bây giờ, sau bao nhiêu năm sống trên đời, chàng mới nhận ra là có thể đẹp đến thế, chúng có thể làm nên một vẻ đẹp như thế khi nhìn từ xa, một phần sự đăng đối hoàn hảo không thể tách rời với màu xanh siêu thực của biển. Rất có thể cái nàng muốn chàng nhìn chẳng là gì khác ngoài cảnh này, cảnh mà có thể hôm qua chàng đã thấy còn hôm nay chưa thấy, chưa thực sự thấy, nhìn song không thấy, nhưng chàng vẫn cứ cảm thấy không thật an lòng, hơi băn khoăn với cảm giác rằng thật ra không phải như vậy, rằng giống như thể nàng đang muốn chàng thấy một thứ gì đó vô hình mà kỳ thực chỉ mình nàng thấy được nhờ một thứ giác quan đặc biệt còn chàng thì không. Chàng chờ thêm chừng một giây rồi mới quay sang nàng với một ý ngầm hỏi mà chàng tin nàng sẽ nhận ra. Và thốt nhiên cái chàng nhìn thấy như thể có mang một cái gì đó cứng chọc vào mắt chàng. Mất chừng một giây hoặc hơn chàng mới nhận ra cảm giác đó là do chàng thấy mắt nàng hình như đẫm nước, rất giống như nàng đang khóc dù nếu bảo nàng đang khóc thì chưa chắc đã phải. Và trong nháy mắt chàng nhớ lại rằng nàng là người không dễ khóc như thế nào trong một số tình huống hay vấn đề và dễ khóc ra sao trong một số tình huống hay vấn đề khác. Lệ ai chan chứa hơn người, câu đó vừa không đúng vừa thật đúng với nàng. Cảm giác như thể nước mắt có thể ứa ra khỏi nàng vào lúc bất ngờ nhất do một nỗi đau từng hiện hữu trên thế giới cách đây hàng ngàn năm và vẫn đang hiện diện bằng một cách nào đó trong không khí. Chàng thấy vậy thì hiểu ngay rằng mình không nên hỏi gì mà tốt hơn hãy cố nhìn cho ra cái nàng đang thấy và muốn chàng thấy, cho dù rất có thể việc này chàng sẽ không làm được. Chàng lại nhìn những căn nhà duyên dáng tuyệt đẹp nhiều màu nhấp nhô cao thấp dọc triền đồi đó, tắm trong ánh nắng rực rỡ tràn trề của buổi sáng, bầu không khí trong vắt đến độ mỗi phân tử của nó dường như đều mang một phẩm tính giống như lăng kính pha lê, biển xanh và có vẻ sâu đến độ nhìn nó và được trầm mình trong nó chắc chắn là một hạnh phúc viên mãn. Nàng đang thấy cái gì ở đó? Một cái gì cụ thể, đặc biệt? Cái gì? Chàng cố gắng căng mắt nhìn, dồn vào đó sự chú tâm mà trong vô thức chàng những mong có thể sánh với sự chú tâm của con chim ưng ở tít trên cao đang theo dõi động tĩnh của một con gà con trên mặt đất. Hoặc hơn thế.

Đến một lúc chàng có cảm tưởng mình nắm bắt được một chuyển động cực nhỏ nào đó của một vật thể nhỏ xíu nào đó trên nền khung cảnh kia, nhỏ xíu là do khoảng cách chứ không phải vì bản thân nó nhỏ, có lẽ là một bàn tay vừa kéo tấm rèm một ô cửa sổ nơi một trong các căn nhà nhiều màu trông như những hộp đồ chơi kia, chàng cảm thấy mình càng lúc càng tin chắc rằng đúng như vậy mặc dù nếu có một người thò đầu ra khỏi một trong các ô cửa sổ kia thì chàng sẽ không thể nhìn ra đó là đàn ông hay đàn bà, người lớn hay trẻ con; muốn vậy chàng phải có ống nhòm. Và giữa lúc đó chàng lại có một cảm giác khác, rằng cái chuyển động cực nhỏ mà chàng nắm bắt được ấy không phải của một người hay một sinh thể nào mà là một cái cựa mình cực nhẹ, có thể là một nhịp thở bất thần lộ ra ngoài của một trong các căn nhà kia hoặc của toàn bộ các căn nhà kia như một đồng nhất thể hoặc của triền đồi nơi chúng đang tựa lên như những đứa trẻ bám trên thân thể bà mẹ lớn. Tim chàng như khẽ rùn lại một cái bởi cảm tưởng đó. Chàng hít một hơi dài, tự trấn an bằng cách tự nghĩ đó chỉ là một ảo giác, không hơn. Nhưng gần như liền sau đó một lần nữa chàng bắt gặp mình đang nhận ra một chuyển động cực nhỏ trên nền cái cảnh trí tưởng như hoàn toàn tĩnh lặng hoặc đã trở lại hoàn toàn tĩnh lặng kia (tĩnh lặng một phần vì không có gió, phần khác vì nắng sáng tuy tràn trề nhưng sức nóng của ban ngày lại chưa đủ lớn để làm cho không trung nhìn từ xa có vẻ rung rinh chập chờn do chuyển động của các lớp không khí có nhiệt độ chênh lệch nhau và của hơi nước). Chàng chớp mắt một lần, hai lần, ba lần để bảo đảm rằng đó không phải ảo giác. Chàng vẫn có thể cảm thấy mình đang nhìn ra được một cái gì đó chuyển động, dù chỉ một cách mơ hồ giống như cảm thấy chuyển động bơi của một con cá to ở sâu chừng một mét trong làn nước chẳng mấy trong, hay cảm nhận được sự hiện diện của khối nước khổng lồ của hồ hay biển hoàn toàn khuất dưới sương mù dày đặc. Chừng như chàng sẽ chỉ có thể thực sự nắm chắc được nó, cái chuyển động ấy, chủ thể hay nguyên nhân của cái chuyển động ấy nếu như chàng có một cặp mắt có khả năng nhìn thấu được cấu trúc của từng phân tử nếu không phải từng nguyên tử của vạn vật. Nhưng chàng vẫn đang thật sự lĩnh hội được chuyển động đó! Chàng biết vậy là do chàng cảm thấy như có một hòn bi sắt lăn chậm và miết nhẹ lên tim mình, tốc độ di chuyển của nó là tương đương với tốc độ của cái chuyển động mà chàng cảm được nhiều hơn thấy được ấy.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Nhớ mãi một giờ yêu đương nàng đã trao tôi (Trích tiểu thuyết - Phần 10)

Một gã đàn ông đứng đó, cạnh cửa ra vào, bên tay trái chúng tôi. Trong khoảnh khắc tim tôi như ngừng đập, tưởng thấy trước mặt mình một hồn ma. Nếu kẻ này quả thật cấu tạo bằng vật chất thì tuồng như y lọt vào được đây bằng cách tự làm mình tan thành khí, luồn qua khe cửa rồi sau đó tụ nguyên hình trở lại. Hẳn chỉ có thể là thế, hẳn chỉ có thể y là vật chất, dù vật chất dạng gì đi nữa. Song mặt khác, nếu y thực sự không phải hồn ma thì giải thích làm sao nỗi khiếp đảm tột cùng đang khiến Jazmina biến dạng hoàn toàn, mặt nàng méo xệch theo một kiểu khiến tôi không thể không nhớ tới “Tiếng kêu” của Edvard Munch trong khi thân thể nàng rúm lại giống như món quần áo vừa giặt được sấy khô và vắt kiệt. Hai bàn tay nàng co quắp giống như ở một cô gái đang bị tra tấn bằng điện cao thế mà tôi từng thấy (và khó mà quên) trong một bộ phim, và, mặc dù cả hai chân tôi như đang lỏng ra, tôi cảm thấy một số phần của cơ thể tôi đanh lại.


T… T… Tibor, a… a… anh làm gì ở đây? nàng nói, tiếng răng đánh lập cập đệm theo và cắt nhỏ lời nàng.

Tibor, tôi thầm nhắc lại. Vậy thì ít nhất y không phải hồn ma vô danh, y có tên. Ý nghĩ đó, dù một cách kỳ cục và có lẽ vớ vẩn, khiến tôi bắt đầu thở nhẹ hơn một chút, nghe tim đập chậm lại một phần, và bắt đầu - dẫu thoạt tiên hơi chật vật - tập hợp đủ tâm trí để hướng vào ngoại diện của kẻ không mời mà tới này.

Tibor, chủng da trắng, trạc từ 35 đến 42 tuổi, da có sắc nâu, hoặc có thể ô liu, tóc đen, mẫu điển hình cho người Nam Âu và Mỹ La tinh. Ăn mặc tuềnh toàng - cũng như khá nhiều người phương Tây đến xứ này ăn mặc tuềnh toàng, như thể toàn bộ đất nước này là bãi biển đối với họ -, áo sơ mi lụa sặc sỡ chim cò phanh ngực, quần soóc màu ghi, dép cao su, một sợi dây chuyền bằng vàng hoặc mạ vàng mỏng tang quanh cổ, đầu to, cằm vuông một cách khác thường, mắt nâu, lồi, đôi vai quá rộng đến nỗi, tuy y không cao lắm, không quá cao so với tôi, song dường như toàn bộ khung cửa và vùng không gian quanh nó bị sự hiện diện của gã làm cho biến mất. Tiếng thở hổn hển. Tôi nhận ra rằng đó là tiếng thở của Tibor chẳng khác gì của Jazmina; cô gái, vì khiếp đảm, gã kia, không rõ liệu có phải vì thịnh nộ.

Tôi đã bảo tôi sẽ là hồn ma theo cô xuống địa ngục mà, phải không? gã nói, giọng trầm, điềm tĩnh, nói xong dừng lại thở, tiếng Anh chuẩn xác, cách phát âm rõ là không phải của người bản ngữ, không phải của người Đức, người Scandinavia, người Pháp, người Ý. Vẻ chán chường, bực bõ, u sầu, sưng sỉa, gã nhìn quanh phòng: gã như đứa con nít biết mình vừa thắng trong một cuộc chơi mà đã từ lâu nó chả còn mảy may hứng thú nhưng không được phép bỏ dở, người ta không cho bỏ. Miệng gã không cười, không dấu vết của cái gọi là cười, tuy giọng gã hơi nhuốm âm sắc mỉa mai, vốn lẽ ra có thể diễn dịch thành một cái cười.

Đồ con heo này là sao, gã hỏi, không nhìn tôi, không nhìn Jazmina. Gã dùng từ Tây Ban Nha “chancho”, tình cờ mà tôi biết chữ ấy.

Anh… anh không được làm gì… Jazmina lập bập nói.

Cô bắt đầu chỉ bảo tôi làm gì và không được làm gì từ khi nào vậy hả, đồ đĩ?

“Puta”, lại một trong vài chữ Tây Ban Nha mà tôi biết.

Anh… anh… nàng lắp bắp, sự khiếp đảm trong mắt nàng, trong khóe môi giật giật của nàng lúc này đã bắt đầu pha lẫn nét phẫn uất.

Tôi khẽ rướn lưng cố nhìn thấy một phần khung cửa qua vai Tibor, cố nhớ lại xem ban nãy, sau khi tôi vào nhà - dường như đã lâu lắm rồi - Jazmina có xoay chìa khóa, cài chốt trong hay không. Tôi không nhớ được.

Gã tiến tới một bước, uể oải, đáng sợ, đáng sợ trong uể oải, một con thú ăn thịt đã quá ngán ngẩm trò săn mồi và giết nhưng không thể thôi không làm nữa, vì đói, vì đó là việc nó sinh ra để làm, vì đó là việc duy nhất để nó cảm thấy là chính mình, tôi cảm thấy như thế.

Đứng nguyên đó, Jazmina vừa lập cập lùi lại vừa hét.

Em tưởng tôi có thể quên em đã làm gì với tôi hay sao, Carmelita?

Nàng gần như đã lùi tới sát tường, một bên hông tựa vào cái tủ lạnh con kê sát chân giường.

Tôi cầu xin anh… Nàng siết chặt hai tay giơ ra phía trước, miệng méo, cằm run: động tác và dáng điệu quen thuộc như trong một đoạn phim lặp đi lặp lại hàng triệu lần trên màn ảnh rộng cõi nhân thế. Tôi/em không biết còn nợ anh điều gì, nhưng tôi/em mong anh có thể buông tha cho tôi/em… nàng nói, ban đầu vẫn lắp bắp, song càng về cuối càng trôi chảy, càng nhanh, trôi chảy nhờ nhanh, nhờ năng lượng, sức mạnh và sự cấp thiết của điều nàng cần phải nói. Đồng thời, miệng nói, mắt nàng liếc sang tôi, dường như nháy với tôi, rất nhanh, quá nhanh, hay chỉ là tôi cảm thấy thế, tôi thấy thế là bởi tôi chờ đợi nàng làm thế.

Gã tiến tới bước nữa: cũng như bước đầu, một bước vừa phải, không quá ngắn, không quá dài, không quá nặng, không quá nhẹ. Gã còn cách nàng khoảng hai mét rưỡi, từ hai mét tới hai mét rưỡi.

Căn hộ Jazmina thuê hơi quá nhỏ để nàng có thể lùi tiếp.

Tôi cân nhắc rất nhanh việc xen vào chắn giữa gã (Tibor?) và nàng (Jazmina?). Vị tất đã có ích. Tôi không phải một cao thủ võ thuật, hai cánh tay tôi quá mảnh, quá ít cơ bắp so với tay gã. Tôi đảo mắt thật nhanh quanh mình: có thể tôi cần một vật cứng, nặng, chắc. Vị tất đã có ích. Một lần nữa tôi nhớ lại - trong khoảng một phần giây - tất cả những gì tôi đã đọc, nghe và nghĩ cho tới khoảnh khắc này. Tôi nghĩ - thoáng nghĩ - một lần nữa đến việc thử/cố can thiệp bằng lời nói, bằng sức mạnh của lời nói, của sự cảm hóa hoặc ít nhất là mong muốn hay ý đồ cảm hóa. Vị tất đã có ích. Mặt khác, tôi phải làm gì đó. tôi không cảm thấy mình có thể rút lui mà không làm một cái gì.

Em nghĩ là em bay khắp bốn phương trời như chim và quên phứt tôi đi thì tôi có thể nhắm mắt ngủ yên dưới mồ hay sao, Carmelita?

Này anh, tôi nói, dằn mạnh, sao cho gã phải chú ý tới tôi. Để tôi…

Mày, đồ lợn, cút ngay khỏi đây, gã gầm lên, lần đầu tiên quay sang tôi.

Gã xoay hơn nửa người về phía tôi, nhìn tôi từ đầu tới chân, có vẻ lờ đờ bất quyết trong nháy mắt, rồi đột ngột chồm tới. Ngay lúc đó Jasmina lao vào giữa hai chúng tôi, choàng tay ôm lấy gã, và lập tức gần như bật ngửa ra sau, xô lưng vào tôi, bởi động năng lớn hình thành từ trọng lượng và đà chồm tới của gã, nhưng rồi nàng trụ vững được và kìm gã lại bằng một sức mạnh không ngờ. Đừng… nàng kêu lên, nhưng lời nàng bị cắt cụt vì một âm thanh chát chúa khi gã đàn ông chỉ bằng một động tác gỡ phắt tay nàng và táng một quả thôi sơn vào thái dương nàng.

Nàng lăn quay xuống sàn, và sau đó, trong nháy mắt, gã tỏ vẻ phân vân không biết sẽ cúi xuống dựng nàng dậy mà thoi tiếp cho nàng vài quả hay là bỏ nàng đó mà xông vào tôi.

Dừng ngay, tôi hét, biết rõ việc đó vô ích.

Gã xông vào tôi.

Tôi lùi lại, mong sẽ tránh được đòn tấn công. Tôi chậm khoảng một phần giây. Một tay gã kịp túm lấy bên ve áo tôi, lôi bật tôi về phía gã. Trong nháy mắt mọi vật xung quanh tôi thụt xuống bên dưới tôi và ngay sau đó vọt bắn ra xa khỏi tôi về phía trước. Một bề mặt cứng như đá đến lượt mình ập tới đập rất mạnh vào lưng tôi và ngay sau đó hình như cũng chính nó từ phía dưới dâng vụt lên phang sức nặng vật chất trơ của nó vào tôi.

Đó, dĩ nhiên, là những ấn tượng và cảm giác được trực nhận bằng thể xác và giác quan tôi. Còn, sau đó, bằng con mắt kẻ đứng ngoài, tôi có thể nói bằng ngôn ngữ của các sự kiện, các tiếp xúc và va chạm giữa những vật thể, các hành động, như thế này.

Tibor túm cổ áo tôi, nhấc bổng tôi lên như nhấc một đứa con nít, ném tôi vào bức tường đằng sau tôi, lưng tôi đập vào tường, cả người tôi rơi thịch xuống sàn, ngay cạnh cái tủ con đầu giường. May mắn là, hoàn toàn nhờ tình cờ, đầu tôi không dộng vào tường, cũng không cộc vào các góc cạnh của tủ hay giường, và cũng không nện xuống sàn khi tôi chạm đất. Cho nên, mặc dù lịm đi vì đau, tôi không ngất, tôi vẫn còn đủ ý thức để nhận biết điều này, điều có ý nghĩa quyết định đối với những gì xảy ra sau đó.

Khi tôi cố gượng dậy, cố giằng mình ra khỏi cái đau như thể người tôi đang dần dần nứt làm đôi do một đường toác giữa hai bả vai kéo dài dọc suốt lưng gây ra bởi một lưỡi rìu, tôi thấy, ban đầu mờ ảo như trong sương, hay qua một màn nước từ mắt tôi tuôn ra, hai thân người đang tiếp xúc với nhau theo một cách mà thoạt tiên tôi không tài nào luận ra được. Thế rồi, khá nhanh, hoặc do màn sương đó mỏng đi hoặc có một nguồn sáng không rõ từ đâu bắt đầu rọi xuyên qua nó, hoặc do màn nước mắt bắt đầu ngưng chảy, tôi dần dần nhận ra bản chất sự kết hợp này giữa hai thân thể kia.

Cái ban đầu có vẻ như người đàn ông đang ghì chặt người đàn bà mà hôn - chỉ có điều nếu vậy thì mặt anh ta tiếp xúc với mặt cô ta dưới một góc độ hơi dị thường - hóa ra kỳ thực là người đàn ông đang siết không phải quanh thân người đàn bà mà là quanh cổ cô ta. Dưới sức mạnh được dồn đến mức tận cùng của vòng siết đó, đầu người đàn bà ngật hẳn ra sau còn thân thể cô ta thõng xuống xuôi xị giống như vừa đột ngột mất hết xương; đầu cô ta do vậy nằm ở vị trí thấp hơn rất đáng kể so với đầu người đàn ông, đó là lý do khiến cho cái nụ hôn mà tôi tưởng thấy lúc ban đầu có vẻ như diễn ra theo một cách có phần khác lạ. Và khuôn mặt người đàn bà, càng lúc càng ngật sâu ra đằng sau theo đà kéo dài của cú siết bởi hai bàn tay người đàn ông - kéo dài một cách không còn thực sự cần thiết -, càng lúc càng tím ngắt, mắt trợn, miệng há, lưỡi thè, càng lúc càng trở nên thích hợp hơn với lối mô tả “giống như khuôn mặt của bản thân cái chết”, đó là một khuôn mặt - một cảnh tượng - mà chừng nào còn sống tôi sẽ không bao giờ quên.

Và, sau khoảng hơn một giây, có lẽ là khoảng thời gian vừa đủ để tâm trí tôi ghi nhận trở lại sự hiện diện của bản thân mình, ghi nhận sự kiện vừa xảy ra và lĩnh hội được tương đối đầy đủ ý nghĩa cũng như tầm cỡ của nó, có một sự thay đổi lớn, thật lớn - liệu có thể gọi là khủng khiếp - diễn ra bên trong tôi: người ta mô tả rằng nó giống như toàn bộ máu trong người đột nhiên sôi lên. Tôi chiến đấu một cách tuyệt vọng để cưỡng lại cơn sôi này, cùng lúc cố hết sức để buộc mình tin điều mình đang thấy không phải là thật. Tuy nhiên cơn sôi này mạnh hơn tôi, chúng là những lực của thực tại mà trước mặt chúng ý chí cá nhân của tôi cơ hồ bị nghiền nát.

Dù vậy lý trí tôi vẫn hoạt động, sáng sủa, tỉnh giác. Tôi nhận thức rằng mình đang đờ ra như hóa đá, biết rằng không thể để điều này kéo dài, rằng cần phải chuyển động, cần phải hành động. Và, như nhờ ánh sáng của một tia chớp lóe trong tâm trí, đột nhiên tôi nhớ lại cái nháy mắt mà nàng (Jazmina? Carmelita?) đã gửi cho tôi. Không, nó có thật. Tôi đã không tưởng tượng ra nó. Nàng nói gì với tôi? Vận mệnh của vũ trụ tùy thuộc vào việc tôi hiểu hay không thông điệp nàng cố gửi cho tôi. Tôi không thể phụ lòng mong đợi của nàng, nếu không thì tôi thực sự đáng chết, chết như nàng đang chết và đã chết…

Máu vẫn phừng phừng trong huyết mạch, người đau như dần, trước mắt lại giăng một màn mờ như sương, tôi rặn hết sức bình sinh gượng dậy, đưa cặp mắt như lòa tìm vật gần nhất ở gần tôi. Cái tủ con đầu giường. Gần sát tôi. Tôi vươn người về đó - trời sao xa đến thế! -, lần mò tìm gờ dưới của ngăn kéo trên cùng. Đây rồi. Tôi kéo nó ra, thọc tay vào, sờ soạng. Một vật cứng, lạnh, thoạt chạm vào đã thấy nằng nặng. Nó đó. Nàng đã không cố gắng thông đạt với tôi một cách vô ích.

Tôi cầm ngay lấy nó, nhấc lên, rút nhanh ra khỏi ngăn kéo, xoay mình lại đối diện hai hình người trước mặt. Tôi lập tức nhận ra rằng màn sương trước mắt đã biến mất như có bàn tay vừa giật nó khỏi tôi. Cơn sôi trong máu tôi vẫn tiếp diễn. Nhưng bây giờ tôi không còn phải khổ sở cố cưỡng lại nó nữa. Giờ thì nó là tôi.

Tibor (Tibor?) ngoảnh lại, gã như đã nghe tiếng động và nhớ ra là tôi vẫn còn ở đó. Và rồi, như thể sực nhớ ra thêm một điều nữa rằng tay gã vẫn đang nắm giữ một thứ không còn cần nắm giữ, gã buông tay, và thân thể người đàn bà, rốt cuộc cũng được trả tự do để có thể hoàn toàn thuận theo sức hút của trái đất, liền đổ sụm, không quá nhanh không quá chậm, xuống sàn nhà. Có gì đó trong chuyển động này, cũng như trong cái âm thanh gọn, đục khi xảy ra sự tiếp xúc giữa hai khối vật chất rắn và trơ, nó khiến cho tôi, thêm một lần nữa, nhận thức rõ một điều không thể lầm rằng người đàn bà đã thực sự chết. Cảm nhận này có thể không mạnh hơn, song chắc chắn hơn so với cảm giác khi tôi nhìn thấy bộ mặt của cái chết trên khuôn mặt nàng.

Gã xoay hẳn người lại, đối diện tôi, nhìn tôi bằng cặp mắt vô cảm, như con rô bốt vừa ghi nhận được rằng còn một việc phải làm.

Tôi có vật này trong tay tôi. Và dường như, trong khoảnh khắc, toàn bộ vũ trụ của tôi, lý do tồn tại của tôi, của nàng, của thế giới này tập trung ở đó. Tôi nắm nó thật chắc, biết rằng nếu để vuột nó mình sẽ thôi hiện hữu.

Gã rút trong túi quần ra vật gì đó.

Gã bật đánh tách, vung lên.

Lóe sáng.

Con dao.

Gã chĩa dao xông vào tôi.

Tôi giơ tay ra trước mặt, ngang tầm mắt, bóp cò.

Một tiếng tạch nhẹ. Quá nhẹ. Có gì không ổn sao? Không lẽ. Không thể nào. Không có thời gian nghĩ. Tôi lại bóp. Một. Hai. Vài lần. Tạch. Tạch. Tạch. Lại tạch. Tôi chịu thua, không tiếp tục bóp. Sau đó là yên lặng hoàn toàn.

Trong yên lặng đó tôi nhìn người đàn ông (Tibor?) trước mặt. Gã đó, lù lù một đống, bất động, câm lặng, tuồng như không hiểu và không thể tin chuyện gì vừa xảy ra với mình, xảy ra trên thế giới này, và đang chờ xem điều gì nữa xảy ra kế tiếp, xem liệu có đúng như gã mong đợi rằng đó chỉ là ảo giác, rằng điều có vẻ vừa xảy ra kỳ thực là không xảy ra.

Tôi cũng chẳng tin điều đó nhiều hơn gã, mặc dù có lẽ tôi đang ở vị trí có thể nhìn thấy trực diện và trọn vẹn hơn những đốm máu đỏ ối đang càng lúc càng loang rộng trên ngực và bụng áo gã. Song dĩ nhiên, điều đang khiến gã không tin vào mắt gã, gã đang buộc phải tin vì nó đang làm chuyển hóa dần dần các thứ bên trong gã. Sự chuyển hóa này ban đầu chậm, về sau nhanh, càng lúc càng tăng tốc một cách khôn cưỡng và phi nhân. Tôi đọc được điều đó ghi rõ trong mắt gã - sự tăng dần của lòng trắng và sự mờ đục nơi mắt gã - và sự biến sắc của da mặt gã: khuôn mặt từ chỗ bừng bừng sự sống và lòng quyết sống chuyển thành sự vắng mặt càng lúc càng chắc chắn của linh hồn.

Gã từ từ quỵ xuống trước mặt tôi: tôi như thấy rõ sự sống đang thoát nhanh từ bên trong gã ra ngoài qua các lỗ thủng mà tôi vừa mở trên người gã, “như nước trong bồn tắm tháo ra ngoài qua lỗ thoát”. Tiếng động khi thân xác gã tiếp xúc với sàn nhà không gây cho tôi tác động hay ấn tượng mạnh như tiếng động mà thân thể Jazmina (Jazmina? Carmelita?) gây ra: mắt tôi đã thu đủ bằng chứng về sự chết này.

Tôi biết mình không nhất thiết phải nhìn lại gã (Tibor?) một lần nữa để xác nhận với chính tôi việc tôi vừa làm. Nhưng tôi nhìn. Tôi nhìn cặp mắt đã đứng tròng giống như mắt con cá nằm trên thớt. Tôi nhìn máu sủi bong bóng ứa ra từ mép. Về phần người đàn bà (Jazmina? Carmelita?), tôi biết mình sẽ không nhìn lại, tôi không đủ sức, ít nhất là mặt nàng thì không. Tiếng động mà thân xác nàng gây ra lúc nãy, cùng với cái gì đó nơi tư thế của nàng phút này giữa sàn nhà, nơi hai bàn chân nàng trơ trơ nằm đó, khiến cho dường như nếu lúc này tôi nhìn thẳng vào nàng thì sự chết ở nàng bằng cách nào đấy sẽ lan sang tôi.

Vả chăng chỉ trong giây lát sự chết mà tôi gây ra cho kẻ kia không còn là trọng tâm chú ý của tôi. Tôi nhanh chóng chuyển sang bận tâm đến những gì đang diễn ra với chính tôi - nhịp đập thình thình của tim tôi, sự run bần bật của hai tay tôi (mới nãy khi bóp cò chúng không run như thế, chi tiết này tôi nhớ rất rõ), sự rung giật của quai hàm. Tuy nhiên thứ lớn nhất chiếm lĩnh tâm trí tôi khi này là cái gì đấy giống như nỗi ngạc nhiên, ngạc nhiên thấy mình đang quan sát sự run và sự giật của thể xác mình bằng một ý thức sáng sủa và tỉnh táo như thế. Rồi cũng với sự sáng sủa và tỉnh táo này tôi lần ngược trở lại những gì đã xảy ra trong tâm trí tôi trong chốc lát vừa qua và nhận ra rằng cú sốc lớn nhất không phải là do sự kiện tôi vừa nã súng vào một con người (việc tôi chưa bao giờ làm và chưa bao giờ nghĩ có lúc sẽ làm), mà do sự bất ngờ khi tôi cuối cùng cũng hiểu ra rằng khẩu súng trong hộc bàn ngủ của nàng (Jazmina? Carmelita?) là một khẩu có gắn bộ hãm thanh. Và tôi quan sát thấy tim tôi như thắt lại thành từng gút không hẳn vì bản thân việc nàng đã chết - đang nằm đó chết - mà là bởi nàng chưa kịp nói hết điều nàng đang định nói và muốn nói, về âm nhạc Việt Nam và bản thân nàng, âm nhạc và nàng, thế giới và nàng, những khả năng mà tất cả đều có, những gì mà tất cả đều có thể trở thành. Nói cách khác, nỗi đau lớn nhất của tôi lúc này - nếu có thể gọi đó là nỗi đau - không phải là vì chuyện có một thế giới không thể lặp lại vừa bị buộc phải chấm dứt ở đây, mà vì tôi đã nhận ra rằng hóa ra, rốt cuộc thì cái đang choán phần lớn tâm trí tôi lúc này là sự không thỏa mãn, không bao giờ còn có cơ may được thỏa mãn một nhu cầu tri thức của tôi. Cái ý nghĩ này, chính nó, làm tôi đau hơn so với nỗi đau vĩnh viễn mất Jazmina, Jazmina mà tôi mới tìm thấy được và nay vĩnh viễn không bao giờ có nữa, cái nỗi đau mà tôi biết là cũng đang hiện hữu rành rành đây trong máu tôi và chẳng phải là không mãnh liệt.

Thế rồi, tay run, hàm rung, tim đau, đầu óc tôi bắt đầu dồn sang một đối tượng khác: làm sao, làm sao, làm cách nào tôi thoát khỏi tình trạng này, nơi chốn này, khoảnh khắc này của đời tôi. Tôi cần phải thoát. Tôi cần phải thoát, cần phải thoát, để làm việc gì đó vô cùng hệ trọng mà tôi phải làm, mặc dù bản thân việc đó bây giờ dường như xa xôi đối với tôi giống như hòn sỏi rơi xuống lòng một dòng suối cách đây hàng thiên niên kỷ. Và tôi một lần nữa ngạc nhiên trước sự sáng rõ và tỉnh táo của trí óc mình trong việc duyệt qua với tốc độ hẳn là như máy tính tất cả những gì tôi cần phải làm và có thể làm để cho tôi được thoát, những con đường nào mà diễn tiến các sự kiện có thể đi theo sự sắp đặt và ý chí của tôi. Đầu óc tôi vận hành tốt theo chức năng của nó trong khi tay tôi vẫn run và tim tôi vẫn đập mạnh hơn thường, chỉ có hàm tôi thôi không rung nữa, một phần bởi tôi gồng lên để ghìm nó lại. Những cách khác nhau để xóa sạch dấu vết sự có mặt của tôi. Sự có mặt của khẩu súng. Các dấu tay tôi. Những con mắt có thể nhìn thấy tôi. Những điều người ta có thể suy diễn dù họ không trông thấy hành tung và đường đi nước bước của tôi. Sự may mắn khó ngờ mà tôi được hưởng do khẩu súng này không gây tiếng nổ. Và, song song với sự vận hành cật lực của óc tôi, một phần khác ở trong tôi như thể đứng ngoài tôi mà nhận xét rằng phút này tôi đang ngồi đó, cùng hội cùng thuyền với cái cộng đồng những kẻ từng làm một việc giống tôi, từng làm một việc giống tôi và không có khả năng nghĩ đến gì khác ngoài những gì tôi nghĩ bây giờ, và cho dẫu bằng tài trí của mình tôi có thể thoát khỏi tất cả những cái lưới mà xã hội loài người có thể chăng ra để bắt tôi thì vẫn có một thứ mà tôi không bao giờ thoát khỏi, đó là cái thực tại rằng tôi đã giết một người, dù tôi có từng sống như thế nào, từng nghĩ từng làm gì từng vui và từng đau bởi cái gì đi nữa thì giờ đây tôi đã giết một người, giờ đây tôi đã hoàn toàn kẹt trong thực tại, vĩnh viễn không còn khả năng hay cơ hội thoát khỏi cái thân phận này, kẹt cứng trong thực tại. Tôi còn có thể làm gì khác, việc mà đáng ra tôi đã phải làm, đã cố gắng làm, nhất định phải làm - lúc này đây tôi nhớ là có nó nhưng cụ thể nó là gì thì tôi không nhớ nữa, giống như một nỗi thôi thúc mơ hồ vẫn còn sót lại nơi tôi từ một giấc mơ, cũng như tôi có mang máng nhớ là đã có lúc tôi mang cái gì đấy giống như một sức mạnh lớn hơn bình thường một chút hầu có thể làm việc ấy -, một khi tôi đã ở đây trong cái tình thế vĩnh cửu này, kẹt trong thực tại, vĩnh viễn kẹt trong cái vũng lầy hắc ám và phi lý đến độ lố lăng có tên là thực tại. Vài giờ sau, ngồi ở một quán bar, trước ly đồ uống, nhìn không thôi hai bàn tay mình để trên bàn, tôi tiếp tục nghĩ không thôi về điều đó. Tôi không nghĩ tới người đàn ông, người đàn bà, khẩu súng, căn phòng tôi để lại sau lưng. Tất cả dường như đã trong phút chốc biến thành vùng trắng, một đốm mù trong ký ức tôi. Tôi nghĩ về thân phận mình, cái thân phận càng lúc càng nhỏ bé và mờ mịt trong khi cái đốm mù này càng lúc càng tỏa rộng càng choáng ngợp và cả vũ trụ này cũng không đủ nhiều và sâu hầu an ủi cho tôi. Khách trong quán không ngừng tán chuyện và cười nói, mấy tay bồi không ngừng tới tới lui lui, kèn saxo không ngừng uốn éo nỉ non giai điệu Diễm xưa, ngoài bức tường toàn kính mưa bụi giăng như một thứ mạng nhện mỏng tang không ngừng chuyển động, lấp lánh như vàng trong ánh đèn đường.