Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Nghệ thuật trình diễn, một sáng mùa hè, Granada (2) (trích từ "Life Navigator 25: Người tình của cả thế gian")

Đó là một cái gì đang di chuyển trên không, giữa các tòa nhà. Nó bay không quá nhanh cũng không quá chậm, ít nhất là theo cảm nhận của chàng và ít nhất là nếu tính đến chuyện ở khoảng cách xa như thế thì mọi cảm nhận về tốc độ của đối tượng quan sát có thể không còn thật sự chính xác lắm nữa. Ý nghĩ đầu tiên của chàng: một con chim. Đơn giản là một con chim thôi. Nhưng gần như liền sau đó chàng thấy cần phải gạt bỏ ý nghĩ này: nếu chỉ là một con chim, nếu sự thật chỉ đơn giản như thế thì chàng đã không vẫn cứ cảm thấy bứt rứt bất an một cách khó chịu và khó hiểu như thế. Bất giác chàng nhìn qua nàng, như ngầm tìm kiếm sự xác nhận cho trực cảm này của chàng dù trong thâm tâm chàng biết chuyện đó không thật cần thiết. Nàng đang nhìn về cùng phía đó như chàng, và dường như ngẫu nhiên nàng nheo một bên góc mắt, một cử chỉ cực nhỏ khó nhận thấy nhưng chàng nhận thấy, và với chàng thế là đủ. Và trong chàng dậy lên một câu hỏi: bằng cách nào nàng nhìn thấy được cái chuyển động này từ lâu trước chàng, và, quan trọng hơn, nàng không có vẻ gì là bất ngờ hay ngạc nhiên hay háo hức hay thảng thốt: nàng như đã chờ sẵn nó và chờ với một sự nhẫn nại không nhỏ... và một sự tự kiềm chế rõ rệt... và lại còn một vẻ gì đó giống như là cam lòng chấp nhận, điều gì xảy ra thì sẽ xảy ra.

Chàng nhìn kỹ hơn chút nữa và giờ chàng tin chắc đó không phải chim. Bởi nếu là chim thì nó quá to trong tương quan với các căn nhà kia mặc dù từ khoảng cách này thì đối với chàng cả nó lẫn các căn nhà đều quá nhỏ. Xét tương quan về kích thước và sự tương đối của cảm nhận về vận tốc từ góc nhìn của kẻ quan sát thì khả năng lớn nhất là: đó là một con chim lớn, rất lớn, bằng một người lớn bình thường, đang lượn một cách chậm rãi (không rõ là có vẻ đường hoàng uy nghi hay không, cũng có thể là một cách uể oải hoặc mệt mỏi), ở độ cao có lẽ ngang với tầng áp mái của các căn nhà, không, không hẳn vậy, do các nhà nằm ở nhiều cao độ khác nhau tùy theo địa thế của triền dốc nên có lúc sinh vật đó bay cao hơn mái nhà, hầu như có thể sượt qua đỉnh những cột ăng ten trồng trên sân thượng, có lúc lại có vẻ như người ta có thể đứng ở ban công tầng hai (giữa các chậu cây cảnh trổ hoa) mà với tay ra chộp được một bộ phận nào đấy của sinh vật đó, hoặc thậm chí có thể ngồi nơi bậc dưới cùng của dãy bậc cấp bằng đá dẫn lên nhà mình mà nhìn xuống nó như nhìn một con ngựa có cánh đang thong thả bay từ dưới vực lên. Một con chim cực lớn, ngoại cỡ, giờ thì chàng thấy đó có vẻ là khả năng gần với thực tế nhất. Nhưng liền sau đó chàng lại cảm thấy rằng thực tại chắc gì đã đơn giản như thế. Với một thế giới như thế này, ánh nắng như thế này, mặt đất như thế này, hơi mát và độ ẩm không khí như thế này, chuyện gì cũng có thể xảy ra và đó không phải chỉ là một cách nói.

Giờ thì chàng bỗng nhận ra, cái vật thể đó đã tách ra khỏi các căn nhà rải rác triền đồi kia. Nó vừa chuyển hướng và đang tiến về phía triền đồi bên này, nơi họ đang ngồi. Chàng chợt cảm thấy sợ, dù nếu có thì giờ để nghĩ thì chắc chàng sẽ nghĩ rằng đó là một thứ sợ vô lý, chẳng có lý do gì. Song mặc dù vô lý đến mấy nó vẫn có đó, rất thật, giống như thể chàng dự cảm được rằng cái vật thể đó, dù nó là gì, nó sẽ đến đáp thẳng vào giữa ngực chàng, chàng sẽ không tránh được nó và do vậy tim chàng như co rúm lại trong nháy mắt; tuồng như vật thể ấy trong khi tiến tới thì cũng đồng thời phát ra đằng trước một thứ tia vô hình có khả năng tàn phá giống như tia laser và tim chàng cảm nhận được nó sớm hơn nhiều so với trí óc chàng. Chàng ngoảnh sang nàng. Nàng chắc chắn cũng thấy vật thể kia đang tiến lại gần mình như chàng, nhưng, khác với chàng, nàng nhìn và đợi nó với một vẻ khó tả, vừa bình thản vừa có gì đó giống như âu yếm lại vừa sầu muộn hay đúng hơn là với chút u hoài, như thể nàng đang đợi một người yêu cũ mà nàng vừa muốn vừa không muốn gặp lại. Chàng lại quay về phía vật thể kia đang tiến tới và một lần nữa lại rùng mình khi lại gặp cảm giác đó, giống như là dự cảm rằng có một con chim lớn đen trũi – đen trũi song vô hình – sắp sửa bay tới với vận tốc như đạn bắn, đập vào ngực chàng và có thể là xuyên qua đó như một viên đạn. Không rõ cái dự cảm này có liên quan gì đến điều chàng nhận thức ngay sau đó: Khi đối tượng kia đã tiến lại gần hơn đáng kể và lúc này đang di chuyển trong khoảng không giữa hai triền đồi thì chàng đã có thể thấy nó không phải chỉ như một vệt nhỏ đen mờ mà như một thứ có hình dạng và đường nét tương đối rõ và xác định, chàng bắt đầu nhận ra rằng đó quả thật là một sinh vật chắc hẳn phải lớn cỡ một người lớn trung bình tuy nhiên đó không phải một con chim mà đúng là một con người. Hãy còn chưa đủ gần để chàng có thể nhìn ra đó là người như thế nào, đàn ông hay đàn bà, già hay trẻ, đẹp hay xấu, gầy hay béo, ăn mặc thế nào hay chẳng mặc gì, song điều đầu tiên chàng ghi nhận được về kẻ đó là: a) đó là một người, người như chàng và nàng, không thể bảo chàng đang hoa mắt hay nhìn lầm; b) người này không có cánh, cũng không giang rộng hai tay làm như đó là cặp cánh, và dĩ nhiên không bay cùng cánh lượn, đó chính là lý do khiến ngay từ đầu chàng đã hơi ngờ ngợ đây không phải chim. Chàng chợt nghe trong vòm miệng mình “khô như ngói” mặc dù chàng vẫn có thể nhớ mình vừa mới uống một ngụm tướng nước khoáng cách đây năm phút. Tuy nhiên ngoài cái đó ra chàng không còn cảm nhận gì về bản thân mình nữa. Đối tượng kia đã chiếm trọn tâm trí chàng. Nó đang gần lại, lớn dần lên, rõ dần ra, rất nhanh. Giờ thì, ở khoảng cách chừng dăm bảy chục mét, chàng đã thấy rõ. Đó là đàn ông. Chàng chỉ mới có thể phân biệt được đến vậy nhờ căn cứ vào hình dáng cái đầu và kết cấu khung xương. Nếu nói chính xác hơn thì còn nhờ một giác quan khác nữa ngoài mắt mặc dù nếu được hỏi thì chàng sẽ ngần ngại không muốn gọi đó là giác quan thứ sáu hay linh cảm. Nếu bị hỏi, hẳn chàng sẽ nói rằng giả như chàng là phụ nữ, chàng sẽ cảm nhận được điều này bằng một chỗ nào đó trong bụng mình trước khi có thể kiểm chứng bằng mắt. Chỉ một lát ngắn sau - tuy không phải quá ngắn, bởi vì người đó hay sinh vật đó di chuyển chậm, chậm hơn đáng kể so với một người bay bằng tàu lượn -, chàng đã có thể nhận rõ nhiều chi tiết hơn về đối tượng, và những gì chàng mới lĩnh hội được khiến chàng nghe trong ngực mình hơi thăn thắt lại, khó mà biết được tại sao. Khi đối tượng chỉ còn cách khoảng mười lăm đến hai mươi mét và chẳng còn cao hơn bao nhiêu so với chỗ chàng đang ngồi - không, đang đứng, chàng đã đứng dậy khỏi ghế từ lúc nào không biết -, chàng biết mình không cần phải hoài nghi gì các giác quan của mình nữa. Và chỉ đến lúc đó, bằng vào sự im lặng đến kỳ dị mà giác quan chàng mãi bây giờ mới chợt nắm bắt thấy, chàng nhận ra một điều: tất cả những người đang có mặt ở quanh chàng và nàng tại quán cà phê trên triền đồi này cũng đang nhìn sinh vật đó lại gần một cách giống như chàng, tức là như bị thôi miên.



Đó là một đàn ông rất trẻ, một chàng trai. Một trong những gã trai đẹp nhất chàng từng thấy. Gã trai có khuôn mặt đẹp nhất chàng từng thấy. Ngay trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy một tạo vật như vậy người ta hoàn toàn có thể hiểu được tại sao con người luôn luôn khao khát và tin ở khả năng hiện hữu của những gì không có khả năng hiện hữu. Khuôn mặt chàng ta là loại khuôn mặt hoàn hảo đến nỗi nhìn là nghe nhói trong tim (và nếu tim bạn đã nhói sẵn từ trước khi nhìn rõ mặt chàng ta thì khi đã nhìn rõ mặt tim bạn sẽ càng nhói một cách bất thường khiến bạn càng hoang mang hơn nữa). Một kiệt tác mà Tạo hóa chỉ một lần độc nhất đã lỡ tay làm ra trước khi Ngài kịp nhận thức được sai lầm của mình. Và nỗi đau trong tim người khi thấy một tạo vật như vậy là lời nhắc nhở rằng tạo vật đó là sai lầm tệ hại nhất của Tạo hóa, tệ hại hơn nhiều so với khi Ngài làm ra tạo vật xấu xí nhất hoặc độc ác nhất. Thân hình chàng ta thuộc mẫu hình nhất quán với mẫu hình khuôn mặt chàng ta, một thân hình dài, thiên về mảnh dẻ hơn là cơ bắp song cũng rắn rỏi đầy sức lực trong cái sơ mi màu xanh dương nhạt bó sát người và cái quần kaki ống hẹp màu kem. Hai chân khép vào nhau duỗi thẳng, hai tay ép dọc hai bên sườn, đầu và vai nom thoải mái, không căng cứng, chàng ta lướt trong không trung giống như đôi khi ta thấy người bơi nghệ thuật lướt đi trong nước, khi mà động năng tích lũy được trong suốt quá trình vận động trước đó đã giúp họ có được một quán tính đủ để có thể di chuyển một hồi lâu một quãng dài mà không phải tự làm gì, như chiếc lá trôi theo suối hay là mảy lông vũ lơ lửng trong gió nhẹ, hay còn hơn thế, bầu không trung này tự nó là môi trường truyền dẫn mặc định của chàng ta: dường như chàng ta có thể di chuyển như thế và cũng có thể dừng lại, đứng im một chỗ giữa không trung nhiều giờ liền hoặc có thể đột ngột rơi thẳng xuống như hòn đá song còn cách đất chừng mươi phân thì lại vút lên như tên bắn, không trung là nhà chàng ta, chừng nào còn ở bên trong nó chàng ta có thể làm bất cứ cái gì. Chính sự nhẹ nhàng, tự tại, điềm nhiên tuyệt đối trong hành trạng và phong thái của chàng ta, là thứ gây tác động tới chàng mạnh nhất.

Bây giờ chàng kia đã gần như ở ngay trên đầu chàng, ở độ cao có lẽ chỉ bốn mét, và chàng nhận ra, với một chút thất vọng (cùng một thoáng ngạc nhiên lướt qua cực nhanh khi nhận ra là ở mình có sự thất vọng ấy) rằng người-bay/sinh vật/con người kia sẽ không đáp xuống chỗ chàng, kẻ đó/nó/chàng ta không có ý định đó. Chàng ngoái lại nhìn theo khi sinh thể đó đã bay qua – dường như chỉ trong nháy mắt đã lại cách chàng dễ đến ba chục mét -, đồng thời biết trong vô thức rằng cử động ngoái đầu này của mình chỉ là một phần nhỏ trong cử động ngoái đầu chung, lớn hơn, diễn ra đồng thời (như đã được diễn tập trước hay lập trình sẵn) của hàng trăm người khác quanh mình. Một thôi thúc bản năng khiến chàng những muốn ngoảnh đầu lại, nhìn sang hai bên để thấy tận mắt những người khác đó, song chàng chưa kịp làm vậy vì một động thái bất ngờ của người-bay đã lập tức giữ chặt hướng nhìn của chàng. Người-bay đột ngột dừng lại - dừng khựng ngay lập tức, không hề gây cảm tưởng là ngay sau đó còn phải dấn tới thêm dù chỉ vài phân hay vài ly do quán tính tự nhiên -, ngoặt mình đổi hướng; cả hai việc đó, dừng và đổi hướng, hầu như chỉ trong một động tác độc nhất hay nói cách khác trong cùng một động tác ấy đoạn đầu là dừng còn đoạn sau là đổi hướng và không hề có một chỗ ngắt nào ở giữa hai đoạn này. Trong cái ngoặt mình ấy thân hình dài mảnh dẻ săn chắc của người-bay cuốn lại thành một cung tròn mềm mại như đường uốn của loài rắn biển, và chàng nghe rõ quanh mình dâng lên một âm thanh trầm, rộng khắp, đầy và nhấp nhô lên xuống không đều giống như biển khi gió mạnh, đó là hơi thở ra gần như cùng một lúc từ hàng trăm cái cuống họng người. Họ đang chứng kiến một sự chuyển động nằm ngoài mọi quy luật đã biết về thế giới, dĩ nhiên. Liền sau đó chàng nín thở khi nhận ra rằng người-bay lúc này đang hướng thẳng về phía mình. Trong nháy mắt chàng có cảm tưởng như sinh vật kia sẽ bay thẳng vào chàng và do vậy phần nào đó sẽ giống như thể cả bầu trời sắp sụp vào chàng. Bằng cách nào đó chàng biết là không phải như vậy. Tuy nhiên một cách thuần túy vô thức chàng vẫn hơi lùi lại. Liền khi đó có một bàn tay nắm áo giữ chàng lại, rất mạnh, khiến cho rốt cuộc chàng gần như vẫn ở nguyên chỗ. Trước khi quay sang nhìn chàng đã biết đó là bàn tay của ai. Tay vẫn chưa buông áo chàng, nàng không nhìn chàng mà dán mắt vào người-bay đang đến rất gần, và gương mặt nàng toát lên một vẻ mãnh liệt nó tác động tới chàng giống như thể chàng thấy mặt nàng đang rực lửa. Như thể người-bay dù chưa chạm vào nàng song sự xuất hiện của chàng ta là đủ để đốt cháy nàng và chàng ta càng đến gần thì càng có thêm dầu được châm vào lửa. Chàng hầu như cảm được hơi nóng trên da mặt mình.

Giờ thì người-bay chỉ còn cách chàng chưa đầy mười mét và đã hạ xuống rất thấp, chỉ còn cao hơn đầu người một quãng không đáng kể. Và chàng đột ngột nhận ra là rất có khả năng người-bay xuất hiện ở đây, trong thế giới này với một mục đích duy nhất là để gặp người đàn bà đang ở cạnh chàng. Cái nhận thức chớp nhoáng rằng sự thật hoàn toàn có thể như vậy, nó giáng vào chàng như một quả đấm đến từ cách hàng chục mét, lực của nó đủ mạnh để vẫn còn gần như trọn vẹn dù phải băng qua ngần ấy khoảng cách trong không khí.

Và bây giờ khi người-bay đã đến gần như vậy, chàng cảm nhận được những thứ mà trước đó chàng không nhận ra. Chẳng hạn bây giờ chàng có cảm tưởng như, cùng một lúc, ở quanh người-bay và cả ở quanh chàng có hàng trăm con chim bằng bạc bay chấp chới theo nhiều vòng tròn đồng tâm song cũng có thể là bay loạn xị không hàng lối, hàng vạn chiếc lông vũ bắt ánh nắng lóe lên thành hàng vạn điểm sáng chói lòa nhỏ li ti, nhưng điều đáng nói nhất là chàng biết thật ra toàn bộ lũ chim đó là vô hình và hơn nữa không có thật song mặt khác chỗ nào đó bên trong chàng (không phải mắt chàng) thấy tất cả rất rõ ràng và biết cái gì là thật. Liền sau đó chàng thấy người-bay ở ngay trên đầu mình. Hạ xuống ngay bây giờ đây, ý nghĩ đến như một tia chớp. Song người-bay lại lướt qua khỏi chỗ họ, hướng về phía ngôi nhà phủ kín dây leo ở cao hơn một chút trên triền dốc rồi lại bất ngờ cất lên cao hơn chừng dăm mét và ngoặt hướng, lại một cú ngoặt hướng bất chấp mọi quy luật vật lý đã biết, giống như là hình chiếu của một cảnh tượng trong một thế giới khác khiến cho như thể cả trời, đất lẫn người của thế giới này phải cùng một lúc thở ra thành một tiếng ồ hay một tiếng kêu. Và chàng chợt nhận ra với một cảm giác nhẹ nhõm không tả nổi rằng người-bay xuất hiện có lẽ không phải là vì nàng. Suốt thời gian bay gần đến thế người-bay không một lần nhìn thẳng vào nàng hay ít nhất là không có vẻ như vậy, nói chính xác hơn thật khó mà nói được người-bay có chú mục vào ai hay một cái gì cụ thể không, cặp mắt chàng ta là cặp mắt có thể mô tả bằng câu “không nhìn duy nhất một cái gì song thấy hết”, cái nhìn của một tay cớm cáo già, một cao thủ võ lâm hay một thánh nhân. Trong chớp nhoáng chàng nghe lông trên gáy mình sởn lên với ý nghĩ rằng bản thân chàng cũng đã có thời điểm bị thu vào trong cặp mắt đó – cảm giác như thể một khi đã bị như vậy thì rồi sẽ không gì có thể hoàn toàn tiếp tục như trước được nữa.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét