Mặt khác, mãi bây giờ, khi người-bay đã ở gần đến thế, chàng mới thực sự chú ý đến quần áo của chàng ta mặc dù trước đó chàng đã nhận thấy rồi. Sơ mi dài tay, cài kín khuy măng sét, bó chặt, xanh dương! Quần kaki bó, màu kem! Thắt lưng da (móc khóa bằng kền sáng chói!). Giày da nâu, thoạt nhìn đã biết là hàng xịn (giày Ý chính cống?), dáng thon, những đường cong mềm mại, thanh nhã! Như là một nhân viên văn phòng điển hình, lịch lãm, thực dụng, nhẹ nhàng đơn sơ vừa đủ độ và bảnh bao đỏm dáng vừa đủ độ. Cứ như là chàng ta, trước đây mươi phút, đang gõ dở một bản báo cáo hay thuyết trình gì đó thì dừng lại, vươn vai, ra hành lang lấy cốc cà phê, và giữa khi vừa nhấp cà phê vừa nhìn ra ngoài cửa sổ thì cảnh bầu trời xanh ngắt kia đẹp đến nỗi trong chớp nhoáng chàng ta đốn ngộ rằng vào một ngày như thế mà giam mình trong phòng là một tội ác, và sức mạnh thuần khiết của sự đốn ngộ này lập tức biến chàng ta thành người-bay, kẻ có khả năng vượt ra ngoài thế giới loài người. Trong khoảnh khắc chàng chỉ muốn phá ra cười lăn lộn như thằng khùng. Để khỏi cười chàng nhìn nhanh sang nàng. Chàng biết mình sẽ kiểu như choáng khi thấy nàng lúc này song chàng biết mình đang cần sự choáng ấy. Và chàng choáng thật khi thấy nàng không còn theo dõi người-bay nữa mà đang cầm sách đọc. Xét qua tư thế cuốn sách – các trang sách chưa nằm ở tư thế thuận lợi nhất cho cặp mắt nàng – chàng có thể biết chắc nàng chỉ vừa mới giở sách ra, nhưng dù sao... Nàng chán không muốn nhìn người-bay nữa bởi với nàng đây hoàn toàn chả phải thứ gì mới mẻ hay thú vị hết? Nàng sốt ruột bởi có một chuyện gì đó nàng đợi xảy ra vẫn chưa xảy ra trong khi chuyện này thì lại xảy ra? Nàng làm vậy bởi tự biết mình sẽ không đủ sức theo dõi chuyện gì đó mà nàng biết sẽ xảy ra, ngay bây giờ đây, với người-bay hoặc không phải với người-bay mà với thế giới? Trong khoảnh khắc nàng bị xâm chiếm bởi một nỗi ngao ngán vô tận đối với toàn bộ cõi hiện tồn bao gồm cả người-bay và chính nàng? Từng đó thứ vụt qua đầu chàng trong không quá một giây, khiến cho riêng cái đầu chàng như vừa bước lên một chiếc tàu lượn Disneyland với tốc độ ngàn cây số một giờ. Chàng rời mắt khỏi nàng mà ngước lên trời tìm lại người-bay đúng vào khoảnh khắc nhận thấy nàng dường như sắp sửa rời mắt khỏi trang sách để nhìn lại chàng. Phải mất hai ba giây chàng mới định vị được người-bay lúc này đang ở đâu.
Chàng ta đang ở ngay bên trên khoảnh sân trong tuyền một màu một xanh lá ở triền đồi phía bên kia. Từ đây tới đó không thể dưới sáu bảy chục mét. Và người-bay vượt qua khoảng cách đó trong vòng một đến hai giây khi mắt chàng đang bận hướng vào nàng. Trong nháy mắt chàng nghĩ đến chuyện, ngoài các khả năng khác người-bay còn có khả năng chuyển vị trí tức thời mà không phải di động theo nghĩa vật chất, tức là theo kiểu giống như một hồn ma hay một guru Ấn Độ và nếu đúng vậy thì chàng chẳng có lý do gì để ngạc nhiên hay thấy bất ngờ. Chàng đảo mắt thật nhanh ra xung quanh tìm xem phản ứng của hàng trăm người khác quanh chàng là như thế nào trước diễn biến này, mặc dù trước đó chừng một phần nhỏ của giây chàng đã biết trước mình sẽ thấy hàng trăm cặp mắt mở to, hàng trăm cái miệng há to muốn nói mà không nói được muốn kêu mà không kêu được, tuy nhiên chàng chưa kịp thu nhận được thông tin nào cụ thể hơn thế thì đã có một thứ khác thu hút tâm trí chàng. Một âm thanh chát chúa chói tai “cơ hồ khiến tim chàng giật thót và rơi tọt xuống nằm giữa hai chân”. Phải mất chừng hơn một giây chàng mới tri giác được rằng đó là một tiếng súng. Dư âm của tiếng súng còn lại trong tai chàng nghe như tiếng vải bạt bị xé, một tấm vải bạt khổng lồ vô hình nối đất với trời vừa bị xé toạc. Vài ba tiếng súng nhỏ hơn vọng lại từ các hướng, nghe không giống tiếng vang của súng bằng giống tiếng nổ của súng đồ chơi trẻ con hoặc là tiếng súng vọng về từ xa trong một giấc mơ.
Và, một cách kỳ lạ, chàng bỗng nhận ra rằng mình không thật sự bị bất ngờ bởi tiếng súng. Kinh động hay choáng ngợp vì nó thì có, bất ngờ thì không. Bằng chứng là chàng không hề cuống cuồng hối hả tí nào trong việc đưa mắt nhìn quanh cố xác định tiếng súng từ đâu tới. Cả những người xung quanh cũng vậy; mặc dù không chủ ý nhìn song bằng cách nào đó chàng vẫn cảm biết được rằng họ cũng như chàng, đang quay đầu bốn hướng tìm kẻ vừa bắn một cách hoàn toàn nhẩn nha, không chút vội vàng. Chỉ vài giây sau đó chàng mới bỗng dưng nghĩ ra rằng mình chưa hề bận tâm tự hỏi phát súng ấy là nhắm vào ai hay cái gì. Nhận thức này lập tức khiến hành động xoay đầu các phía của chàng trở nên nhanh hẳn lên, khẩn trương hẳn lên song bây giờ là để tìm người-bay chứ không phải tìm người-bắn. Xoay đầu đến lần thứ ba thì chàng thấy chàng ta.
Người-bay đang ở khá xa ở phía dưới chàng, nơi đoạn cuối triền dốc của ngọn đồi phía bên kia, bên trên con đường hẹp men theo bờ đá nhô ra biển, với hàng lan can bằng thứ gỗ nâu tuyệt đẹp dường như có thể tồn tại ngàn năm không mục mà nhất thời chàng không thể nhớ tên. Lần này chàng không thấy có nhu cầu đặt câu hỏi về khả năng di chuyển của người-bay nữa. Chàng không còn cảm thấy khả năng thay đổi vị trí của sinh vật kia là “không thể có thật”. Cái có thật là cái ta cảm nhận được bằng toàn bộ bản thể mình chứ không phải cái được xác nhận là tồn tại dựa trên một số phép đo nào đó ở ngoài ta – lần đầu tiên trong đời chàng nghiệm được điều này từ trong máu mình, có thể nói vậy, như thế này. Chàng ta đang ở không cao lắm, hẳn chỉ cách nền đá của lối đi đó chừng ba đến bốn mét, không hơn, ít nhất là trong chừng mực khả năng ước lượng không gian từ xa (vốn chẳng lấy gì làm mạnh) của chàng. Và người-bay đang ở nguyên một chỗ giữa không trung, không di chuyển, tuồng như chàng ta chính là một phần của không gian đó chuyển hóa sang một hình thái khác. Mặc dù xa đến vậy song chàng có cảm giác rõ rệt, thậm chí mãnh liệt rằng mình thấy được người-bay đang nhìn một điểm nào đó ở phía trước chàng ta với vẻ trầm tư. Người chàng ta thẳng, đầu ngay ngắn, hai tay ép sát hai bên hông, chân trái duỗi chân phải gập, cẳng chân chĩa thẳng ra sau tạo thành góc 90 độ so với toàn thân, chàng ta ở đó, giữa không trung, lơ lửng trên biển xanh, như một xen trong phim mà bằng cách nào đó trở thành thực tại. Mặt khác chàng ta cũng có vẻ như đang chờ đợi gì đó. Chờ gì? Phát súng kế tiếp chăng? Tuồng như bây giờ mới chợt nhớ ra về phát súng, chàng lại quay đầu các hướng, khẩn thiết tìm người-bắn.

Và một lần nữa mấy giây đã qua mà chàng vẫn không nhìn ra kẻ đó và một lần nữa bằng cách nào đó trong thâm tâm chàng đã cảm thấy trước mình sẽ không tìm ra kẻ đó. Tuồng như người-bắn là một kẻ vô hình hoặc phát súng kia là xuất phát từ một thế giới khác, đến thế giới này qua một ngõ thông nào đó mà con người không bao giờ có thể biết được, hoặc nếu không thì là sự biểu hiện thành dạng thể của một thứ lực gì đó thuộc thế giới này, có lẽ là hắc ám và vô dạng thể. Thật phi lý, chàng nghĩ. Và, mãi đến lúc này chàng mới nhận ra rằng hàng trăm cái đầu ở quanh chàng cũng đang xoay tứ phía như đầu chàng. Như là trăm cái đầu của trăm con người máy đang răm rắp làm theo mệnh lệnh từ một bàn điều khiển trung tâm. Cảm nghĩ này khiến cho trong khoảng một phần giây chàng muốn phì cười. Song dĩ nhiên chàng không cười. Có lẽ vì cùng một lúc chàng biết – bằng trực giác chứ không cần nhìn – rằng có ít nhất một cái đầu, ở ngay cạnh chàng, đang không làm vậy, như con tàu duy nhất đứng yên, kiên cường một cách đáng ngờ, giữa hàng trăm con tàu khác đang tròng trành nhảy nhót điên cuồng trong cơn bão. Qua khóe mắt chàng nhận thấy đầu nàng vẫn đang cúi xuống, không xoay tới xoay lui, tuy nàng có đang đọc hay không thì chàng không rõ. Có một cảm giác thoáng qua như chớp, và chàng không thích nó nhưng nó có thật, chàng không thể làm gì được: rằng lúc này, tại đây, chàng cảm thấy mình hoàn toàn xa lạ với nàng.
Lại một tiếng súng vang lên, và tim chàng thót lên một cái. Như thể cùng lúc với phát súng đó có một phát súng khác, với cường độ nhỏ hơn nhiều lần song vẫn là phát súng, nổ ra từ ngay trong ngực chàng. Và một lần nữa chàng cảm thấy lạ rằng phát súng dường như có thể xuất phát từ bất cứ hướng nào, từ mọi hướng và đồng thời không từ hướng nào cả. Một lần nữa trăm cái đầu xoay ngang xoay ngửa theo mọi hướng giống đầu chàng. Gần chàng nhất, một đôi vợ chồng (hẳn là vợ chồng?) có vẻ là người Mỹ, người Úc, người Canada, người New Zealand, xoay hai cái đầu to tướng nhăn nheo giống như hai cái đầu rùa (một loài rùa cực lớn có khả năng ngồi thẳng đứng) với cặp mắt to màu xanh dương đục đầy háo hức như hai đứa trẻ con, một sự háo hức đi trước quá xa so với sự chậm chạp đáng buồn của những thớ cơ nhẽo nhợt đầy mỏi mệt ở hai cần cổ họ. Xa hơn một chút, một thằng con nít chừng năm sáu tuổi đứng hẳn lên trên ghế, vừa nhảy choi choi như con tôm trong giỏ vừa hí lên như ngựa và vung tay loạn xị như đang chỉ tất cả các hướng cùng một lúc song vì không đủ tay nên rốt cuộc không làm sao quyết được là chỉ hướng nào. Và một lần nữa chỉ sau khoảng hai ba giây chàng mới nhớ ra rằng thứ đầu tiên đáng để nhìn đáng để tìm bằng mắt là liệu phát súng thứ hai này đã gây ra hậu quả thế nào, ai hay cái gì là đối tượng của nó, tình trạng sau khi bị bắn ra sao. Nhiều cái đầu, cùng với đầu chàng, sau khi đảo quanh vài vòng, liền như sực tỉnh mà cùng quay về phía người-bay đang treo lơ lửng trên lối đi men theo đỉnh đá, nhô ra trên sóng. Lần này người-bay vẫn ở đó, chứ không phải đã biến mất như thể tan vào không khí: một sự bất ngờ. Và, cũng lần đầu tiên, họ nhìn thấy ở người-bay tác động không thể nhầm lẫn của phát đạn.
Người-bay về cơ bản vẫn ở nguyên tư thế cũ, giữa không trung, ngoại trừ vai bên trái sệ hẳn xuống và do vậy vai phải trông có vẻ nhô lên. Người-bay không có cánh, song có thể hình dung sự biến đổi này của tư thế cơ thể là tương đương với sự rã cánh, lệch mình xuôi xị một bên ở một con chim trúng đạn một bên sườn. Cách quá xa nên không thể thấy chàng ta có đang chảy máu hay không. Nếu chàng ta đang chảy máu thì cũng không có ai ở đủ gần để thấy. Và không hiểu sao ý nghĩ này khiến tim chàng như hơi thắt lại. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi chàng bắt đầu nhận thức đầy đủ hơn về phản ứng của những người khác trước tình tiết mới này. Họ huých vai nhau, giơ tay chỉ và nói với nhau bằng giọng run run, giọng thích thú, giọng khô khan, giọngbình thản, giọng chán chường, giọng oang oang, chen nhau về phía lan can, giành nhau vị trí tốt nhất có thể giành được đặng nhìn cho rõ hơn, (vô tình) làm đổ ghế, làm rơi ly tách hộp bánh lon đựng đồ uống dao nĩa và túi xách vân vân (tiếng các thứ này đổ và rơi hoàn toàn bị chìm lấp trong sự huyên náo của tiếng người, như thể chúng đổ và rơi trong một cõi vô thanh, một bộ phim câm, hay giấc mơ của một người điếc), giơ cao những máy chụp hình dạng cơ kềnh càng oai vệ của dân chuyên nghiệp, dạng kỹ thuật số nhỏ gọn dành cho đại chúng, những cái điện thoại đắt tiền hoặc không mấy đắt tiền song đủ thời thượng để bao gồm tính năng chụp hình và có thể cả quay video với độ nét cao, những cái camcorder chuyên quay video, giơ cao chúng lên về phía người-bay đang xuội một bên vai giống như đang rũ cánh, chụp bằng cánh tay run run vì phấn khích hoặc cánh tay vững chãi của những người đã đi và thấy quá nhiều đến nỗi thành thực tin rằng thế giới này không còn gì đáng cho họ ngạc nhiên nữa. Chàng hầu như có thể cảm thấy rằng trong thâm tâm họ chờ phát súng thứ ba để có thể thấy tận mắt và nắm bắt tức thì tác động của nó lên người-bay, sự thay đổi lớn hơn mà chắc là nó có thể gây ra. Trong khi ngần ấy người đang lao xao, ồ à, tặc lưỡi, tranh nhau nói, chàng có cảm giác rõ rệt là không ai trong họ đang thở. Đồng thời trong đầu chàng nảy ra câu hỏi: người-bay sẽ giữ nguyên tư thế này, trụ được với tình trạng này trong bao lâu? Chàng nhác thấy, đằng xa, nhiều người đang hối hả xô nhau chạy dọc theo con đường hẹp dẫn xuống mỏm đá kia: như thể có người vừa cho họ hay ở đó có một túi vàng nó sẽ thuộc về người đầu tiên chạm tay vào nó. Một số người ở gần chàng cũng đang rời chỗ của mình mà hối hả chạy đi - có người cẩn thận tháo giày - mặc dù từ đây xuống đến chỗ đó rất xa, cầm chắc họ sẽ đến sau, trong khi nếu cứ ở trên này họ sẽ tiếp tục có tầm nhìn tốt hơn nhiều. Một người, đàn ông, trung niên, dáng vẻ dạn dày sương gió, nom ra hiểu điều này sâu sắc hơn tất cả, ngồi ngả lưng vào ghế, chĩa một cái ống nhòm to đùng dài ngoẵng (như ống nhòm của dân đi biển hay nhà leo núi hay nhà nghiên cứu chim chuyên nghiệp) về phía người-bay với vẻ ung dung tự tại như một người ngồi trên ghế bố nơi mũi chiếc du thuyền của mình ngắm mặt trời lặn trên vịnh biển. Giờ thì chàng cảm thấy rõ rệt, như khi trực cảm được một cơn mưa sắp ập xuống, rằng phát súng thứ ba, nếu có, sẽ được tất cả mọi người hoặc gần như tất cả mọi người đón nhận với sự hân hoan.
(Còn tiếp)
Chàng ta đang ở ngay bên trên khoảnh sân trong tuyền một màu một xanh lá ở triền đồi phía bên kia. Từ đây tới đó không thể dưới sáu bảy chục mét. Và người-bay vượt qua khoảng cách đó trong vòng một đến hai giây khi mắt chàng đang bận hướng vào nàng. Trong nháy mắt chàng nghĩ đến chuyện, ngoài các khả năng khác người-bay còn có khả năng chuyển vị trí tức thời mà không phải di động theo nghĩa vật chất, tức là theo kiểu giống như một hồn ma hay một guru Ấn Độ và nếu đúng vậy thì chàng chẳng có lý do gì để ngạc nhiên hay thấy bất ngờ. Chàng đảo mắt thật nhanh ra xung quanh tìm xem phản ứng của hàng trăm người khác quanh chàng là như thế nào trước diễn biến này, mặc dù trước đó chừng một phần nhỏ của giây chàng đã biết trước mình sẽ thấy hàng trăm cặp mắt mở to, hàng trăm cái miệng há to muốn nói mà không nói được muốn kêu mà không kêu được, tuy nhiên chàng chưa kịp thu nhận được thông tin nào cụ thể hơn thế thì đã có một thứ khác thu hút tâm trí chàng. Một âm thanh chát chúa chói tai “cơ hồ khiến tim chàng giật thót và rơi tọt xuống nằm giữa hai chân”. Phải mất chừng hơn một giây chàng mới tri giác được rằng đó là một tiếng súng. Dư âm của tiếng súng còn lại trong tai chàng nghe như tiếng vải bạt bị xé, một tấm vải bạt khổng lồ vô hình nối đất với trời vừa bị xé toạc. Vài ba tiếng súng nhỏ hơn vọng lại từ các hướng, nghe không giống tiếng vang của súng bằng giống tiếng nổ của súng đồ chơi trẻ con hoặc là tiếng súng vọng về từ xa trong một giấc mơ.
Và, một cách kỳ lạ, chàng bỗng nhận ra rằng mình không thật sự bị bất ngờ bởi tiếng súng. Kinh động hay choáng ngợp vì nó thì có, bất ngờ thì không. Bằng chứng là chàng không hề cuống cuồng hối hả tí nào trong việc đưa mắt nhìn quanh cố xác định tiếng súng từ đâu tới. Cả những người xung quanh cũng vậy; mặc dù không chủ ý nhìn song bằng cách nào đó chàng vẫn cảm biết được rằng họ cũng như chàng, đang quay đầu bốn hướng tìm kẻ vừa bắn một cách hoàn toàn nhẩn nha, không chút vội vàng. Chỉ vài giây sau đó chàng mới bỗng dưng nghĩ ra rằng mình chưa hề bận tâm tự hỏi phát súng ấy là nhắm vào ai hay cái gì. Nhận thức này lập tức khiến hành động xoay đầu các phía của chàng trở nên nhanh hẳn lên, khẩn trương hẳn lên song bây giờ là để tìm người-bay chứ không phải tìm người-bắn. Xoay đầu đến lần thứ ba thì chàng thấy chàng ta.
Người-bay đang ở khá xa ở phía dưới chàng, nơi đoạn cuối triền dốc của ngọn đồi phía bên kia, bên trên con đường hẹp men theo bờ đá nhô ra biển, với hàng lan can bằng thứ gỗ nâu tuyệt đẹp dường như có thể tồn tại ngàn năm không mục mà nhất thời chàng không thể nhớ tên. Lần này chàng không thấy có nhu cầu đặt câu hỏi về khả năng di chuyển của người-bay nữa. Chàng không còn cảm thấy khả năng thay đổi vị trí của sinh vật kia là “không thể có thật”. Cái có thật là cái ta cảm nhận được bằng toàn bộ bản thể mình chứ không phải cái được xác nhận là tồn tại dựa trên một số phép đo nào đó ở ngoài ta – lần đầu tiên trong đời chàng nghiệm được điều này từ trong máu mình, có thể nói vậy, như thế này. Chàng ta đang ở không cao lắm, hẳn chỉ cách nền đá của lối đi đó chừng ba đến bốn mét, không hơn, ít nhất là trong chừng mực khả năng ước lượng không gian từ xa (vốn chẳng lấy gì làm mạnh) của chàng. Và người-bay đang ở nguyên một chỗ giữa không trung, không di chuyển, tuồng như chàng ta chính là một phần của không gian đó chuyển hóa sang một hình thái khác. Mặc dù xa đến vậy song chàng có cảm giác rõ rệt, thậm chí mãnh liệt rằng mình thấy được người-bay đang nhìn một điểm nào đó ở phía trước chàng ta với vẻ trầm tư. Người chàng ta thẳng, đầu ngay ngắn, hai tay ép sát hai bên hông, chân trái duỗi chân phải gập, cẳng chân chĩa thẳng ra sau tạo thành góc 90 độ so với toàn thân, chàng ta ở đó, giữa không trung, lơ lửng trên biển xanh, như một xen trong phim mà bằng cách nào đó trở thành thực tại. Mặt khác chàng ta cũng có vẻ như đang chờ đợi gì đó. Chờ gì? Phát súng kế tiếp chăng? Tuồng như bây giờ mới chợt nhớ ra về phát súng, chàng lại quay đầu các hướng, khẩn thiết tìm người-bắn.

Và một lần nữa mấy giây đã qua mà chàng vẫn không nhìn ra kẻ đó và một lần nữa bằng cách nào đó trong thâm tâm chàng đã cảm thấy trước mình sẽ không tìm ra kẻ đó. Tuồng như người-bắn là một kẻ vô hình hoặc phát súng kia là xuất phát từ một thế giới khác, đến thế giới này qua một ngõ thông nào đó mà con người không bao giờ có thể biết được, hoặc nếu không thì là sự biểu hiện thành dạng thể của một thứ lực gì đó thuộc thế giới này, có lẽ là hắc ám và vô dạng thể. Thật phi lý, chàng nghĩ. Và, mãi đến lúc này chàng mới nhận ra rằng hàng trăm cái đầu ở quanh chàng cũng đang xoay tứ phía như đầu chàng. Như là trăm cái đầu của trăm con người máy đang răm rắp làm theo mệnh lệnh từ một bàn điều khiển trung tâm. Cảm nghĩ này khiến cho trong khoảng một phần giây chàng muốn phì cười. Song dĩ nhiên chàng không cười. Có lẽ vì cùng một lúc chàng biết – bằng trực giác chứ không cần nhìn – rằng có ít nhất một cái đầu, ở ngay cạnh chàng, đang không làm vậy, như con tàu duy nhất đứng yên, kiên cường một cách đáng ngờ, giữa hàng trăm con tàu khác đang tròng trành nhảy nhót điên cuồng trong cơn bão. Qua khóe mắt chàng nhận thấy đầu nàng vẫn đang cúi xuống, không xoay tới xoay lui, tuy nàng có đang đọc hay không thì chàng không rõ. Có một cảm giác thoáng qua như chớp, và chàng không thích nó nhưng nó có thật, chàng không thể làm gì được: rằng lúc này, tại đây, chàng cảm thấy mình hoàn toàn xa lạ với nàng.
Lại một tiếng súng vang lên, và tim chàng thót lên một cái. Như thể cùng lúc với phát súng đó có một phát súng khác, với cường độ nhỏ hơn nhiều lần song vẫn là phát súng, nổ ra từ ngay trong ngực chàng. Và một lần nữa chàng cảm thấy lạ rằng phát súng dường như có thể xuất phát từ bất cứ hướng nào, từ mọi hướng và đồng thời không từ hướng nào cả. Một lần nữa trăm cái đầu xoay ngang xoay ngửa theo mọi hướng giống đầu chàng. Gần chàng nhất, một đôi vợ chồng (hẳn là vợ chồng?) có vẻ là người Mỹ, người Úc, người Canada, người New Zealand, xoay hai cái đầu to tướng nhăn nheo giống như hai cái đầu rùa (một loài rùa cực lớn có khả năng ngồi thẳng đứng) với cặp mắt to màu xanh dương đục đầy háo hức như hai đứa trẻ con, một sự háo hức đi trước quá xa so với sự chậm chạp đáng buồn của những thớ cơ nhẽo nhợt đầy mỏi mệt ở hai cần cổ họ. Xa hơn một chút, một thằng con nít chừng năm sáu tuổi đứng hẳn lên trên ghế, vừa nhảy choi choi như con tôm trong giỏ vừa hí lên như ngựa và vung tay loạn xị như đang chỉ tất cả các hướng cùng một lúc song vì không đủ tay nên rốt cuộc không làm sao quyết được là chỉ hướng nào. Và một lần nữa chỉ sau khoảng hai ba giây chàng mới nhớ ra rằng thứ đầu tiên đáng để nhìn đáng để tìm bằng mắt là liệu phát súng thứ hai này đã gây ra hậu quả thế nào, ai hay cái gì là đối tượng của nó, tình trạng sau khi bị bắn ra sao. Nhiều cái đầu, cùng với đầu chàng, sau khi đảo quanh vài vòng, liền như sực tỉnh mà cùng quay về phía người-bay đang treo lơ lửng trên lối đi men theo đỉnh đá, nhô ra trên sóng. Lần này người-bay vẫn ở đó, chứ không phải đã biến mất như thể tan vào không khí: một sự bất ngờ. Và, cũng lần đầu tiên, họ nhìn thấy ở người-bay tác động không thể nhầm lẫn của phát đạn.
Người-bay về cơ bản vẫn ở nguyên tư thế cũ, giữa không trung, ngoại trừ vai bên trái sệ hẳn xuống và do vậy vai phải trông có vẻ nhô lên. Người-bay không có cánh, song có thể hình dung sự biến đổi này của tư thế cơ thể là tương đương với sự rã cánh, lệch mình xuôi xị một bên ở một con chim trúng đạn một bên sườn. Cách quá xa nên không thể thấy chàng ta có đang chảy máu hay không. Nếu chàng ta đang chảy máu thì cũng không có ai ở đủ gần để thấy. Và không hiểu sao ý nghĩ này khiến tim chàng như hơi thắt lại. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi chàng bắt đầu nhận thức đầy đủ hơn về phản ứng của những người khác trước tình tiết mới này. Họ huých vai nhau, giơ tay chỉ và nói với nhau bằng giọng run run, giọng thích thú, giọng khô khan, giọngbình thản, giọng chán chường, giọng oang oang, chen nhau về phía lan can, giành nhau vị trí tốt nhất có thể giành được đặng nhìn cho rõ hơn, (vô tình) làm đổ ghế, làm rơi ly tách hộp bánh lon đựng đồ uống dao nĩa và túi xách vân vân (tiếng các thứ này đổ và rơi hoàn toàn bị chìm lấp trong sự huyên náo của tiếng người, như thể chúng đổ và rơi trong một cõi vô thanh, một bộ phim câm, hay giấc mơ của một người điếc), giơ cao những máy chụp hình dạng cơ kềnh càng oai vệ của dân chuyên nghiệp, dạng kỹ thuật số nhỏ gọn dành cho đại chúng, những cái điện thoại đắt tiền hoặc không mấy đắt tiền song đủ thời thượng để bao gồm tính năng chụp hình và có thể cả quay video với độ nét cao, những cái camcorder chuyên quay video, giơ cao chúng lên về phía người-bay đang xuội một bên vai giống như đang rũ cánh, chụp bằng cánh tay run run vì phấn khích hoặc cánh tay vững chãi của những người đã đi và thấy quá nhiều đến nỗi thành thực tin rằng thế giới này không còn gì đáng cho họ ngạc nhiên nữa. Chàng hầu như có thể cảm thấy rằng trong thâm tâm họ chờ phát súng thứ ba để có thể thấy tận mắt và nắm bắt tức thì tác động của nó lên người-bay, sự thay đổi lớn hơn mà chắc là nó có thể gây ra. Trong khi ngần ấy người đang lao xao, ồ à, tặc lưỡi, tranh nhau nói, chàng có cảm giác rõ rệt là không ai trong họ đang thở. Đồng thời trong đầu chàng nảy ra câu hỏi: người-bay sẽ giữ nguyên tư thế này, trụ được với tình trạng này trong bao lâu? Chàng nhác thấy, đằng xa, nhiều người đang hối hả xô nhau chạy dọc theo con đường hẹp dẫn xuống mỏm đá kia: như thể có người vừa cho họ hay ở đó có một túi vàng nó sẽ thuộc về người đầu tiên chạm tay vào nó. Một số người ở gần chàng cũng đang rời chỗ của mình mà hối hả chạy đi - có người cẩn thận tháo giày - mặc dù từ đây xuống đến chỗ đó rất xa, cầm chắc họ sẽ đến sau, trong khi nếu cứ ở trên này họ sẽ tiếp tục có tầm nhìn tốt hơn nhiều. Một người, đàn ông, trung niên, dáng vẻ dạn dày sương gió, nom ra hiểu điều này sâu sắc hơn tất cả, ngồi ngả lưng vào ghế, chĩa một cái ống nhòm to đùng dài ngoẵng (như ống nhòm của dân đi biển hay nhà leo núi hay nhà nghiên cứu chim chuyên nghiệp) về phía người-bay với vẻ ung dung tự tại như một người ngồi trên ghế bố nơi mũi chiếc du thuyền của mình ngắm mặt trời lặn trên vịnh biển. Giờ thì chàng cảm thấy rõ rệt, như khi trực cảm được một cơn mưa sắp ập xuống, rằng phát súng thứ ba, nếu có, sẽ được tất cả mọi người hoặc gần như tất cả mọi người đón nhận với sự hân hoan.
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét