Trong phút chốc chàng không nhìn ra được trong mắt và trong đầu đám người kia đang có cái gì. Chàng không thể biết họ có sững sờ hay ngạc nhiên hay không hay chủ yếu là thích thú và tò mò mà thôi. Hay có thể họ đang e dè, nghi ngại, chưa biết làm gì hay chưa dám làm gì, đang chờ đợi, nghe ngóng một động thái nào nhỏ nhất từ phía bộ ba này – chờ tổ hợp tạo hình đang tạm thời và nói chung là đứng vững này bắt đầu động đậy trở lại – để đến lượt mình cũng có thể bắt đầu hành động. Cũng có thể như thế song chàng không chắc, chàng không thể biết chắc gì hết, mặc dù tất cả những ý nghĩ nói trên lùa cả qua chàng như một cơn gió lốc tồn tại trong vòng một phần mười đến một phần năm giây. Và trong khoảnh khắc sự không biết này khiến chàng cảm thấy mệt mỏi và cô đơn vô tận. Chàng như vừa đột nhiên ngộ ra mình là diễn viên chính trên sân khấu trong một tấn tuồng mà chàng hoàn toàn không biết nội dung – và do vậy vai của chàng là gì chàng cũng không biết – khán giả là toàn thể thế giới và dù muốn dù không chàng sẽ phải ở trong tình thế này thêm năm phút nữa hoặc trong nhiều kiếp nữa. Chàng nhìn lại người-bay trong tâm trạng gần như tuyệt vọng, như thể đó là sợi dây dù duy nhất làm tay vịn cho chàng khi đi qua cầu treo băng qua vực sâu. Chàng chuyển sự tập chú sang người-bay như tập chú vào người bạn diễn, đợi người này nói hay làm gì đó để đến lượt mình chàng có thể nói hay làm gì đó; chàng không thể đi trước anh ta được bởi làm vậy là trái với logic của vở diễn, không phù hợp với tiến trình của tự nhiên.
Nhìn lâu hơn một chút vào người-bay (kỳ thực “lâu” ở đây có nghĩa là trong khoảng một giây, cùng lắm một giây rưỡi) chàng nhận ra rằng cơ thể người-bay lúc này đã trở nên bập bềnh lên xuống theo chiều thẳng đứng mạnh hơn, với biên độ lớn hơn và tần suất hay nhịp độ nhanh hơn, trong động thái tổng thể của chàng ta lúc này như có pha thêm chút gì đó bất an hơn, gấp gáp hơn, có thể nói là riết róng hơn, song dường như nó mang dấu hiệu cho thấy tiềm năng của một sự tăng tốc dần dần càng lúc càng mãnh liệt cho đến khi thân mình chàng ta chuyển động lên xuống theo chiều thẳng đứng giống như cái pít tông trong một chiếc xe đang lao nhanh. Tuy nhiên, trái với chuyển động tăng dần này của thân thể chàng ta, cặp mắt chàng ta vẫn cắm vào một chỗ không suy suyển là cặp mắt nàng, tuồng như nối giữa mắt chàng ta và mắt nàng là một cái tay đòn chắc chắn, vô hình, một đầu được bắt chết còn một đầu được thiết kế sao cho có thể chuyển động theo một quỹ đạo nhất định với vận tốc từ chậm như rùa cho tới tiệm cận vô cực, và toàn bộ sự xảo diệu của cách bố trí này là ở chỗ duy trì song song giữa một bên là sự năng tĩnh gần như tuyệt đối còn một bên là sự năng động gần như tuyệt đối; và sự thoáng qua của ý nghĩ này khiến chàng xém tí nữa lại bật cười song chàng không cười, chả phải vì cái cười còn chưa đủ độ hay bởi chàng muốn ghìm nó lại bởi thấy nó không ra làm sao cả, mà ngay bởi trước đó thân chàng giật khẽ một cái vì nghe tiếng súng nổ.
Và một lần nữa tiếng vang của phát súng va qua đập lại nhiều lần giữa các vách sọ và thành tim của chàng. Những vang động này khiến chàng nghe như cả một vùng lớn trong khoang ngực mình như tê bại đi, khả năng cảm nhận vẫn còn đó song mơ hồ còn khả năng vận động thì mất hẳn: tim phổi và các mạch máu chính của chàng như thôi làm việc trong một lát ngắn, như thể chính chàng chứ không ai khác vừa bị bắn. Trong nháy mắt chàng có cảm giác toàn bộ sức lực mình trôi tuột ra khỏi thể xác mình “như nước bị tháo sạch khỏi bồn tắm” và thể xác chàng và trước hết là tay chân chàng chẳng còn là gì hơn một mớ túi rỗng rúm ró, rũ kiệt, xẹp lép, như quả cà chua vừa bị vắt kiệt nước. Nhưng chàng vẫn ngẩng cao đầu lên (trong nháy mắt chàng ngạc nhiên nhận thấy cái cổ tưởng chừng đã rũ ra như bún của mình vẫn còn làm được động tác đó).
Cái đầu tiên chàng thấy là một giọt màu đỏ tươi, là chất lỏng tuy nhiên hình như có mật độ vật chất và trọng khối giống như thủy ngân, lóng lánh, như một viên pha lê dưới ánh nắng mà chỉ bây giờ chàng mới nhận ra là đã trở nên gắt. Cảm tưởng đầu tiên của chàng là cái giọt máu ấy, của người-bay (còn có thể của ai khác?) cũng có khả năng treo lơ lửng trong không trung, ngoài cảnh giới của lực hấp dẫn giống như cơ thể chàng ta. Nhưng rồi sau khoảng hai giây, quan sát kỹ, chàng nhận ra là giọt máu có di chuyển, từ từ, theo chiều thẳng đứng, từ trên xuống dưới, như không phải do bị trái đất hút mà do ý muốn của chính nó, hoặc giả trong một nháy mắt vừa rồi nó đã chuyển từ nhẹ hơn không khí sang nặng hơn không khí, một chút thôi. Liền sau đó chàng thấy mình không còn cơ hội để tiếp tục quan sát. Sự huyên náo, sau một khoảng lặng chừng hai ba giây, lại khởi sự dậy lên và trong nháy mắt đã tăng cấp đến độ đinh tai. Và chàng nhanh chóng nhận ra cái gì đã kích hoạt trở lại sự huyên náo này. Giọt máu thứ hai vừa rỏ ra từ người-bay (Thật ra, nói chính xác hơn thì chỉ những ai ở về phía sau lưng nàng mới thấy giọt máu này mà đâm ra huyên náo, còn những ai ở về phía sau lưng người-bay thì huyên náo là do không biết vì sao những người ở phía bên này lại đâm ra huyên náo). Và nó rỏ ra không phải từ vết thương nào trên người chàng ta mà từ miệng chàng ta. Trên thực tế, toàn thân chàng ta không có chỗ nào có vẻ là bị thương, mọi phần của chàng ta trông vẫn nguyên lành, tươm tất và sạch tinh như tay người mẫu nam trên sàn catwalk hay chú manơcanh vừa được thay bộ cánh mới. Máu đang rỏ ra từ miệng chàng ta như thể phát súng (ba phát súng nếu kể cả hai phát trước đó) không làm rách da toạc thịt chàng ta song lại gây tổn thương nội tạng chàng ta, kiểu như đòn tra tấn của cảnh sát mật. Giọt máu vạch một đường đỏ gần như kẻ chỉ dọc theo nhân trung, sống mũi, khóe mắt trong và gần như toàn bộ chiều dọc cái trán cao thẳng tắp của chàng ta trước khi rời khỏi chàng ta mà buông mình vào không khí, di chuyển theo chiều hướng tâm trái đất. Lẽ ra chàng cũng có thể ngạc nhiên trước chuyện giọt máu kia, dù đã để lại một phần đáng kể lượng vật chất của mình dọc đường đi như vậy, vẫn cứ có khả năng trở thành một giọt to và hoàn hảo như thế khi chuyển sang tồn tại một mình ở trong không trung, như một giọt máu vừa được Tạo hóa làm ra, không xuất phát từ trong một cơ thể nào mà xuất lộ ra từ cõi hư vô, song chàng không có thì giờ để ngạc nhiên về điều đó. Là bởi chàng cảm thấy – cảm thấy đúng hơn là nhìn thấy – cả đám đông kia đang nhấp nhổm đang rập rình muốn sấn tới, muốn tràn lên, muốn sán lại gần người-bay song vẫn đang chưa dám làm thế, chưa thể làm thế, có thể vì ngại gì đó, do chút sợ nào đó, song cũng có thể chỉ là do muốn đợi xem liệu có diễn biến nào mới giàu kịch tính hơn sắp xảy ra không. Họ chờ một phát súng mới và/hoặc một giọt máu mới - có thể là một giọt vàng óng như vàng ròng -, chàng không thể biết được. Tuy không thực sự nhìn họ - chàng nhìn họ song không thực sự lưu tâm đến họ -, chàng thấy đám người kia rướn tới rồi rụt lui, rướn tới rồi lại rụt lui, cứ vậy, với nhịp độ đại khái giống như nhịp thở của một người bình thường, tuồng như tất cả họ là một phần của một bộ ngực khổng lồ thuộc về một sinh vật khổng lồ vô hình, phần duy nhất của sinh vật đó hiển lộ ra thế giới này. Hoặc cũng có thể nhịp rướn lên rùn lại đều đặn này là hiệu quả tổng hợp từ nhịp thở và nhịp tim của hàng ngàn người, một nhịp thở và nhịp tim đang căng ra chờ lúc bùng lên.
Rồi thì chàng nghe một tiếng thở ra qua đường hô hấp của ngàn người cùng một lúc, “như tiếng thở hắt cuối cùng của tất cả các con bò đang chết tại thời điểm này trên toàn xứ Tây Ban Nha”. Chàng rời mắt khỏi giọt máu và đám đông ở đằng sau giọt máu để ngước lên cao hơn, nhìn người-bay. Giờ thì một bên vai người-bay đã xuội hẳn đi, trệ xuống thấp hơn hẳn so với vai kia, khiến cho đường thẳng nối hai đầu mút vai chàng ta trở thành đường chéo, hợp với phương nằm ngang thành một góc có lẽ gần 40 độ. Tuy nhiên vẫn không có giọt máu nào chảy ra từ người chàng ta. Ít nhất là chàng nghĩ mình đang cảm thấy như thế. Mặc dù họ đang cách chàng một quãng đáng kể - người gần nhất cũng không dưới mươi mét – song chàng có thể thề rằng mình thấy mặt nhiều người trong số họ đỏ ké lên làm như họ đang cuồng nộ đến mức sẵn sàng giết người hoặc vừa mới nốc một đống rượu mạnh. Thật ra câu hỏi sâu hơn ở trong chàng là: có gì chung giữa họ và mình không? Rồi thì – và đây là điều khiến chàng ngạc nhiên về chính mình – chàng nhận ra rằng tim mình đang thắt lại, đang đau đau, nhưng không phải do thấu cảm được sự thương tổn mới này ở người bay (dù đó là thương tổn gì) như thể đó là thương tổn của chính mình (điều với chàng là hoàn toàn tự nhiên), mà là do trực nhận được rằng với sự lệch một chút này của tư thế người bay, sự toàn bích của khối tạo hình gồm ba môđun, vốn được duy trì nguyên vẹn từ nãy đến giờ, lúc này đã bị phá vỡ một cách không thể cứu vãn.

Chàng ngoảnh sang nhìn nàng, vừa để nhìn một chỗ dựa cho mình vừa như để kiểm tra xem môđun còn lại của khối tạo hình có đang nguyên vẹn không, có suy suyển gì không. Và chàng thấy nàng vẫn ngồi yên trong tư thế như lần gần nhất chàng nhìn (là từ bao giờ? Năm giây? Một phút? Năm phút?), vẫn đang dán mắt vào người-bay. Cái duy nhất khác biệt ở nàng lúc này là mặt nàng cũng đỏ dừ như mặt đám người kia. Khó mà biết được là do cái gì, liệu có thể là do đau đớn không. Nhưng dù sao đi nữa, mặt nàng đỏ - một cách bất ngờ và mãnh liệt như thế - khiến cho chàng nghe như cặp mắt mình muốn vỡ ra từ bên trong. Cảm thấy khó thở, tuồng như không khí quanh chàng đột nhiên trở nên thiếu ôxy đến đáng báo động, chàng hít mạnh vào – nỗ lực hít mạnh vào – đồng thời ngoảnh đi khỏi nàng, lại nhìn sang đám đông ở sau lưng chàng tức là đối diện nàng, làm như chàng biết một cách vô thức rằng ở phía đó chàng sẽ gặp đủ ôxy để có thể hít thở bình thường.
Và chàng vẫn thấy khó thở như thế. Cái nhìn của những người kia chèn lên ngực và họng chàng như một khối nặng bằng vật chất mặc dù vị tất họ đã nhìn chàng, nhiều khả năng hơn là họ đang nhìn người-bay (và nàng), chẳng qua là chàng tình cờ lọt vào trong tầm mắt họ thôi. Một trong số đó, một phụ nữ trung niên hoặc xấp xỉ trung niên, cao, gầy, vai xuôi, eo thắt, hông to, hàm chắc, tóc bạch kim, mặc bộ đồ thể thao áo tay dài quần dài màu xám lông chuột thì rõ là đang nhìn chàng, với vẻ mặt tuồng như đang muốn hỏi chàng gì đó. Một cô gái nhỏ nhắn tóc hung, áo pun đỏ chói, quần soóc bằng vải jean, dép lê màu đỏ in những bông hoa màu vàng màu xanh nước biển to đùng, đang nhìn chăm chăm người-bay thì dần dần chuyển sang nhìn chàng, cứ như vì cảm ứng được hấp lực từ cái nhìn của chàng hay đúng hơn là từ khát vọng của chàng muốn thấu hiểu thực tánh của điều đang diễn ra. Một lão ông, to lớn phương phi, đỏ da thắm thịt, tóc để dài ngang vai trắng như mây, râu dài bạc như cước, trông như vua của loài tiên ở Trung Địa, một vua của loài tiên biết nhập gia tùy tục bằng cách diện sơ mi lụa bóng màu rêu quần ga bạc đin màu da bò mang xăng đan xám, nhìn chàng như thể có biết chàng, miệng giống như đang muốn cười song nhất quyết không cười. Một phụ nữ Á Đông, nhỏ bé, tóc ngắn đánh bồng, mặc áo pun ba lỗ màu hồng non quần lửng màu xanh da trời nhạt in những hình gì khó tả đỏ chóe, giày thể thao trắng đến dị thường, nhìn chàng qua cặp kính to đùng với một giọt nước mắt to làm cho một bên tròng kính nhòe đi (không hiểu sao chàng cảm thấy mình thấy rõ như thế) mặc dù chàng không thể chắc nước mắt này là do những gì bà ta đang thấy hay do một chuyện gì khác xảy ra với bà từ trước, đau mắt chẳng hạn. Một đứa con gái trạc mười hai mười ba, tóc vàng tết bím vắt vẻo hai bên bộ ngực hơi nhu nhú, mặc áo váy nhẹ mùa hè màu xanh nõn chuối vẽ những bông hoa lys cong vút yểu điệu màu xanh da trời và màu xám bạc, nhìn lom lom về phía chàng và người-bay tuy không thật rõ là nhìn ai nhiều hơn, mồm không thôi ngậm và mút chùn chụt một que kem to màu gạch không nung. Nhìn chung, sau một thoáng quan sát, chàng nhận ra là không phải không có người đang nhìn chàng, chính chàng, tuy rằng họ đang nhìn chàng như nhìn một cá nhân hay nhìn một trong ba môđun tạo nên tổng thể, một thứ vừa là nó vừa tự nó không đủ để là nó thì chàng không thể biết được.
Lại một phát súng nổ. Chàng nghe rõ một chỏm tóc trên đầu mình giật một cái, dựng lên, làm như có một hòn sỏi vừa bay sượt qua. Chàng hầu như có thể thấy trong đầu hình ảnh này. Tuy nhiên tim chàng thì không giật mạnh như khi nghe những phát súng trước, có lẽ do phần nào đã quen, cũng như người ta có thể quen với tiếng cưa máy hay tiếng bom nổ nếu đó là thứ hiện diện trong cuộc sống của họ hằng ngày, hằng giờ. Lần này chàng lập tức nhìn sang người-bay. Và chàng thấy, rõ mồn một trước mắt, cảnh người-bay tụt thấp hẳn xuống theo chiều thẳng đứng, chừng hai ba chục xăngtimét, cứ như là toàn bộ không khí trong vùng không gian đó vừa bị một lực nào không rõ hút sạch đi và do vậy theo luật tự nhiên một khối vật chất đặc tức thân thể chàng ta phải tiến tới để choán lấy khoảng chân không đó, chứ không hẳn sự dịch chuyển này xảy ra dưới tác động của lực hấp dẫn. Và tim chàng cũng tụt xuống dưới vài phân trong khoang ngực chàng như vừa tụt xuống một vùng chân không vừa đột ngột xuất hiện ở đó. Một giọt máu mới ứa ra từ miệng người-bay. Ngoài ra thì vẫn không thấy có vết thương nào xuất hiện trên người chàng ta, ít nhất là không có vết thương nào thấy được bằng mắt. Thậm chí một vết rách, một lỗ thủng con con trên tóc hay quần áo chàng ta hình như cũng chẳng có. Chàng đang ở gần người-bay nhất, chàng có thể thấy điều đó rõ hơn bất cứ ai khác. Giọt máu mới (giọt thứ ba?) chảy khá nhanh dọc theo sống mũi người-bay rồi hơi chuyển hướng, lọt vào một trong hai mắt của người-bay và dường như quyết định dừng lại đó thay vì tiếp tục chảy cho trọn đường của mình ngang qua trán người-bay và rơi xuống tiếp đất. Con mắt đó của người-bay trở nên đỏ lòm như thể giọt máu ứa từ chính nó ra, một giọt huyết lệ có thật hẳn hoi chứ không phải chỉ trong điển cố và dăm câu thơ cổ. Chàng nhìn những người ở trước mặt mình, đường biên ngoài của khối người này cứ dềnh lên chùng xuống rồi lại dềnh lên chùng xuống, do một số người ở phía sau dồn tới trước và rồi một số người tương đương lại ngãng ra sau. Tại sao họ không tràn lên đi, không xồ tới đi? Họ còn chờ gì? Thế rồi đột nhiên một ý nghĩ bật ra trong chàng: Họ đang đợi mình, đợi xem mình sẽ làm gì. Ý nghĩ đó khiến cho trong trong nháy mắt chàng có cảm giác tim mình cứng lại như đá. Liền sau đó chàng lại tiếp tục cảm nhận được tim mình đang đập tuy nhiên là một trái tim đá, một trái tim bằng thứ chất liệu giống như đá hay ít nhất là nặng như đá song vẫn có đầy đủ khả năng đập. Đó có lẽ là một cảm giác giống như khi người ta bất thần ngộ ra rằng mình chứ không ai khác là kẻ mà nhất cử nhất động đều gây ảnh hưởng tức thời và chung quyết đến toàn vũ trụ, tức ngộ ra rằng mình chính là Chúa Trời, không chỉ là Nhà Thiết Kế Vĩ Đại mà còn là Nhà Điều Hành Vĩ Đại hay Quản Trò Vĩ Đại của vở diễn hay cuộc chơi thế gian. Một lần nữa chàng lại ngoái đầu nhìn sang nàng, một cách vô thức muốn tìm xem liệu có thể thấy cùng một điều mình vừa phát hiện ra này ở nàng không. Nếu ở nàng cũng có thể nhìn thấy điều đó thì chắc hẳn chàng là một thứ Chúa Trời thật, mọi thứ tùy thuộc ở chàng thật, ít nhất là ở đây lúc này...
(Còn tiếp)
Nhìn lâu hơn một chút vào người-bay (kỳ thực “lâu” ở đây có nghĩa là trong khoảng một giây, cùng lắm một giây rưỡi) chàng nhận ra rằng cơ thể người-bay lúc này đã trở nên bập bềnh lên xuống theo chiều thẳng đứng mạnh hơn, với biên độ lớn hơn và tần suất hay nhịp độ nhanh hơn, trong động thái tổng thể của chàng ta lúc này như có pha thêm chút gì đó bất an hơn, gấp gáp hơn, có thể nói là riết róng hơn, song dường như nó mang dấu hiệu cho thấy tiềm năng của một sự tăng tốc dần dần càng lúc càng mãnh liệt cho đến khi thân mình chàng ta chuyển động lên xuống theo chiều thẳng đứng giống như cái pít tông trong một chiếc xe đang lao nhanh. Tuy nhiên, trái với chuyển động tăng dần này của thân thể chàng ta, cặp mắt chàng ta vẫn cắm vào một chỗ không suy suyển là cặp mắt nàng, tuồng như nối giữa mắt chàng ta và mắt nàng là một cái tay đòn chắc chắn, vô hình, một đầu được bắt chết còn một đầu được thiết kế sao cho có thể chuyển động theo một quỹ đạo nhất định với vận tốc từ chậm như rùa cho tới tiệm cận vô cực, và toàn bộ sự xảo diệu của cách bố trí này là ở chỗ duy trì song song giữa một bên là sự năng tĩnh gần như tuyệt đối còn một bên là sự năng động gần như tuyệt đối; và sự thoáng qua của ý nghĩ này khiến chàng xém tí nữa lại bật cười song chàng không cười, chả phải vì cái cười còn chưa đủ độ hay bởi chàng muốn ghìm nó lại bởi thấy nó không ra làm sao cả, mà ngay bởi trước đó thân chàng giật khẽ một cái vì nghe tiếng súng nổ.
Và một lần nữa tiếng vang của phát súng va qua đập lại nhiều lần giữa các vách sọ và thành tim của chàng. Những vang động này khiến chàng nghe như cả một vùng lớn trong khoang ngực mình như tê bại đi, khả năng cảm nhận vẫn còn đó song mơ hồ còn khả năng vận động thì mất hẳn: tim phổi và các mạch máu chính của chàng như thôi làm việc trong một lát ngắn, như thể chính chàng chứ không ai khác vừa bị bắn. Trong nháy mắt chàng có cảm giác toàn bộ sức lực mình trôi tuột ra khỏi thể xác mình “như nước bị tháo sạch khỏi bồn tắm” và thể xác chàng và trước hết là tay chân chàng chẳng còn là gì hơn một mớ túi rỗng rúm ró, rũ kiệt, xẹp lép, như quả cà chua vừa bị vắt kiệt nước. Nhưng chàng vẫn ngẩng cao đầu lên (trong nháy mắt chàng ngạc nhiên nhận thấy cái cổ tưởng chừng đã rũ ra như bún của mình vẫn còn làm được động tác đó).
Cái đầu tiên chàng thấy là một giọt màu đỏ tươi, là chất lỏng tuy nhiên hình như có mật độ vật chất và trọng khối giống như thủy ngân, lóng lánh, như một viên pha lê dưới ánh nắng mà chỉ bây giờ chàng mới nhận ra là đã trở nên gắt. Cảm tưởng đầu tiên của chàng là cái giọt máu ấy, của người-bay (còn có thể của ai khác?) cũng có khả năng treo lơ lửng trong không trung, ngoài cảnh giới của lực hấp dẫn giống như cơ thể chàng ta. Nhưng rồi sau khoảng hai giây, quan sát kỹ, chàng nhận ra là giọt máu có di chuyển, từ từ, theo chiều thẳng đứng, từ trên xuống dưới, như không phải do bị trái đất hút mà do ý muốn của chính nó, hoặc giả trong một nháy mắt vừa rồi nó đã chuyển từ nhẹ hơn không khí sang nặng hơn không khí, một chút thôi. Liền sau đó chàng thấy mình không còn cơ hội để tiếp tục quan sát. Sự huyên náo, sau một khoảng lặng chừng hai ba giây, lại khởi sự dậy lên và trong nháy mắt đã tăng cấp đến độ đinh tai. Và chàng nhanh chóng nhận ra cái gì đã kích hoạt trở lại sự huyên náo này. Giọt máu thứ hai vừa rỏ ra từ người-bay (Thật ra, nói chính xác hơn thì chỉ những ai ở về phía sau lưng nàng mới thấy giọt máu này mà đâm ra huyên náo, còn những ai ở về phía sau lưng người-bay thì huyên náo là do không biết vì sao những người ở phía bên này lại đâm ra huyên náo). Và nó rỏ ra không phải từ vết thương nào trên người chàng ta mà từ miệng chàng ta. Trên thực tế, toàn thân chàng ta không có chỗ nào có vẻ là bị thương, mọi phần của chàng ta trông vẫn nguyên lành, tươm tất và sạch tinh như tay người mẫu nam trên sàn catwalk hay chú manơcanh vừa được thay bộ cánh mới. Máu đang rỏ ra từ miệng chàng ta như thể phát súng (ba phát súng nếu kể cả hai phát trước đó) không làm rách da toạc thịt chàng ta song lại gây tổn thương nội tạng chàng ta, kiểu như đòn tra tấn của cảnh sát mật. Giọt máu vạch một đường đỏ gần như kẻ chỉ dọc theo nhân trung, sống mũi, khóe mắt trong và gần như toàn bộ chiều dọc cái trán cao thẳng tắp của chàng ta trước khi rời khỏi chàng ta mà buông mình vào không khí, di chuyển theo chiều hướng tâm trái đất. Lẽ ra chàng cũng có thể ngạc nhiên trước chuyện giọt máu kia, dù đã để lại một phần đáng kể lượng vật chất của mình dọc đường đi như vậy, vẫn cứ có khả năng trở thành một giọt to và hoàn hảo như thế khi chuyển sang tồn tại một mình ở trong không trung, như một giọt máu vừa được Tạo hóa làm ra, không xuất phát từ trong một cơ thể nào mà xuất lộ ra từ cõi hư vô, song chàng không có thì giờ để ngạc nhiên về điều đó. Là bởi chàng cảm thấy – cảm thấy đúng hơn là nhìn thấy – cả đám đông kia đang nhấp nhổm đang rập rình muốn sấn tới, muốn tràn lên, muốn sán lại gần người-bay song vẫn đang chưa dám làm thế, chưa thể làm thế, có thể vì ngại gì đó, do chút sợ nào đó, song cũng có thể chỉ là do muốn đợi xem liệu có diễn biến nào mới giàu kịch tính hơn sắp xảy ra không. Họ chờ một phát súng mới và/hoặc một giọt máu mới - có thể là một giọt vàng óng như vàng ròng -, chàng không thể biết được. Tuy không thực sự nhìn họ - chàng nhìn họ song không thực sự lưu tâm đến họ -, chàng thấy đám người kia rướn tới rồi rụt lui, rướn tới rồi lại rụt lui, cứ vậy, với nhịp độ đại khái giống như nhịp thở của một người bình thường, tuồng như tất cả họ là một phần của một bộ ngực khổng lồ thuộc về một sinh vật khổng lồ vô hình, phần duy nhất của sinh vật đó hiển lộ ra thế giới này. Hoặc cũng có thể nhịp rướn lên rùn lại đều đặn này là hiệu quả tổng hợp từ nhịp thở và nhịp tim của hàng ngàn người, một nhịp thở và nhịp tim đang căng ra chờ lúc bùng lên.
Rồi thì chàng nghe một tiếng thở ra qua đường hô hấp của ngàn người cùng một lúc, “như tiếng thở hắt cuối cùng của tất cả các con bò đang chết tại thời điểm này trên toàn xứ Tây Ban Nha”. Chàng rời mắt khỏi giọt máu và đám đông ở đằng sau giọt máu để ngước lên cao hơn, nhìn người-bay. Giờ thì một bên vai người-bay đã xuội hẳn đi, trệ xuống thấp hơn hẳn so với vai kia, khiến cho đường thẳng nối hai đầu mút vai chàng ta trở thành đường chéo, hợp với phương nằm ngang thành một góc có lẽ gần 40 độ. Tuy nhiên vẫn không có giọt máu nào chảy ra từ người chàng ta. Ít nhất là chàng nghĩ mình đang cảm thấy như thế. Mặc dù họ đang cách chàng một quãng đáng kể - người gần nhất cũng không dưới mươi mét – song chàng có thể thề rằng mình thấy mặt nhiều người trong số họ đỏ ké lên làm như họ đang cuồng nộ đến mức sẵn sàng giết người hoặc vừa mới nốc một đống rượu mạnh. Thật ra câu hỏi sâu hơn ở trong chàng là: có gì chung giữa họ và mình không? Rồi thì – và đây là điều khiến chàng ngạc nhiên về chính mình – chàng nhận ra rằng tim mình đang thắt lại, đang đau đau, nhưng không phải do thấu cảm được sự thương tổn mới này ở người bay (dù đó là thương tổn gì) như thể đó là thương tổn của chính mình (điều với chàng là hoàn toàn tự nhiên), mà là do trực nhận được rằng với sự lệch một chút này của tư thế người bay, sự toàn bích của khối tạo hình gồm ba môđun, vốn được duy trì nguyên vẹn từ nãy đến giờ, lúc này đã bị phá vỡ một cách không thể cứu vãn.

Chàng ngoảnh sang nhìn nàng, vừa để nhìn một chỗ dựa cho mình vừa như để kiểm tra xem môđun còn lại của khối tạo hình có đang nguyên vẹn không, có suy suyển gì không. Và chàng thấy nàng vẫn ngồi yên trong tư thế như lần gần nhất chàng nhìn (là từ bao giờ? Năm giây? Một phút? Năm phút?), vẫn đang dán mắt vào người-bay. Cái duy nhất khác biệt ở nàng lúc này là mặt nàng cũng đỏ dừ như mặt đám người kia. Khó mà biết được là do cái gì, liệu có thể là do đau đớn không. Nhưng dù sao đi nữa, mặt nàng đỏ - một cách bất ngờ và mãnh liệt như thế - khiến cho chàng nghe như cặp mắt mình muốn vỡ ra từ bên trong. Cảm thấy khó thở, tuồng như không khí quanh chàng đột nhiên trở nên thiếu ôxy đến đáng báo động, chàng hít mạnh vào – nỗ lực hít mạnh vào – đồng thời ngoảnh đi khỏi nàng, lại nhìn sang đám đông ở sau lưng chàng tức là đối diện nàng, làm như chàng biết một cách vô thức rằng ở phía đó chàng sẽ gặp đủ ôxy để có thể hít thở bình thường.
Và chàng vẫn thấy khó thở như thế. Cái nhìn của những người kia chèn lên ngực và họng chàng như một khối nặng bằng vật chất mặc dù vị tất họ đã nhìn chàng, nhiều khả năng hơn là họ đang nhìn người-bay (và nàng), chẳng qua là chàng tình cờ lọt vào trong tầm mắt họ thôi. Một trong số đó, một phụ nữ trung niên hoặc xấp xỉ trung niên, cao, gầy, vai xuôi, eo thắt, hông to, hàm chắc, tóc bạch kim, mặc bộ đồ thể thao áo tay dài quần dài màu xám lông chuột thì rõ là đang nhìn chàng, với vẻ mặt tuồng như đang muốn hỏi chàng gì đó. Một cô gái nhỏ nhắn tóc hung, áo pun đỏ chói, quần soóc bằng vải jean, dép lê màu đỏ in những bông hoa màu vàng màu xanh nước biển to đùng, đang nhìn chăm chăm người-bay thì dần dần chuyển sang nhìn chàng, cứ như vì cảm ứng được hấp lực từ cái nhìn của chàng hay đúng hơn là từ khát vọng của chàng muốn thấu hiểu thực tánh của điều đang diễn ra. Một lão ông, to lớn phương phi, đỏ da thắm thịt, tóc để dài ngang vai trắng như mây, râu dài bạc như cước, trông như vua của loài tiên ở Trung Địa, một vua của loài tiên biết nhập gia tùy tục bằng cách diện sơ mi lụa bóng màu rêu quần ga bạc đin màu da bò mang xăng đan xám, nhìn chàng như thể có biết chàng, miệng giống như đang muốn cười song nhất quyết không cười. Một phụ nữ Á Đông, nhỏ bé, tóc ngắn đánh bồng, mặc áo pun ba lỗ màu hồng non quần lửng màu xanh da trời nhạt in những hình gì khó tả đỏ chóe, giày thể thao trắng đến dị thường, nhìn chàng qua cặp kính to đùng với một giọt nước mắt to làm cho một bên tròng kính nhòe đi (không hiểu sao chàng cảm thấy mình thấy rõ như thế) mặc dù chàng không thể chắc nước mắt này là do những gì bà ta đang thấy hay do một chuyện gì khác xảy ra với bà từ trước, đau mắt chẳng hạn. Một đứa con gái trạc mười hai mười ba, tóc vàng tết bím vắt vẻo hai bên bộ ngực hơi nhu nhú, mặc áo váy nhẹ mùa hè màu xanh nõn chuối vẽ những bông hoa lys cong vút yểu điệu màu xanh da trời và màu xám bạc, nhìn lom lom về phía chàng và người-bay tuy không thật rõ là nhìn ai nhiều hơn, mồm không thôi ngậm và mút chùn chụt một que kem to màu gạch không nung. Nhìn chung, sau một thoáng quan sát, chàng nhận ra là không phải không có người đang nhìn chàng, chính chàng, tuy rằng họ đang nhìn chàng như nhìn một cá nhân hay nhìn một trong ba môđun tạo nên tổng thể, một thứ vừa là nó vừa tự nó không đủ để là nó thì chàng không thể biết được.
Lại một phát súng nổ. Chàng nghe rõ một chỏm tóc trên đầu mình giật một cái, dựng lên, làm như có một hòn sỏi vừa bay sượt qua. Chàng hầu như có thể thấy trong đầu hình ảnh này. Tuy nhiên tim chàng thì không giật mạnh như khi nghe những phát súng trước, có lẽ do phần nào đã quen, cũng như người ta có thể quen với tiếng cưa máy hay tiếng bom nổ nếu đó là thứ hiện diện trong cuộc sống của họ hằng ngày, hằng giờ. Lần này chàng lập tức nhìn sang người-bay. Và chàng thấy, rõ mồn một trước mắt, cảnh người-bay tụt thấp hẳn xuống theo chiều thẳng đứng, chừng hai ba chục xăngtimét, cứ như là toàn bộ không khí trong vùng không gian đó vừa bị một lực nào không rõ hút sạch đi và do vậy theo luật tự nhiên một khối vật chất đặc tức thân thể chàng ta phải tiến tới để choán lấy khoảng chân không đó, chứ không hẳn sự dịch chuyển này xảy ra dưới tác động của lực hấp dẫn. Và tim chàng cũng tụt xuống dưới vài phân trong khoang ngực chàng như vừa tụt xuống một vùng chân không vừa đột ngột xuất hiện ở đó. Một giọt máu mới ứa ra từ miệng người-bay. Ngoài ra thì vẫn không thấy có vết thương nào xuất hiện trên người chàng ta, ít nhất là không có vết thương nào thấy được bằng mắt. Thậm chí một vết rách, một lỗ thủng con con trên tóc hay quần áo chàng ta hình như cũng chẳng có. Chàng đang ở gần người-bay nhất, chàng có thể thấy điều đó rõ hơn bất cứ ai khác. Giọt máu mới (giọt thứ ba?) chảy khá nhanh dọc theo sống mũi người-bay rồi hơi chuyển hướng, lọt vào một trong hai mắt của người-bay và dường như quyết định dừng lại đó thay vì tiếp tục chảy cho trọn đường của mình ngang qua trán người-bay và rơi xuống tiếp đất. Con mắt đó của người-bay trở nên đỏ lòm như thể giọt máu ứa từ chính nó ra, một giọt huyết lệ có thật hẳn hoi chứ không phải chỉ trong điển cố và dăm câu thơ cổ. Chàng nhìn những người ở trước mặt mình, đường biên ngoài của khối người này cứ dềnh lên chùng xuống rồi lại dềnh lên chùng xuống, do một số người ở phía sau dồn tới trước và rồi một số người tương đương lại ngãng ra sau. Tại sao họ không tràn lên đi, không xồ tới đi? Họ còn chờ gì? Thế rồi đột nhiên một ý nghĩ bật ra trong chàng: Họ đang đợi mình, đợi xem mình sẽ làm gì. Ý nghĩ đó khiến cho trong trong nháy mắt chàng có cảm giác tim mình cứng lại như đá. Liền sau đó chàng lại tiếp tục cảm nhận được tim mình đang đập tuy nhiên là một trái tim đá, một trái tim bằng thứ chất liệu giống như đá hay ít nhất là nặng như đá song vẫn có đầy đủ khả năng đập. Đó có lẽ là một cảm giác giống như khi người ta bất thần ngộ ra rằng mình chứ không ai khác là kẻ mà nhất cử nhất động đều gây ảnh hưởng tức thời và chung quyết đến toàn vũ trụ, tức ngộ ra rằng mình chính là Chúa Trời, không chỉ là Nhà Thiết Kế Vĩ Đại mà còn là Nhà Điều Hành Vĩ Đại hay Quản Trò Vĩ Đại của vở diễn hay cuộc chơi thế gian. Một lần nữa chàng lại ngoái đầu nhìn sang nàng, một cách vô thức muốn tìm xem liệu có thể thấy cùng một điều mình vừa phát hiện ra này ở nàng không. Nếu ở nàng cũng có thể nhìn thấy điều đó thì chắc hẳn chàng là một thứ Chúa Trời thật, mọi thứ tùy thuộc ở chàng thật, ít nhất là ở đây lúc này...
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét