Vẻ đẹp khôn cưỡng, đầy ám ảnh của những bộ phim như “Tâm trạng khi yêu” (Vương Gia Vệ), “2046” (Vương Gia Vệ), “Chuyến tàu của Châu Ngư” (Tôn Châu), “Mê cung của thần Pan” (“Pan’s Labyrinth”, Guillermo del Toro), “Trinh nữ và quái vật” (“Panna a netvor”, Juraj Herz), “Nostalghia” (Andrey Tarkovski), “Cuộc đời kép của Veronique” (“La double vie de Veronique”, Krzysztof Kieslowski), “Công chúa Mononoke” (Hayao Miyazaki)… một phần quan trọng là nhờ âm nhạc của chúng.
Những nghệ sĩ kỳ tuyệt như Shigeru Umebayashi, Zbigniew Preisner, Toru Takemitsu, Petr Hapka… có thứ năng lực đáng mơ ước để có thể, bằng âm nhạc của mình, góp phần vào những tác phẩm điện ảnh toàn bích.
Ao ước của tôi là, trong khi viết, luôn luôn cảm thấy đồng hành với dòng ngôn từ của mình là một nền nhạc giống như nhạc của các phim ấy. Sao cho, nếu truyện tôi viết ra có cơ hội hóa thân thành bộ phim, thì âm nhạc của nó là một thứ âm nhạc đẹp khôn cưỡng, đầy ám ảnh giống như thế.
-------------
Cảnh trong phim “Nostalghia”.
Những nghệ sĩ kỳ tuyệt như Shigeru Umebayashi, Zbigniew Preisner, Toru Takemitsu, Petr Hapka… có thứ năng lực đáng mơ ước để có thể, bằng âm nhạc của mình, góp phần vào những tác phẩm điện ảnh toàn bích.
Ao ước của tôi là, trong khi viết, luôn luôn cảm thấy đồng hành với dòng ngôn từ của mình là một nền nhạc giống như nhạc của các phim ấy. Sao cho, nếu truyện tôi viết ra có cơ hội hóa thân thành bộ phim, thì âm nhạc của nó là một thứ âm nhạc đẹp khôn cưỡng, đầy ám ảnh giống như thế.
-------------
Cảnh trong phim “Nostalghia”.



