Anh trả lời rồi, đúng. Song rất miễn cưỡng. Đừng có bảo là không phải. Thế không được. Chúng tôi cần không chỉ lời thú nhận của anh. Về chuyện anh đã có ý định làm gì. Chúng tôi cần thái độ của anh nữa. Chị cũng vậy. Chừng nào anh chị còn cho là ý định của mình có thể biện minh được bằng cách nào đó thì chúng ta còn chẳng đi tới đâu. Và, điều này chắc hẳn không nhất thiết tôi phải nói anh chị mới hiểu, theo nghĩa nào đó thì thái độ của anh chị trong khi thừa nhận là quan trọng hơn nhiều so với hành vi thừa nhận.
Nếu tôi không lầm - tôi không tự nhận là rất am hiểu về luật pháp, nhưng ở chuyện này tôi cho rằng mình không lầm - thì phán xét động cơ hành động của ai đó có chính đáng hay không không phải là việc của các anh mà là việc của tòa, nàng bật nói, mạnh mẽ. Ở tầm các anh thì chỉ cần người ta nói “có” là đủ rồi. Hay các anh cũng là tòa? Đây là thứ tòa án kiểu gì vậy?
Ngay khi nàng mới nói mấy tiếng đầu tiên, Lưng Tôm đã phóng vào nàng cái nhìn đáng ngại đến mức chàng (một cách bất giác) đưa mắt tìm trên bàn, tìm quanh khắp phòng xem có vật nào cứng, nặng mà chàng có thể túm lấy nhấc lên ngay khi cảm thấy là chẳng đặng đừng không. Không có (nếu không kể cái ghế sắt chàng ngồi, cố nhiên, nhưng nếu vậy chàng sẽ phải đứng dậy, đẩy ghế ra sau hoặc vòng ra sau ghế, tức là mất thêm thời gian; ấy là chưa kể khả năng ghế bị bắt vít xuống sàn, điều đó hoàn toàn có thể, để ngừa trước sự manh động của những kẻ như chàng). Trong khi đó thì Hộ Pháp (II) bình thản, lạnh lùng nhìn nàng.
Kiến thức pháp luật của chị dù đúng hay sai cũng chẳng ích gì cho chị lúc này. Nếu anh chị nghĩ là có thể qua được chúng tôi bằng cách đó thì anh chị lầm quá. Không qua được chúng tôi đâu. Không một ai ngồi ở ghế anh chị đang ngồi đây mà qua được chúng tôi. Nói thế không phải chúng tôi là những kẻ có quyền thế ghê gớm gì. Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình. Người ta trả lương cho chúng tôi để chúng tôi làm. Chúng tôi có thích công việc này không, chuyện đó anh chị không có tư cách để biết. Nhưng chắc chắn là chúng tôi không thích phải mất nhiều thời gian công sức với anh chị trong khi lẽ ra có thể tránh được. Chúng tôi không thích phải làm những việc mà rồi có người sẽ vin vào để la ó trách cứ chúng tôi, mặc dù nói cho ngay thì người ta la ó trách cứ chúng tôi là tại vì họ không biết gì. Trời ạ, chúng tôi có tự trọng của mình chớ. Chúng tôi biết việc mình làm. Và anh chị cũng cần biết việc mình làm. Chừng nào anh chị còn không ý thức được đầy đủ tầm cỡ sự sai lầm anh chị đã phạm khi có ý định làm hại một người như thế thì anh chị còn không thể ra khỏi nơi này đâu. Tin tôi đi.
Một quãng lặng dài. Đoạn chàng nói.
Dĩ nhiên tôi biết giết người là phạm tội. Và mang ý định giết người, tức là chỉ mới giết trong ý nghĩ, cũng là có tội. Tuy nhiên… Chàng sôi nổi lên.
Tốt, Hộ Pháp (II) cắt ngang. Anh đã nói thế. Tạm thời vậy là đủ. Anh nhận là anh có ý định giết người và như vậy là có tội. Mọi chuyện bắt đầu dễ rồi đấy. Tuy nhiên anh đừng thở phào nhẹ nhõm vội. Còn nhiều việc phải làm. Đường còn dài, tôi phải nói cho anh biết, và chắc chắn là anh không biết.
Chúng tôi còn phải nói gì nữa? Rốt cuộc thì các người muốn gì?
Anh còn tiếp tục như thế thì tình cảnh của anh càng thêm khốn nạn mà thôi. Thái độ của anh là yếu tố tăng nặng cho sai phạm của anh, tôi đã nói thế chưa nhỉ? Có một người suýt nữa đã chết vì anh, thế mà anh vẫn cứ ngồi đó gân cổ nói rặt những điều, xin lỗi tôi nói thẳng, những điều ngu xuẩn.
Nếu phải ra tòa thì tôi ra, chàng cắt ngang. Tôi chả có gì phải sợ. Tôi cần phải ra tòa là khác ấy chứ, tôi còn phải làm chứng cho tội giết người ghê tởm của cái thằng điên đó. Đó là nghĩa vụ công dân của tôi…
Nói lăng nhăng cái củ cặc gì vậy? Lưng Tôm, nãy giờ không nói, bỗng bật ra. Chàng nghe như trong không khí có mùi khét. Phiên tòa nào? Nhà anh ở hành tinh khác xuống hay sao vậy hả? Hay cái đầu lại chập mạch nữa? Mẹ, trả lời đi coi. Nãy giờ có ai nói về cái phiên tòa nào không?
Anh hấp tấp quá đó, Hộ Pháp (II) tiếp lời sau khi Lưng Tôm nói xong và nhìn chàng gườm gườm như muốn bằng cái nhìn này xoi thủng mắt chàng, như thể chàng vừa bị bắt quả tang ăn cắp cái gì đó của anh ta. Thế gọi là cầm đèn chạy trước ô tô. Việc gì cũng có lúc có nơi. Ở đây lúc này thì việc của chúng ta hay nói đúng hơn việc của anh - và của chị - là nói về anh chị, chỉ về anh chị thôi. Bất cứ chuyện nào khác, không nói, trừ phi chúng tôi bảo anh chị nói. Tôi nói thế đã rõ chưa? Tôi nói lần cuối cùng: hãy biết phần của mình. Anh chị chưa biết đủ phần của mình. Anh chị đâu đến nỗi không đủ thông minh đặng mà ngay điều đó cũng không hiểu. Sau đây chuyện gì sẽ đến với anh chị là tùy ở anh chị thôi. Anh chị đừng vội tưởng tượng là chúng tôi sẽ giam hay phạt anh chị. Giam hay phạt anh chị thì dễ quá. Làm sao cho anh chị thừa nhận mình sai lầm, việc đó đáng làm hơn nhiều.
Thật vô sỉ, nàng nói lớn gần như hét. Song gần như không ai nghe hay để tâm đến nàng bởi vừa lúc đó cửa mở. Một người bước vào phòng. Chàng ngẩng lên nhìn. Một người trung niên, tóc muối tiêu húi cua, da chì, thấp béo, bụng tròn. Chàng chỉ kịp nhận thấy thế rồi lại bị cuốn theo nàng. Nàng không có vẻ gì là nhận thấy hoặc quan tâm đến chuyện có người vừa xuất hiện. Nàng vẫn tiếp tục nhìn hai người kia “bằng ánh mắt nảy lửa” trong khi hai người kia tiếp tục nhìn chằm chằm vào chàng, không nhìn nàng và cũng không ngoảnh lại nhìn người mới vào. Các anh có tư cách gì mà bắt chúng tôi phải nói cái này rồi lại phải nói cái kia? Chúng tôi còn chưa yêu cầu các anh xuất trình giấy tờ chứng tỏ các anh là người của cơ quan hữu trách hay là gì. Các anh cứ tưởng hễ muốn người khác phục tùng là được sao? nàng tiếp tục nói sa sả về phía họ - không thể nói là với họ bởi vì vẫn cứ không có ai nhìn nàng, ngoại trừ Muối Tiêu, sau khi đảo mắt một vòng để thâu tóm toàn bộ quang cảnh hay toàn bộ thời điểm này của tấn tuồng, dĩ nhiên trong đó bao hàm nàng, liền chuyển sang chú mục vào chàng, cũng như hai người có mặt từ trước. Ông ta không ngồi mà đứng sau lưng Hộ Pháp (II) tuy nhiên trong toàn bộ phong thái của ông ta có gì đó gợi ý về vị thế thật của ông ta so với kẻ đang ngồi. Các người còn muốn chúng tôi làm gì nữa? nàng lại nói. Muốn chúng tôi phải khóc ròng mà nhận mình sai hay sao? Hay các người muốn chúng tôi phải xin lỗi cái thứ đó? Kìa trả lời đi chớ. Nguời ta đang nói với các người cơ mà.

Chàng đã toan làm gì đó, nói gì đó để cho nàng bớt bị kích động chẳng hạn, song Lưng Tôm đã phản ứng trước chàng. Do anh ta ngồi hơi chếch về bên phải so với chàng nên anh ta tương đối ở gần nàng nhất: anh ta có thể đứng phắt dậy sấn tới một bước là đến ngay trước mặt nàng và bạt tai nàng nếu anh ta muốn. Song anh ta chọn cách khác mà hẳn với anh ta là hay hơn. Anh ta rút trong người ra một vật gì đó (chàng không kịp thấy là gì, chắc khẩu súng) giơ lên bắn vào nàng. Cái im lặng tiếp liền sau đó có vẻ trầm trọng và đầy hung triệu - một thứ im lặng xé tai - đến nỗi trong nháy mắt chàng tưởng đâu nàng chết rồi. Trên thực tế chàng có thấy một cái gì đó bắn từ nàng ra. Chỉ một chút sau chàng mới nhận ra rằng nàng vẫn đang ngồi đó chứ không đổ xuống, thẳng đơ như gỗ, chết sững chứ không phải đã chết. Nàng tiếp tục nhìn trừng trừng vào Lưng Tôm. Rõ một điều rằng hiểu được bản chất của tình tiết vừa xảy ra là việc quá sức nàng, ít nhất trong lúc này. Lưng Tôm và Hộ Pháp (II) và Muối Tiêu tiếp tục nhìn chàng. Bàn tay Lưng Tôm khoan thai đút lại cái vật đó vào túi quần sau. Chàng kịp thấy nó đúng là khẩu súng song là loại súng nom chả khác nào đồ chơi con nít, dùng để bắn phi tiêu hay có khi bắn nước, và có khả năng nhất là cây phi tiêu Lưng Tôm vừa bắn đã tiện bay một lọn tóc xõa ra nơi mé đầu nàng - là thứ mà chàng thấy bắn từ nàng ra (mơ hồ như một cảnh trong mơ). Nó đủ bén. Dĩ nhiên Lưng Tôm hoàn toàn có thể bắn vào mắt nàng hay vào giữa miệng nàng trong lúc nàng nói. Đờ ra như vậy thêm một chút thì nàng bắt đầu thở hổn hển, to đến nỗi cách ba mét chàng cũng nghe thấy. Chàng gọi to tên nàng. Giờ chàng biết phải làm gì hay ít nhất là chàng có cảm tưởng thế. Thôi đừng em ạ, bỏ đi, chàng nói. Nàng quay sang chàng. Mặc tất cả những gì diễn ra, chàng không thể không nhận thức được nàng trông đẹp thế nào với khuôn mặt đỏ lựng lên vì giận dữ ấy. Chàng nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ lắc đầu. Nàng nhìn chàng chăm chăm và trong một thoáng chàng có cảm giác nàng không nhận ra chàng là ai, chàng muốn gì ở nàng. Liền sau đó nàng có vẻ nhận ra chàng và cái gì đó ở trong nàng liền hơi dịu đi. Rồi ngay sau đó, khi đã có vẻ nhận ra chàng và hiểu chàng, nàng gần như trừng mắt với chàng. Một cái trừng mắt dịu dàng nếu có thể nói vậy, nhưng vẫn là một cái trừng mắt. Ngay sau đó nàng lại chuyển cái nhìn sang mấy người kia. Mấy người nghĩ mấy người là ai? nàng nói. Một lần nữa không ai trong đám người kia nhìn nàng, cứ như họ đã nhất trí với nhau từ trước là sẽ tận dụng những lúc như thế này để chọc tức và hạ nhục nàng. Hoặc nếu họ không bàn bạc và thống nhất về chuyện đó từ trước thì ngay lúc này đó là một phản ứng phối hợp tự phát, ngẫu hứng và nhất quán cao độ của cả ba để nàng muốn hiểu sao thì hiểu. Chàng cảm thấy rõ sự nguy hiểm đang đến với hai người, sặc mùi chết chóc, thứ mùi không thể cảm nhận bằng mũi. Mùi của kim khí, những con dao những khẩu súng những quả bom những vòng xiềng những chấn song sắt những tuýp nước những chày vồ và những cái kìm. Mùi máu, mùi cứt đái phọt ra không đúng lúc, mùi mủ, mùi răng. Chàng nói to, Thôi đi em, đừng nói nữa, để anh. Nàng sững người nhìn qua chàng trong một giây, hai giây, rồi mở miệng toan nói. Im đi, chàng hét như sấm. Nàng rùng mình như bị chạm điện. Ba người kia không nhúc nhích, chăm chú nhìn chàng, như ba nhà khoa học quan sát những phản ứng vừa có thể tiên lượng vừa bất khả lường của một con chuột. Họ nhìn chàng và một trong số họ thoáng cười. Một góc nhỏ nào đó trong chàng, mặc cho trạng thái chung của phần còn lại của tâm trí chàng, vẫn tiếp tục hiểu một cách lạnh lùng rằng những con người này cần phải bằng cách nào đó tìm thấy niềm vui trong công việc họ làm để không bị sự nhàm chán làm cho kiệt sức, trong chuyện đó họ chả khác mấy với anh nhân viên văn phòng vào trang mạng sex trong giờ làm việc hay chú thợ xây vừa còng lưng kéo xô gạch từ dưới đất lên tầng thượng qua ròng rọc vừa gân cổ hát Cuộc đời vẫn đẹp sao. Dĩ nhiên mỗi người có cách riêng của mình để thể hiện niềm vui hoặc niềm thích thú khi làm việc cũng như khi chơi: người không nhếch miệng cười không nhất thiết là đang không thấy vui hay thích thú với việc mình làm. Trong một thoáng chàng tự hỏi không biết là giữa hai đằng, a) đối mặt với một kẻ đang rất chi thích thú việc y làm và sẵn lòng kéo dài nó ra hoặc thấy nó kéo dài ra; và, b) đối mặt với một kẻ đang ngấy tận cổ việc mình làm, chỉ mong sao nhanh nhanh chóng chóng làm cho xong và không dung thứ cho bất cứ cái gì khiến công việc của y phải kéo dài ra; đằng nào bất lợi hơn cho chàng. Được rồi, chàng nói, thoạt đầu rất to, không phải hét, song khoảng cách giữa giọng chàng lúc này và hét là khá nhỏ, mong manh, mơ hồ, xê dịch, võ đoán, nhưng rồi chàng ghìm nó lại, dằn nó xuống, như ghìm và dằn một con chó. Tôi không biết nói thế này hay thế nào thì mới vừa lòng các người, nhưng tôi thừa nhận lần nữa là tôi có ý định giết kẻ đó. Tôi có, cô ấy thì không. Và dĩ nhiên tôi biết giết người là phạm pháp dù vì lý do gì trừ trong chiến tranh, là tội lỗi xét về phương diện đạo đức, tôn giáo. Tôi thừa nhận. Thế đã được chưa? Tôi nói những điều này với các anh như với những con người chứ không phải với những đại diện của luật pháp, mặc dù nếu các anh đúng là đại diện của luật pháp thì tôi thành thực hoài nghi về nền luật pháp mà các anh là đại diện. Các anh không thể đòi hỏi ở tôi nhiều hơn thế đâu.
Địt mẹ mày, Lưng Tôm quát, rất to, đập bàn, nhưng Hộ Pháp (II) lập tức đặt tay lên vai anh ta, với vẻ vừa vô cùng dứt khoát vừa thoải mái như không, và kể cả cái động tác này nữa chàng cũng có cảm tưởng là được thực hiện rập theo một chương trình có sẵn và đã được mấy người này hoặc những người giống như mấy người này lặp đi lặp lại hàng vạn lần hay nhiều vạn lần. Dường như chỉ đợi đúng lúc này thì Muối Tiêu, bấy giờ vẫn đứng, mới quyết định lên tiếng.
(Còn tiếp)
Và tiếp theo chàng sẽ không còn khả năng ý thức được bất cứ cái gì cho đến mãi lâu sau đó, như thể hàng thế kỷ đã trôi qua, bỗng dưng chàng có ý thức trở lại về thực tại xung quanh mình. Và trong hàng thế kỷ đã trôi qua đó không chỉ chàng đã biến mất và chuyển hóa thành một cái gì khác mà toàn bộ thế giới quanh chàng cũng vậy. Thể xác chàng như không còn thuộc về chàng mà thuộc về cái đau khi âm ỉ lúc dữ dội ngự nơi gáy chàng và một số bộ phận khác của chàng, và từng cử động nhỏ của chàng đều là kết quả một sự hòa hoãn tạm bợ và nhọc nhằn giữa ý chí của chàng với những chỗ đau ấy. Chàng mở mắt thấy mình đang ngồi trên một cái ghế. (Sau tất cả những gì đã xảy ra, chợt thấy mình ngồi trên một cái ghế thì cũng chẳng ít lạ lùng hơn là thấy mình nằm trong một cái quan tài dù còn sống hay đã chết, ít nhất là đối với chàng). Còn nàng đâu? Người đàn bà của chàng đâu? Nín thở, cố chịu đựng cái đau nơi gáy như xuyên thấu vào tận óc, chàng quay đầu phải, trái, tìm nàng. Nàng kia. Đang ngồi trên ghế như chàng. Một ghế khác. Một cái ghế thoạt nhìn đã thấy cứng và lạnh, bằng kim loại, giống như ghế chàng ngồi, cách chừng ba mét bên phải chàng. Giữa hai người không có cái ghế nào khác. Trước mặt chàng, một cái bàn to bằng kim loại, cũng bằng kim loại, mặt bàn trống. Bên kia bàn, một cái ghế kim loại giống như ghế chàng ngồi. Ghế trống. Trước mặt nàng, cũng cái bàn như thế, cái ghế trống như thế. Không còn gì khác trong phòng. Phòng hỏi cung của cảnh sát, chàng lập tức nghĩ. Và, không biết từ bao giờ, lần đầu tiên chàng mới lại cảm thấy chút gì đó kiểu như là nhẹ nhõm trong lòng khi nghĩ đến từ cảnh sát. Nhưng họ đâu? Họ có làm gì nàng không? Nàng có ổn không? Nghiến răng dằn cái đau đến mụ cả người ở sau gáy (ai đã làm gì mình vậy?), chàng cố quay sang nhìn kỹ nàng. Nàng có vẻ ổn, may quá! Mặc dù nàng không phải đang nhìn chàng. Ngồi thẳng tắp, không tựa vào lưng ghế, nàng nhắm mắt, hai tay để trên hai đầu gối, tư thế quen thuộc khi nàng thiền định hoặc gần như thiền định. Nàng tỉnh táo từ đầu đến giờ hoặc đã tỉnh lại trước mình và đang chờ mình tỉnh lại chăng? Chàng muốn nuốt nước bọt song liền nhận ra là cả lưỡi lẫn vòm họng và cuống họng mình khô như giấy nhám. Chàng cố gọi nàng và cảm thấy cái tiếng mình phát ra chẳng khác gì tiếng con mèo hen hay một con mèo sau khi đã kêu ngằn ngặt suốt một đêm. Một con kiến cũng còn không nghe ra được tiếng mình, chàng nghĩ. Song mi mắt nàng động đậy, vài đầu ngón tay nàng cũng thế, và nàng mở mắt quay qua chàng. Một nụ cười nở sáng mặt nàng. Nàng chu cả hai môi ra rồi kéo vào ngay, đó là ngôn ngữ riêng của hai người để nói, Em ổn, Anh ổn, Mọi thứ bình thường (dù có gì xảy ra đi nữa). Chuyện gì xảy ra thì cũng là chuyện vặt mà thôi. Trong nháy mắt chàng bị thôi thúc không đáp lại nàng bằng một cái chu môi giống như thế, chàng không cảm thấy ở sâu trong mình những điều mà nó biểu thị. Tuy nhiên chàng vẫn đáp lại nàng. Môi chàng vừa mới thu về thì liền sau đó có âm thanh làm xao động không khí trong phòng. Cửa mở. Ai đó mở cửa ra bằng một động tác mạnh, dứt khoát, hơi quá nhiều dứt khoát, của một kẻ không quen thấy ý chí của mình bị một ai hay một cái gì cản lại. Có người bước vào. Một người. Hai người. Chàng nhận thấy tức thì hai điều. Một: hai người này không mặc sắc phục. Hai: chàng đang sắm một vai trong một bộ phim chàng đã xem nhiều lần, một phim duy nhất với một cốt truyện duy nhất tuy mỗi lần có khác đi chút ít và nhìn bề ngoài thì vẫn là những bộ phim khác biệt. Hai người kia bước thẳng về phía cái bàn trước mặt chàng. Một người kéo cái ghế trống sẵn đó, ngồi. Người kia kéo một cái ghế kê trong góc phòng ra (bây giờ chàng mới biết là có nó), đặt cạnh ghế kia, về bên trái, chính xác hơn là hơi dịch về phía sau một chút, ngồi. Chàng quan sát hai người mới vào trong suốt mấy giây họ làm cái thủ tục ổn định chỗ ngồi ấy, quan sát một cách chăm chú và có phần thú vị mặc dù chàng không tự biết và chắc sẽ không tự nhận điều ấy. Cảm tưởng mình đang ở trong một bộ phim hay một cuốn tiểu thuyết quen thuộc, nó càng lúc càng mạnh. Suốt thời gian làm cái thủ tục ấy họ cũng không ngừng nhìn chàng. (Dĩ nhiên vai diễn của họ không phải lúc nào cũng vậy, cũng có lúc nó khác, nhưng ấy chỉ là tiểu tiết). Người ngồi ngay đối diện chàng to lớn, rất to lớn, hầu như là Hộ Pháp, tuy không hẳn bằng tay Hộ Pháp đã lụi dao vào đàn bà và vặn cổ đàn bà. Người kia, ngồi chếch bên trái (so với Hộ Pháp (II), còn so với chàng thì bên phải), hơi xa hơn so với Hộ Pháp II, thì gầy, nhỏ, không hẳn là vóc thấp song vì hơi quá nhỏ xương, vai hẹp, lưng tôm và lại ngồi ngay bên Hộ Pháp II nên tự khắc thành ra nhỏ. Lập tức óc chàng vào sổ hai cái tên: Hộ Pháp (II), Lưng Tôm. Ở những dị bản khác của câu chuyện, tùy theo nhân vật này là kẻ thế nào, y có thể được chàng vào sổ với tên Mọt Sách, Râu Dê, Mặt Đỏ, Tai To, Da Chì, Bác Sĩ, Bóng Chuyền, Lái Heo, Tay Bự, Dã Nhân, Mi Nhon, Sữa, Lưu Đức Hoa. Nhưng sao lại thế chớ, chàng đột nhiên nghĩ. Mình với em của mình chả có làm gì cả. Chắc chắn là có nhầm lẫn (và lập tức chàng nhận ra rằng đây là một câu mà nhân vật chàng đang sắm vai đã từng nhắc đi nhắc lại hàng ngàn, hàng vạn, hàng nhiều vạn lần, trong những tình huống bề ngoài ít nhiều khác nhau nhưng thực chất là giống hệt). Bọn họ sẽ chả làm gì tụi mình hết mà cũng không có quyền làm, chàng nghĩ tiếp, mình ở đây là để hợp tác với họ trong tư cách nhân chứng của vụ giết người hàng loạt ghê tởm và không hiểu nổi trên đoàn tàu, chắc hẳn là vậy, chắc chắn là vậy, nhất định là thế thôi. Hộ Pháp (II) nhìn chàng chằm chằm. Chàng bình tĩnh nhìn Hộ Pháp (II). Hộ Pháp (II) có cái đầu to, đen sì, “như đẽo từ một khối đá đen”, tuy nhiên trên cái đầu bằng đá đó nổi bật một cái mũi cao, nhọn hầu như chắc chắn là lộn chỗ và cặp mắt nhỏ “như không ngừng phóng ra những cây kim thép vô hình”. Những cây kim này xói vào chàng. Chàng cảm thấy muốn chớp mắt. Chàng không muốn chớp. Đau nhói hầu như không thể chịu nổi. Cứ thế này thì một giây nữa thôi mắt chàng sẽ nát bấy ra. Máu dồn lên sau mắt chàng. Miệng chàng không hét - chưa hét - song thịt chàng hét. Chàng ngoắt mạnh đầu sang phía khác, nhìn sang nàng, đúng hơn là sang cái hình thù nhòe nhoẹt (qua màn nước trong mắt chàng ứa ra) mà chàng tin là nàng. Dường như hàng mấy năm đã trôi qua, mặc dù phần nào đó trong chàng biết là chỉ mới khoảng mười, cùng lắm là hai mươi giây trôi qua. Chàng đã thất bại. Chàng cố không nghĩ rằng như vậy cũng có nghĩa chàng đã bị hạ nhục.
Anh chưa hiểu tại sao anh lại ở đây, Hộ Pháp (II) nói. Xét theo ngữ điệu, đó là câu khẳng định - vô cảm và trung tính - một sự thật hiển nhiên, không phải câu hỏi, không phải lời bình phẩm, không phải một nhận xét có ý nhạo báng. Giọng trầm, hơi khàn, hơi nhựa, hơi rè, thong thả, rõ chữ, tốc độ vừa phải, không gây hấn, không uể oải, không hứng thú, không chán chường. Mặc áo pun cá sấu, rất khó phân biệt hàng nhái hay hàng xịn, hơi cũ nhưng phẳng, sạch. Do gã đang ngồi, chàng không thấy gã mặc quần gì, nếu chàng quan sát không lầm trong mấy giây đầu gã bước vào thì gã mặc quần kaki màu bùn, màu cứt ngựa, màu ruốc, màu gì đó tương tự. Hai cánh tay cuồn cuộn bắp, “như bện bằng những bó dây thép”, buông trễ nải dọc hai bên thân. Chàng có thể hình dung những ngón tay to đùng gần như chạm xuống sàn.
Chính các anh sẽ cho tôi biết điều đó, chàng nói. Ngừng một chút chàng nói thêm, như bỗng dưng nhớ ra, Mà trước hết các anh là ai? Các anh không mặc sắc phục.
Không mặc sắc phục không có nghĩa là chúng tôi không có sắc phục, Hộ Pháp (II) nói, vẫn ôn tồn vừa phải, không nóng hơn không lạnh hơn, không cứng hơn không mềm hơn. Mặc hay không là việc của chúng tôi.
Sắc phục nào?
Anh thấy chúng tôi rất đáng ngờ. (Lại một câu thuần túy khẳng định nữa). Đó là quyền của anh. Không phải vì vậy mà anh có quyền không trả lời chúng tôi. Bỗng dưng giọng Hộ Pháp (II) nhẹ đi: Đừng bắt chúng tôi làm những việc chúng tôi không muốn làm.
Đây là hỏi cung sao? Chàng kiểm soát sao cho giọng mình không to hơn lên. Các anh đã bắt cái thằng khốn nạn đó chưa?
Chúng tôi làm việc phải làm. Chẳng hạn như bắt giữ anh. Anh và cô kia.
Tại sao? Chúng tôi đã làm gì?
Anh thật tình không nhớ mình đã làm gì hay sao? lần đầu tiên Lưng Tôm lên tiếng. Và giọng của Lưng Tôm khiến chàng phải tức khắc nhìn kỹ anh ta. Không, trừ phi có một nhầm lẫn hoàn toàn nào đó, còn thì một giọng trong trẻo, “ngân như chuông” thế kia thì không thể là của con người đang ngồi chếch trước mặt chàng được.
Có vấn đề ở cái đầu, hiểu không, Hộ Pháp (II) nói, gõ gõ ngón tay lên thái dương mình, mắt không rời chàng, không rõ là nói với chàng hay với Lưng Tôm (chàng thì muốn tin là với Lưng Tôm). Liền sau đó hắn nói, hất cằm về phía nàng, Hỏi cô ấy đi. Chàng ngoảnh qua nàng và ngạc nhiên thấy nàng đang rơm rớm nước mắt. Nàng há miệng như rất muốn nói song không nói được và nhìn cái vẻ tấm tức này của nàng chàng hình dung rằng nếu như họ đang ngồi cạnh nhau thì nàng sẽ đấm liên hồi, rất mạnh, vào chỗ nào đó trên người chàng.
Anh đã làm gì hở em? chàng hỏi nàng.
Anh không nhớ thật sao? cuối cùng, giọng vỡ, nàng nói.
Chàng nhìn nàng trân trân suốt mấy giây, rồi ngoảnh sang hai người kia, nhìn với cái vẻ gần như là cầu cứu, mặc dù hẳn không có gì xa lạ đối với chàng hơn là đi cầu cứu hai kẻ xa lạ này, xét vai trò họ đóng, xét vai trò chàng đóng.
Đóng kịch khá đó, Lưng Tôm nói. Nè, cậu có nghĩ là anh bạn đây đóng kịch không?
Cái đầu có vấn đề, Hộ Pháp (II) nói, không nhìn sang đồng sự của mình. Tịt mẹ nó rồi, anh ta vỗ vỗ ra sau gáy mình. Đoạn, anh ra nhìn chàng bằng cái nhìn vừa chế nhạo vừa thú vị vừa thờ ơ. Nhớ lại nào, ngay trước khi bị cái này (anh ta vỗ nhẹ gáy mình lần nữa) thì anh đang làm gì? Ráng nhớ lại coi.
Tôi không… chàng mở miệng sau vài giây im lặng, nhưng rồi liền ngưng: chàng chợt nhận ra rằng câu mình định nói không thật. Cái gì đó ở trong chàng giữ chàng lại. Chàng vắt óc nghĩ. Càng cố nghĩ, gáy chàng càng đau đến nỗi chàng gần như thở hổn hển. Trong khi đó chàng vẫn cảm nhận được sự im lặng chờ đợi của mọi người quanh mình. Sự im lặng chờ đợi của nàng, lệ rớm trong mắt nàng, nỗi đau hằn trên những cơ mặt căng ra hay biến dạng của nàng. Thế rồi chàng chỉ muốn kêu lên. Chàng như thể bị chính mình đấm gục. Chàng rã rời, nghe như toàn bộ hơi sức trôi tuột hết khỏi mình.
Tôi… chàng mở đầu, rồi ngừng. Nuốt khan. Nếu tôi có làm gì… thì cũng là để tự vệ, chàng nói nốt, khó nhọc, như thể có một dị vật khiến họng chàng gần như tắc lại.
Tốt, Hộ Pháp (II) nói. Một bộ óc đang làm việc trở lại vì lợi ích của cộng đồng. Mắt anh ta nhìn chàng vẫn không chớp, giọng anh ta đều đều, không hào hứng không chán chường. Nào, đã nhớ được thế rồi, liệu anh có thể ráng thêm chút nữa đặng nhớ xem mình đã làm được hay chưa không?
Một thoáng lặng. Chàng nhăn mặt, há miệng, không rõ là toan nói hay để hít không khí, thì một giọng khác đã vang lên, Anh ấy chưa làm gì cả. Đó là giọng nàng. Chỉ được nói khi chúng tôi hỏi, không liếc sang nàng, Hộ Pháp (II) nói. Nào, nói đi, anh đã làm cái gì để tự vệ như anh nói? Nhớ là định làm và đã làm có khác nhau. Nó có thể thêm hay bớt của anh hai chục năm sau song sắt. Nó có thể đóng hoặc không đóng lên trán anh hai chữ Giết người.
Anh ấy chưa làm gì cả, từ chỗ của mình nàng kêu lên.
Cô này điếc hay sao vậy cà, Lưng Tôm nói. Và chàng buộc phải ngẩng lên nhìn anh ta lần nữa: chàng bất ngờ trước sự thay đổi quá đột ngột và quá hoàn toàn của giọng người này. Tuồng như nếu Lưu Diệc Phi đang nói bằng giọng dịu dàng nhỏ nhẻ du dương vốn là thuộc tính của cô nàng mà bỗng nhiên chuyển sang giọng một tên anh chị đang say rượu thì cũng không làm chàng ngạc nhiên hơn.
Tôi không thể nhớ được, chàng nói lớn, cứng cỏi, những mong bằng cách này ghìm bớt sức ép của câu nói vừa rồi của Lưng Tôm đang đè lên nàng. Tôi chưa thể nhớ, ngừng một thoáng chàng nói thêm, giọng hơi nhẹ hơn. Có lẽ vì cú đánh này, chàng đưa tay ra sau gáy đang đau nhừ, chỉ dám thoáng chạm vào. Tôi còn chưa biết là ai đã đánh tôi. Tôi sẽ cố nhớ… tất cả những gì có thể nhớ được. Nhưng tôi chưa nhớ ra không phải là lý do để các anh có quyền nói năng với chúng tôi như với lũ tội phạm.
Tôi khuyên anh suy nghĩ kỹ hơn trước khi phát ngôn. Ai nói năng với anh như với tội phạm?
Anh kia không có quyền nói với bạn gái tôi như thế.
Anh ngu lắm, biết không?
Sao?
Nếu anh ít ngu hơn một chút thì có khi tôi cũng xin lỗi anh sau khi dùng mấy chữ ấy. Một kẻ ít ngu hơn anh thì đã biết hơn anh về chuyện mình đang lâm vào tình thế nào và do vậy mình nên nói cái gì không nên nói cái gì.
Mặc cho tất cả những gì đang xảy ra bên trong chàng, chàng không thể không có ấn tượng sâu sắc trước việc Hộ Pháp (II) có khả năng nói tất cả những câu vừa rồi với một giọng nhỏ nhẹ, điềm nhiên, gần như thân thiện (gần như, chứ không phải là thân thiện) như thế. Tôi không giết ai hết, chàng đột ngột nói. Giờ thì tôi biết chắc là tôi không giết ai hết. Khi chàng nói thế mắt chàng nảy lửa mặc dù tự chàng không thể thấy. Thậm chí dù tự tôi không nhớ ra được nhưng nếu bạn gái tôi đã nói thế thì đúng như thế. Cô ấy là người có chết cũng không bao giờ nói dối dù vì lý do gì. Chàng nói một hơi, cứ như sợ mấy người kia sẽ chặn chàng lại.
Phải, ngay cả khi cô ta cắm sừng lên đầu anh, Lưng Tôm nói.
Tôi yêu cầu các anh không ăn nói kiểu đó về người yêu tôi.
Thôi anh ạ, nàng nói. Dù nàng nói nhỏ, chàng có cảm giác nghe thấy lời nàng rõ hơn bất cứ câu nào hai kẻ kia nói.
Cứ cho là anh không giết ai, như anh nói, Hộ Pháp (II) tiếp tục. Nhưng anh có ý định giết, đúng chứ? Cái đầu anh không hỏng tới mức không thể nhớ ra ngay cả chuyện đó đấy chớ? Hay tôi nói sai?
Chàng nghe anh ta một cách khó khăn hơn trước, hay có thể nói là khó khăn lắm chàng mới nghe thủng được lời anh ta. Nó là đứa đáng chết, sau một hồi im lặng (chừng như lâu đến nỗi chàng không biết liệu có khi nào nó kết thúc chăng, tuy có lẽ đó chỉ là cảm tưởng của chàng), chàng bật ra.
Trả lời vào câu hỏi. Đúng hay không?
Đúng, lặng một lát nữa chàng nói, tự dưng cảm thấy muốn cúi đầu hoặc bất giác dợm cúi đầu, cố sao cho mặt mình lọt vào tầm nhìn của nàng càng ít càng hay. Thay vì vậy chàng ngẩng cao đầu lên, nhìn thẳng vào hai người kia, chính xác hơn là vào Hộ Pháp (II), nói rành rọt, sôi nổi, mạnh mẽ, Nếu tôi không làm vậy thì có Trời biết thằng đó sẽ còn giết bao nhiêu người nữa. Chừng như giọng nói này của chính mình khiến chàng thêm sức mạnh, bởi nó xong câu ấy chàng ngẩng cao đầu hơn, nói tiếp, đanh thép, Giá như người ta tới sớm hơn một chút nữa thì chắc đã ít người chết hơn, thì tôi đã không phải làm như thế. Các người nghĩ là tôi thích làm thế sao?
Chúng tôi đến đúng lúc để ngăn anh lại. Nếu anh chưa hiểu nổi chuyện đó, hãy cố mà hiểu. Hiểu rồi thì nhớ cho kỹ. Rồi anh sẽ biết mình biết người hơn. Anh vẫn còn chưa biết mình đang lâm vào tình thế nào, cam đoan với anh thế.
Vậy còn thằng kia thì sao?
Chàng quay lại. Đó là nàng nói.
Lì lợm, Lưng Tôm nói, bằng cái giọng nhẹ nhàng, mượt như nhung, như lúc đầu tiên. (Chàng bỗng hiểu ra hoặc thoáng nhận ra rằng có cái giọng đó là bởi anh ta đồng tính. Chàng lập tức gạt phăng ý nghĩ đó. Tuy nhiên hình như ý nghĩ đó có in dấu lên mặt chàng, cũng như một ý nghĩ xuẩn ngốc dù chỉ thoáng qua cũng in dấu lên mặt người đã nảy ra nó. Bởi chàng nhận thấy, cũng chỉ dường như thôi, rằng lập tức cái nhìn trừng trừng của Lưng Tôm liền chuyển vào chàng.)
Tôi lấy làm lạ là anh chị vẫn cứ không hiểu, Hộ Pháp (II) nói. Tôi thành thực khuyên anh chị hãy biết lấy phần của mình. Anh chị đã chắc là anh chị biết phần của mình chưa?
Thằng khốn nạn đó giết mấy mạng người vô tội chẳng vì cớ gì cả, nàng nói, rất to. Chẳng lẽ chúng tôi không có quyền nói về chuyện đó?
Chỉ nói khi được hỏi. Còn phải nói cô bao nhiêu lần nữa thì mới thủng chớ hả? Lưng Tôm nói.
Cả chị cũng đang cầm súng chĩa vào một người, Hộ Pháp (II) nói, ôn tồn và nhẹ nhàng, không hăng hái không uể oải. Rồi chúng ta sẽ nói tới chuyện đó.
Tôi không định bắn ai hết, nàng nói, mắt đỏ lên vì tức tối.
Ai mà biết? Chị có chắc không? Chị là người có học, nhìn qua là biết, chị cũng biết con người ta rất nhiều khi làm những việc mà bản thân họ không bao giờ nghĩ mình sẽ làm, đúng không?
Loại người đó tôi bắn làm gì cho bẩn tay, nàng nói.
Chị nói vậy nhưng trong đầu chị thì nghĩ, Cái thứ nó mình có bắn chết cũng đáng. Tôi nói có sai lắm không?
Nhưng các người đã bắt hắn chưa? chàng bật ra và chỉ sau đó mới nhận thấy là nàng cũng bật ra câu gần y hệt thế gần như cùng một lúc, chỉ một phần giây trước chàng hoặc sau chàng khiến cho câu này nghe gần như là đồng vọng của câu kia. Chàng liếc qua nàng và thấy nàng cũng ngay lúc đó liếc qua chàng. Chờ một thoáng cho cảm giác về sự đồng vọng lẫn nhau đó qua đi, đến khi đã yên tâm là với câu sau đó sự đồng vọng không lặp lại, chàng nói tiếp. Chẳng lẽ chuyện đó chúng tôi không có quyền biết? Thiếu chút nữa thôi là hắn giết cả chúng tôi, giết mấy đứa bé và ai biết hắn sẽ còn giết bao nhiêu người nữa! Chẳng lẽ chuyện đó không dính dáng gì tới chúng tôi, không phải là phần của chúng tôi?
Anh đã có ý định giết người, đúng không?
Chàng thở phì ra, ngoảnh phắt sang phía khác, cảm thấy mình không thể tiếp tục thở nếu vẫn nhìn vào kẻ đối diện.
Sau một lát im lặng Hộ Pháp (II) nói.
Nghe đây. Chúng tôi không muốn gì hơn là anh chị hãy nhận thức ra tính chất và mức độ nghiêm trọng của cái việc anh chị định làm hay có thể đã làm. Anh chị nhận thức được điều đó càng sớm thì mọi chuyện càng dễ dàng càng nhẹ nhàng hơn cho anh chị và cho chúng tôi. Anh chị không muốn mất quá nhiều thì giờ cho vụ này chớ gì? Chúng tôi cũng không. Chẳng ai muốn. Cái lũ ấy nó sướng vậy đó: tụi nó mặc tình làm bất cứ cái gì tụi nó thích, còn dọn dẹp là phần của chúng tôi. Lại còn hỏi chúng tôi có muốn không nữa sao! Việc của chúng tôi thì chúng tôi làm. Mất thì giờ mấy cũng phải làm. Thành ra anh chị làm ơn hiểu cho: chúng tôi muốn vụ này nó xong đi càng nhanh càng tốt chẳng kém gì anh chị. Chúng tôi tuyệt đối không muốn mất thì giờ. Nếu mất thì giờ thì không phải do chúng tôi. Mất thì giờ là do anh chị. Mất thì giờ hay không là tùy ở anh chị. Anh chị nghĩ xem tôi nói có đúng không.
Chả phải tôi trả lời rồi hay sao?
(Còn tiếp)
Cơn tê liệt tiếp tục ghìm chặt lấy chàng lẫn nàng, từng thớ cơ một. Thở cũng trở thành việc tột cùng khó khăn, tuồng như họ phải vận hết sức lực ẩy một tảng đá lớn lên để cho từng hơi thở có thể luồn qua được chừng nào hay chừng ấy. Hắn hiểu rõ điều đó; hắn cười: một ý nghĩa bắt đầu hiện rõ lên trong cách hắn cười. Hắn bắt đầu cảm thấy càng lúc càng rõ là có cái gì đó hay hay trong động tác giơ cao cái thân hình giẻ rách kia lên mà lắc - hắn tiếp tục làm thế một hồi rõ lâu, hao hao như một chú hề lặp đi lặp lại mãi một trò nào đấy và chờ khán giả cười, cái trò mà không ai khác ngoài y ta còn thấy tức cười. Có điều là kẻ này, Hộ Pháp, hắn không có cái vẻ trơ trẽn và xuẩn ngốc (tuy rằng, một cách hết mực chân thành, không tự biết mình trơ trẽn và xuẩn ngốc) của chú hề không may đó, cũng không có cái dáng điệu ngu ngu mà đáng ngại và tiềm ẩn nguy cơ của một tên điên: mắt hắn vừa nghiêm trang vừa thích thú, vừa bạo liệt và phảng phất u ẩn: hắn vừa tiếp tục động tác này vừa chờ đợi một cái gì không ai biết, có lẽ bản thân hắn cũng không biết… Trong lúc đó thì chàng bắt đầu hồi tỉnh lại dần, bắt đầu giằng được mình hay ít nhất là một phần của mình ra khỏi cơn tê liệt nãy giờ ghì cứng chàng như trong nhiều cặp gọng kìm. Bắt đầu cử động được cổ và đầu, chàng ngoảnh sang nhìn nàng, đúng hơn là tìm nàng ở nơi mà chàng có cảm giác hay trực giác là sẽ thấy nàng. Nàng ngồi đó, miệng há, mắt đờ, mặt trắng. Màu trắng của mặt nàng lúc này là thứ màu trắng khiến người ta kinh sợ. Người ta có thể kinh sợ khi nhìn thấy bộ mặt này của cơn kinh sợ ở nàng. Nàng chưa dứt được khỏi cơn tê liệt. Những gì nàng đang thấy - cái thực tại này - quá mạnh so với nàng. Chàng có thể làm gì cho nàng? Chàng lại quay sang nhìn hắn ngay khi trong đầu chàng bật ra câu hỏi đó. Dường như đọc được ý nghĩ của chàng, hắn nhếch miệng làm cho nụ cười của hắn nở to hơn đồng thời hình như nháy mắt với chàng và thôi không lắc cô gái (hay những gì còn lại của cô) nữa tuy vẫn tiếp tục giữ nó trong không trung. Tuồng như hắn mời mọc chàng dự phần vào hay ít nhất hãy làm khán giả trung thành nhất và có thể là độc nhất cho những gì hắn sắp làm sau đây, trò kế tiếp trong màn diễn hay tấn tuồng hay cuộc chơi của hắn. Trong một khoảnh khắc chàng hầu như hoàn toàn rối trí hoặc có thể hoàn toàn trống rỗng, không có ý niệm về chuyện chàng sẽ làm gì, nên làm gì, phải làm gì, có thể làm gì sau đây, chàng sẽ hay nên hay phải hay có thể có thái độ hay phản ứng nào trước những gì thực tại ở đây-lúc này đang ném vào mình. Chàng đờ ra - trong một khoảng thời gian nào đó cả thể xác lẫn tâm trí chàng đờ ra, theo nghĩa nào đó là thôi không còn hiện hữu. Hộ Pháp buông hai tay, cho cái khối (giờ thì) vô sinh kia đổ dụi xuống vắt ngang qua hai chiếc ghế ngồi (không làm phát ra một tiếng động nào, hoặc có, một tiếng bịch hay thịch nhẹ mà giác quan chàng chỉ thoáng ghi nhận được như một âm thanh nào đó ở rất xa và rất ít liên quan), thế rồi, mắt dán vào chàng, hắn khẽ hất cằm về phía nàng, sau đó về phía ba mẹ con. Đến lượt đứa nào đây, tuồng như hắn hỏi chàng. Ngay lúc đó chàng run lên. Sự run này khiến chàng chợt nhớ lại rằng mình có một cơ thể. Sự run chiếm lĩnh trọn vẹn chàng dù không rõ có phải là do cuồng nộ hay không. Cằm chàng run, nhưng tệ nhất là hai tay chàng run. Thế này thì làm được gì, đó là ý nghĩ đầu tiên tương đối rành mạch, dù căng thẳng và giần giật, hiện ra trong trí chàng. Ngay khi đó mọi thứ bị cắt ngang bởi một tiếng thét khủng khiếp. Mất chừng một giây để chàng nhận ra đó là bà mẹ trẻ vừa thét. Và khi chàng nhận ra như vậy thì mắt chàng đã thấy chị buông hai đứa con ra, đứng phắt dậy, xông vào Hộ Pháp, “hung tợn như con thú dữ bị thương”. Dường như năng lượng của tiếng thét của chị ta, trong khi tiếp tục xuyên thấu và làm buốt phần tai trong chàng, cũng dồn hết vào cú xông tới này, góp phần mình vào năng lượng sinh ra từ mọi phần khác của cơ thể chị ta. Một trong hai đứa bé (không rõ đứa nào, hai đứa quá giống nhau) khóc ré lên, tiếng khóc của nó chỉ làm thành cái nền yếu ớt và hầu như lạc điệu cho điều đang diễn ra, cái nền mà tri giác chàng gần như không nhận thấy. Một lần nữa chàng quên mất chính mình trong khi nhìn cảnh đó: một quả trứng tuyệt vọng và mất trí tự quăng mình vào một bức tường. Cầm trong tay cái gì đó, hẳn là một vật nhọn bén, con dao, chị ta khua, đâm, xỉa, chém, chặt lia lịa, liên hồi vào hắn, nhanh, bằng hết sức bình sinh, và không chuẩn mà trệch tứ tung đến độ tức cười. Chàng gần như cảm thấy được là nó tức cười mặc dù chàng không cười. Hộ Pháp thì chắc chắn là cảm thấy, hắn cười. Miệng cười ngoác tận mang tai, hai tay đút túi quần, hắn gần như đứng nguyên một chỗ, nghiêng phía này, đảo phía nọ, ngữa ra sau, tránh được trong đường tơ kẽ tóc tất cả các đòn tấn công hung tợn và mù lòa của chị kia, với dáng điệu đủng đỉnh lười nhác của kẻ đã quá quen và quá chán cái trò hề này, trò hề, đúng, nhưng là một thứ trò hề “xưa như trái đất”, nhạt không thể nào chịu nổi. Sau một lát người đàn bà xem mòi đuối sức, những đường dao của chị ta chậm hẳn lại, càng chệch choạc tợn, và, tự biết điều đó, chị ta bắt đầu đệm thêm cho chúng bằng những tiếng thét không thành âm tiết, những tiếng gào đơn âm tiết chỉ có thể là tiếng chửi tuy cụ thể chửi gì thì không thể nghe ra. Đến một lúc, chừng như cảm thấy vờn con chuột nhỏ này thế đủ rồi, Hộ Pháp vung tay, chỉ bằng một động tác túm ngay được cổ tay cầm dao của chị ta, vặn một cái khiến dao lập tức rời khỏi tay rơi xuống và đồng thời mỏm xương cùi chỏ bục ra ở phía trên khúc cẳng tay bị bẻ quặt theo một góc độ gợi nhớ lúc người ta bẻ một cái cẳng ếch hay đùi chim sẻ. Lần này xương gãy gần như không gây tiếng động, điều cũng khá lạ, mặc dù nàng thì nàng nghe và cảm thấy nó như thể một khúc xương của chính nàng gãy nhưng không phải ngay lúc này và ở đây mà ở một nơi khác và trong quá khứ hoặc tương lai, gần hoặc xa. Nàng nhìn qua chàng. Chàng cảm ứng với cái nhìn này như cảm ứng một luồng điện. Và trong luồng điện này nàng hỏi chàng một câu mà từ giờ cho đến hết đời chàng sẽ không có khả năng trả lời. Miệng người đàn bà há to như đang ráng sức nuốt cho bằng được một cây búa, và âm thanh từ đó phát ra là một tiếng kêu chệch hẳn khỏi giọng người cũng như cùi tay chị ta đã chệch hẳn khỏi vị trí tự nhiên của nó trên cơ thể chị ta và khỏi khái niệm thông thường của loài người về một cái cùi tay. Hộ Pháp nhe răng cười. Một tay túm tóc người đàn bà, tay kia ghì cằm chị ta, hắn nhấc bổng chị ta lên, gí mặt chị ta sát vào mặt hắn, dường như ngẫm nghĩ, dường như đăm chiêu, dường như ngần ngừ trong một thoáng, như không chắc mình thích làm gì nhất tiếp theo đây. Rồi, đột ngột, như vừa có một tia chớp lóe lên trong trí, hắn há mồm ngoạm vào giữa mặt chị ta mà cắn mạnh giống như con chó cắn phập hai hàm răng với chủ định và quyết tâm - thứ quyết tâm bạo liệt của loài thú - là làm sao cho vỡ bằng được khúc xương to trong mồm nó. Tiếng thét (không giống tiếng người) của chị ta, vốn vẫn kéo dài cho đến lúc này, liền lập tức tắc nghẹt như thể có một bàn tay khác vừa bóp chặt lấy khí quản hay thanh quản chị ta, biến thành tiếng ọc ọc như tiếng của hai lá phổi không có không khí mà đầy sũng nước. Nhưng liền có một tiếng thét khác xé đôi màng nhĩ chàng và cắt suốt vào tủy chàng. Không nhìn chàng cũng biết ai thét. Không phải chàng song cũng bằng như chính chàng. Tiếng thét này, giống như cái van xả lũ vừa được kéo toang ra, mở đường cho những gì đang dồn ứ và đứng sững bên trong nàng chuyển động. Đột nhiên nắm lại được các dây thần kinh điều khiển thể xác mình, nàng xoay người bỏ chạy. Hai ba bước đầu của nàng chuệch choạc như người say, nhưng sau đó thế thăng bằng bắt đầu trở lại với nàng, thế thăng bằng có được nhờ quyết tâm mạnh mẽ của toàn bộ bản năng sinh tồn còn sót lại ở nàng. Trong khoảng một phần giây chàng tưởng như thấy mình cất bước chạy theo nàng. Liền sau đó chàng nhận ra mình vẫn ở nguyên tại chỗ, nhìn nàng rời xa dần như thể nàng đang chạy trên một con tàu khác nó sẽ đưa nàng đến một vũ trụ khác. Có gì đó giữ chàng lại. Trong khoảng một phần giây tiếp theo chàng cảm thấy hối tiếc vô tận rằng mình đã bước vào thế giới này trong cái thể xác này, nỗi đau đớn vô tận rằng chàng không có trong mình, không luôn luôn mang cùng với mình một sức mạnh có khả năng hủy diệt giống như ở gã kia.
Hộ Pháp nhả bộ mặt - cái đã từng là bộ mặt - của người đàn bà ra. Bây giờ thì một khối thịt biến dạng đẫm máu là cách diễn đạt thích hợp hơn cho nó. Tay chân người đàn bà xuội lơ, tiếng hét hay bất cứ cái gì khác từ bên trong chị ta đã biến mất. Khó mà nói chắc được rằng không phải chị ta đã chết, không phải chết vì bản thân cú cắn, mà vì sự tắt nghỉ đột ngột mà hoàn toàn của hệ thần kinh, điều không phải là đương nhiên diễn ra song hoàn toàn có thể. Miệng chị ta há ra như đang giữa động tác hớp không khí cuối cùng thì ngừng lại nửa chừng. Miệng đầy máu, Hộ Pháp đảo mắt qua chàng rồi chuyển sang nhìn theo nàng. Lập tức bước chạy của nàng, vốn chỉ mới bắt đầu thực sự vững và tương đối giống chạy hơn, liền ríu ngay lại, như thể mắt hắn vừa giật một sợi dây vô hình ở trong chính nàng và gây rối cho cử động của nàng. Theo quán tính thân nàng tiếp tục bổ về phía trước trong khi chân nàng thì gần như không - hai chân nàng quẩn vào nhau, rí rị vào nhau - khiến nàng loạng choạng mất thăng bằng. Nàng cố sức gượng lại để đừng ngã. Nửa thân trên nàng vẫn chúi về phía trước, hai tay nàng cuống quýt quơ quào như người không biết bơi đang cố hết sức bình sinh và một cách điên rồ để đừng chìm. Tóc nàng đổ sau lưng, lắc qua lắc lại theo nhịp đảo không đều giật cục của thân nàng. Và có một vật rắn hơn chàng đang thu hút chàng. Chàng biết đó là gì. Con dao. Rơi khỏi tay người đàn bà, nó đang nằm trên sàn toa. Hộ Pháp đang mải bận quan tâm tới đối tượng khác nên chưa nhìn đến nó. Có đúng vậy không? Có vẻ như vậy. Chàng phải có nó. Chàng có thể có được nó không? Nó kia, trên sàn, ngay giữa lối đi, hơi chếch về dãy ghế bên trái, cách chàng một quãng không xa. Có chắc là không xa không? Nó gần hắn hơn hay gần mình hơn? Hắn vẫn đang tập trung vào nàng, gần như xoay lưng lại chàng, không để tâm đến chàng. Có thật thế không? Mình phải hành động nhanh. Nhanh, dứt khoát, chuẩn xác. Mình làm được không? Mình có cơ hội không? Hắn buông người đàn bà ra, khẽ ẩy chị ta sang dãy ghế phía bên kia, không bận tâm xem chị ta - những gì còn lại của chị ta - rơi đúng vào khoảng trống giữa hai hàng ghế trước sau hay trước hết là đập vào lưng ghế hay thành ghế, và dĩ nhiên không bận tâm đến hai đứa trẻ lúc này đang há hoác mồm khóc váng óc như hai cái còi xe cứu thương lạc lõng và hoàn toàn vô tích sự: thong thả, rất chi nhẩn nha, không chút vội, hắn tiến về phía nàng, đi đến đâu là vỗ bộp lên các lưng ghế ở cả hai bên đến đó, miệng nghêu ngao, Bao nhiêu gã si tình, Thành đá ngây dại vì dáng em. Giờ thì con dao ở gần mình hơn. Nhưng hắn ở xa hơn. Mình sẽ phải tiến một quãng dài hơn để tiếp cận hắn, thật nhanh, kẻo rồi quá muộn, nhưng cũng phải thật êm thắm, không thì hắn sẽ biết. Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Chàng cúi xuống lượm dao lên. Chàng lượm được rồi. Nhanh hơn chàng nghĩ. Chàng làm được rồi. Chàng làm được mà. Dù chỉ mới một phần. Dao trong tay, chàng nhỏm dậy, nhanh, dứt khoát. Ít nhất là chàng nghĩ hoặc cảm thấy mình đang nhỏm dậy một cách nhanh và dứt khoát. Mình làm được, mình làm được, toàn bộ bản thể chàng nói với chàng vậy, nhắc đi nhắc lại, cứ như chỉ nói một lần thì không đáng tin. Đồng thời, trong một khoảng thời gian chỉ bằng không quá phần mười hoặc phần trăm giây, có lẽ thế, giữa lúc chàng đang nhỏm dậy, một ý nghĩ, đúng hơn là một cảm giác đau xót hoặc chua chát lại dậy lên trong chàng: mình đang ở trong một tình thế điên rồ nào vậy? toàn bộ cái thực tại này, toàn bộ màn bạo lực này là cái gì vậy? ý nghĩa tồn tại của nó đâu, ý nghĩa tồn tại của chàng đâu? Tuy nhiên vì cái ý nghĩ hay cảm trạng này, như đã nói, khởi lên rồi biến mất quá nhanh nên tri giác chàng không thể nhận ra được, không thể nắm bắt được: đối với ý thức chàng, đơn giản là nó không hiện hữu; lúc này ý thức chàng chỉ biết một đối tượng duy nhất, cái nhiệm vụ chàng sắp làm, không thể không làm.
Ngay khi đó không hiểu làm thế nào nàng đã gần như vươn thẳng người dậy được, không vung tay loạn xạ nữa, quay mặt lại Hộ Pháp. Nhìn thấy nàng quay mặt lại như vậy và nét biểu hiện trên mặt nàng, nét biểu hiện chàng hoàn toàn không chờ đợi, chàng sững ra như thể bằng động thái này nàng vừa ném một vật vô hình song rắn và nặng vào ngực chàng. Liền đó nàng xoay người lại đối diện Hộ Pháp, nhanh đến mức chàng không thể ngờ, và tay phải nàng giơ lên. Có một vật nhỏ đen sì trong tay nàng. Tuy mắt chàng chưa kịp nhìn rõ nó song tri giác chàng đã biết nó là gì. Nàng giơ thẳng tay ra chĩa vật đó vào Hộ Pháp. Rõ là hắn bất ngờ, một trong hai chân hắn đang bước tới thì liền khựng lại, không, nói thế hơi phóng đại, chỉ là chùn lại một chút, hơi chợn một chút. Cơn bất ngờ chỉ thoảng qua hắn “như một cơn gió hay một con chim vừa vụt qua trong đầu hắn.” Liền sau đó hắn cười (từ sau lưng hắn chàng không thể nhìn thấy, song chàng cảm thấy mình biết rằng hắn cười). Hắn nói gì đó với nàng mà chàng không nghe rõ kèm theo một cái hẩy cằm và hai tay hắn làm động tác giống như cởi mấy cúc áo trên, phanh áo chìa ngực ra, hoặc là hắn thực sự làm vậy. Tuy nhiên lúc này cái thu hút chàng mạnh hơn hết, thậm chí gần như có thể nói cái duy nhất thu hút chàng không phải là bộ dạng và cử chỉ của Hộ Pháp, cũng không phải là bộ dạng và cử chỉ của nàng (mặc dù đúng lý ra sức thu hút của nó đối với chàng phải là rất mãnh liệt) mà là câu hỏi: nàng lấy nó ở đâu ra. Mình đang ở đâu thế này? Có phải toàn bộ chuyện này, từ đầu chí cuối không là gì khác ngoài một sai lầm khủng khiếp của vũ trụ, một lệch lạc không lường trước được của thực tại không? Tuy nhiên những câu hỏi này - kỳ thực là không thành lời - lướt qua đầu chàng chỉ trong một phần nhỏ của giây và tri giác chàng chỉ vừa chớm ghi nhận được nó thì đã lại chuyển hẳn sang đối tượng khác vừa mới nổi lên. Giờ thì chàng không nhìn gì ngoài nàng. Nàng đứng, giang thẳng - gần như thẳng - tay phải về phía hắn, cái vật gây chết đó - sức mạnh duy nhất của nàng - chĩa vào Hộ Pháp, phần nối dài tối hậu của nàng. Nàng không run, tay nàng không run, điều này đập mạnh vào chàng. Chàng không thấy có sự căm hận nào trong mắt nàng, chỉ có nỗi buồn ở đó, mặc dù môi nàng - hai môi nàng mím vào nhau - thì run. Nàng nhìn hắn với nỗi buồn đó, một nỗi buồn vô biên, não nùng, nàng như cầu xin hắn hiểu cho nàng rằng nàng không thể làm gì khác cho hắn, hoặc giả nàng như muốn kêu gọi hắn - một cách vô ích, nàng biết thế - hãy dừng tất cả lại, để cùng với nàng lắng nghe và chờ đợi cái gì đó lớn hơn nhiều so với hắn và nàng.
+Adam+Neate+-+The+Three+Stages+-+detail+low+res.jpg)
Hộ Pháp cũng biết điều này, nhận ra là có gì đó không ổn ở nàng, không ổn cho hắn: ma lực toát ra từ bản thân sự hiện diện của hắn như đã biến đi đâu mất; riêng với cô gái này thì nó không còn hiện hữu. Không thể tiếp tục đùa với đứa con gái này, rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, sau không tới một giây. Và từ đằng sau chàng có thể thấy rõ một cái gì cực lớn, cực rắn lập tức nén lại bên trong hắn, như một cái lò xo khổng lồ. Chàng có thể thấy trước rằng hắn sắp sửa bùng nổ về phía nàng với một sức mạnh và tốc độ mà chàng chưa bao giờ thấy ở một con người. Nhưng ở một phần giây cuối cùng hắn lại quyết định thôi không làm vậy mà chọn một giải pháp khác. Hắn nhe răng cười - chàng chỉ thoáng thấy nụ cười này còn phần lớn là tự hình dung ra nó - đồng thời giơ hai tay lên trời, từ từ bước lùi, đầu khẽ lắc từ bên này sang bên kia. Chừng như hắn nhận ra qua cung cách cầm súng của nàng một mối đe dọa thực sự, lớn hơn hắn nghĩ lúc đầu. Nàng vươn thẳng tay ra hơn, môi vẫn mím, mắt bắt đầu ầng ậng nước, chuẩn bị trào lệ. Mũi súng của nàng chợt run run. Chàng nhận ra điều đó và hét lên. Không, chàng không hét lên. Chỉ là một tiếng hét thầm vang vọng riêng trong óc chàng. Chàng chợt nhớ mình vẫn đang nắm dao trong tay. Và, trong khi lùi khỏi nàng, hắn mặc nhiên dịch gần lại chàng. Hắn có nhớ là có chàng ở sau lưng hắn không? Có nhớ về con dao không? Nàng có bắn không? Nàng có thể giữ thế này trong bao lâu? Chàng có thể làm gì? Hắn có thể làm gì? Từ khoảng cách này hắn có thể bất thần tung cước vào đúng cổ tay nàng để súng bật khỏi tay nàng không? Hắn có phải loại người làm được vậy không? Cái gì đang diễn ra trong đầu hắn? Tay nàng - mũi súng của nàng - đang bắt đầu run mạnh hơn. Đứng lại, nàng hét, giọng vỡ ra như giọt mưa lớn, nặng, lảnh lót khi chạm vào bề mặt kim loại của bệ cửa sổ. Tuồng như nàng không sao chịu nổi sự di chuyển của hắn, bất kể hắn đang lại gần hay đang lùi xa khỏi nàng, mọi động thái, mọi thay đổi, mọi thứ, tất tật mọi thứ ở hắn đều nguy hiểm vô tận như nhau, đều hiểm độc và chết chóc như nhau đối với nàng. Hắn dừng. Tay vẫn giơ lên cao trong thế đầu hàng, hắn nhe răng cười (chàng hình dung thấy vậy, chàng cảm thấy rằng chắc chắn như vậy), chun mồm hôn gió nàng (có lẽ vậy) rồi tiến tới một bước. Nàng thụt lại một bước, hoàn toàn vô thức, lại hét lên (lần này là một tiếng vô nghĩa) và lập tức liền rướn tay ra xa hơn, thẳng hơn về phía trước, chỉnh lại sao cho mũi súng tiếp tục nhằm thẳng vào hắn (ngực hắn? mặt hắn? cổ hắn? bụng hắn? hạ bộ hắn?) tuy nhiên tay nàng run càng mạnh hơn, và đột ngột chàng thấy một điều rõ như ban ngày: nàng sẽ không bắn. Điều đó cũng rõ như ban ngày đối với hắn. Hắn không việc gì phải vội. Từ tư thế giơ hai tay lên trời, hắn đột ngột chồm nửa người tới, chòi hai tay ra trước, đồng thời miệng bật ra một âm thanh khó ký âm, như bất kỳ người lớn nào muốn hù dọa đứa trẻ con. Và như đứa trẻ con nàng giật nẩy người lên, lùi lại, bật ra một âm thanh chói tai cũng khó ký âm tuy gần với tiếng hét hơn, bàn tay cầm súng của nàng càng run dữ hơn. Nàng sẽ không bắn. Hoặc bắn cũng như không: điều này tiếp tục rõ như ban ngày. Người duy nhất có thể và phải làm gì đó là chàng. Mình phải làm gì? Mà phải nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Hắn vẫn đang hoàn toàn chú tâm vào nàng. Hoặc có vẻ thế. Hắn không còn nhớ hoặc không để tâm đến sự có mặt của chàng. Hay là có? Ai mà biết được đầu hắn có thói quen hoặc có khả năng vận hành theo những cơ chế nào. Dù thế nào, trong khi hắn còn chưa quay đầu lại... Tạm thời trong khi hắn còn chưa quay đầu lại… Chàng có bao lâu? Một giây? Nửa giây? Ba phần tư giây? Chàng không có thì giờ để nghĩ, không có thì giờ để phân tích và phán đoán, không có thì giờ để chọn. Chàng chỉ có thì giờ hành động. Thì giờ đó cũng quá ít, sắp hết, đang hết. Tay chàng nắm chắc dao. Chân chàng chắc bước. Chắc và nhanh. Thật nhanh. Nhanh và thật chắc. Ngay bây giờ. Hoặc không bao giờ. Hoặc chấm dứt. Hoặc chết. Vũ trụ của chàng định đoạt trong khoảnh khắc này. Chàng lao tới, cảm thấy tốc độ của mình, cảm thấy thời gian và mọi thứ liên quan đến thời gian lùi phắt lại ngang qua mình, liền đó đã nằm xa vô hạn phía sau chàng, phía bên kia của số phận chàng. Phía trước chàng là một điểm phi thời gian nơi hoặc chàng hoặc một cái gì khác sẽ chuyển thành hư vô. Chàng đến gần. Đủ gần. Chàng xỉa dao ra. Và trong khoảng thời gian không biết bằng một phần nhỏ đến bao nhiêu của một giây chàng cảm thấy hình như có chỗ nào đó không ổn. Hoặc chàng đã đến hơi quá gần rồi mới khởi sự xỉa dao hoặc ngược lại cú xỉa dao của chàng hơi quá non hơi quá chậm hơi quá yếu hoặc hơi quá sớm. Dù thế nào đi nữa, trong khoảng một phần giây cuối cùng trước khi mũi dao chàng - điểm nút tập trung toàn bộ sức lực và ý chí của chàng, toàn bộ số phận chàng - chạm tới cái đích nó cần phải chạm, Hộ Pháp xoay nửa người lại, hơi dịch sang một bên. Chừng như chỉ với một cử động này thôi một bức tường vô tận và không thể vượt qua sừng sững dựng lên trước mặt chàng và chàng cảm thấy trước, trong một khoảng thời gian ngắn hơn thế nhiều, sự vỡ nát của chính mình khi lao vào bức tường đó. Hoàn toàn tuyệt vọng, chàng đẩy mạnh tay tới trước, buộc con dao đi hết đường nó phải đi, buộc mình làm cho tới cùng việc mà lúc này chàng nhận ra là mình tồn tại để làm. Chàng không gặp đích. Chàng hẫng hụt như trong khoảnh khắc đầu tiên thụt chân vào nhịp cầu gãy và ngay trước lúc rơi xuống vực. Cái gì đó chặt ngang chàng. Chàng bị đứt phăng ở đâu đó trên cổ tay chàng dù không nhất thiết đó là thể xác bằng xương thịt của chàng bị đứt. Nhưng không phải chỉ có chàng bị đứt. Một cái gì đó khác chàng, ở bên ngoài chàng cũng bị đứt ngay lúc đó. Chàng cảm thấy được điều này. Tuy nhiên tâm trí chàng đã lập tức bị tê bại đi vì cú đứt kia ở chính mình nên không có khả năng ý thức được còn có cái gì bị đứt.
(Còn tiếp)
5) Và hành động khởi đi từ đó:- Tên hộ pháp vẫn lừ lừ tiến tới. Tuy nhiên hắn bỗng dưng có vẻ thờ ơ, không còn mấy bận tâm đến những người mà hắn đang tiến tới gần, chẳng mấy bận tâm đến năm cô gái tuổi teen, những người đầu tiên mà hắn sẽ chạm mặt khi tiến tới. Dường như, thì ờ, hắn có quan tâm đến năm cô gái, trước đó vài giây hắn có quan tâm, nhưng lúc này tâm trí hắn đã trôi theo hướng khác rồi, có thứ khác đang thu hút hắn hơn, hắn vẫn đang thấy năm cô nhưng điều quan trọng nhất với hắn lúc này không nằm ở đó. Sự thay đổi này ở hắn lập tức tác động đến những người kia, trước hết là năm cô gái, phản ánh gần như tức thì ở họ. Sự căng thẳng hơi chùng xuống một chút, chỉ một chút, bởi chất lên và hòa lẫn vào nó lúc này là những thành tố mới, một sự nhẹ nhõm vừa mới chớm hiện, rất dè dặt, quá nhỏ nhoi so với sự ngạc nhiên, bất ngờ, nghi hoặc: cái gì vậy? lại còn thế nào nữa đây? Riêng cô bé kia, người duy nhất đến lúc này đã có động tác công khai thừa nhận sự hiện diện của hắn và sự sẵn sàng chờ đợi (hay ít nhất là làm ra vẻ vậy) những gì hắn có thể làm, cô chợt tỏ ra một vẻ gần như hay có thể gọi là hụt hẫng, thất vọng, dằn dỗi. Tuy nhiên điều này kéo dài không lâu, hoặc không có đủ thời gian hay cơ hội để kéo dài. Bởi vì rốt cuộc cũng đến lúc hắn đến sát ngay chỗ năm cô gái, gần đến nỗi trừ phi hắn tỏ ra sắp có một động tác rõ ràng và dứt khoát là bước ngang qua chỗ đó bằng không thì một cái gì đó chắc chắn là sắp sửa xảy ra. Các cô gái, vốn cho tới lúc đó vẫn không ngừng dán mắt vào hắn, dõi theo từng bước từng cử chỉ của hắn, lúc này cứng người, tuồng như hóa đá, cứ như là, trong khoảng một phần giây cuối cùng, bằng cách nào đó các cô đã cùng lúc bừng ngộ ra không nhiều thì ít về cái phần số đang chờ đợi các cô.

Hắn dừng lại, thong thả, từ tốn, gần như một cách nghiêm trang cúi xuống các cô. Hắn quá cao lớn, đã vậy hắn đang đứng còn các cô đang ngồi: hắn như con gà tây trống trưởng thành đứng trước lũ gà con lít nhít mới sinh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn: một con gà tây trống có ánh mắt và nụ cười mang sức mạnh của con rắn nào đấy theo lời đồn của dân gian, khiến cho lũ gà con và gà mái hoàn toàn tê liệt. Nhìn mặt các cô gái, có thể nói rằng ánh mắt và nụ cười của hắn khiến cho ngay lập tức xung quanh các cô không còn không khí để các cô thở hoặc là hệ hô hấp của các cô vừa đột ngột thôi không còn làm việc mà đáng lẽ nó làm. Hắn giơ một tay lên, và trong khi mắt các cô gái (những cặp mắt mở to) chưa kịp dõi theo đến hết cử động này của hắn - như mắt kẻ bị thôi miên bị hút theo cử động tay của kẻ thôi miên, không có khả năng ý thức để mường tượng ra sau đó sẽ là gì - thì cánh tay ấy đã túm lấy tóc một trong năm cô, không phải cô duy nhất đã đủ sức nhìn thẳng vào hắn và bằng cách của mình thách thức hay mời mọc hắn, cũng không phải cô xinh nhất, mà là Frida Kahlo (hơi khó hiểu vì sao hắn chọn cô, có thể là vì cặp lông mày đặc biệt, dày, dài, rậm, đen của cô gây nên ở hắn một ác cảm nào đó hoặc ngược lại làm hắn thấy thích thú, một con nhỏ rất ngộ, hắn có thể sẽ nói vậy). Nhìn bên ngoài động tác này của hắn có vẻ thực hiện một cách hờ hững, không chú tâm cho lắm và do đó nửa vời, do đó có vẻ không lấy gì làm mạnh, có thể nói là khá nhẹ nhàng, tuy nhiên xét qua phản ứng của kẻ đang là đối tượng của động tác ấy thì không thể nói vậy: cô lập tức hét lên một tiếng rợn người như thể bàn tay kia đang sắp sửa dứt đứt toàn bộ tóc cô, có thể kèm theo một mảng da đầu làm lộ ra một góc sọ cô, một mẩu trắng hếu giữa một vùng máu đỏ, hình ảnh này lóe lên như một ánh chớp màu đen trong tâm trí nàng và có lẽ trong tâm trí nhiều người khác, dự cảm điếng người về một tương lai tức thì có thể xảy ra. Một trong các cô còn lại rú lên, như thể bàn tay kia đang túm và xoắn vặn đầu tóc của chính cô. Một cô khác hét lên phẫn nộ, đứng bật dậy, chộp cổ tay gã khổng lồ, vận hết sức bình sinh cố giằng tay gã ra khỏi tóc Frida Kahlo, song kết quả duy nhất đạt được là khiến bàn tay đó càng siết chặt hơn, đầu của Frida Kahlo càng lật ngửa lên trên và chếch sang một phía theo một góc độ càng phi tự nhiên hơn, mặt cô trắng bệch như không còn một giọt máu và tiếng hét của cô, kéo dài từ đầu đến giờ, bắt đầu chuyển sang hoặc lạc sang một cao độ và âm sắc “không còn mấy giống tiếng người” như người ta hay nói. Buông người ta ra! Làm cái gì vậy! không suy nghĩ nàng hét. Và chỉ khi nghe thấy tiếng nàng hét, gần đến thế, chân thật đến thế, trực tiếp đến thế, không bị cản lại vì bất cứ một cái gì, chàng mới như sực tỉnh, nhận ra rằng không phải mình đang chứng kiến một tiết đoạn trong một cơn ác mộng nào, rằng chàng có một cơ thể và cơ thể này gắn liền với những gì đang diễn ra. Chàng đứng dậy khỏi ghế, tiến đến nơi biến cố đang tiếp tục diễn ra.
Hai trong ba cô gái còn lại cũng bắt đầu tấn công kẻ bạo hành. Một cô đứng dậy cầm túi xách - khá to, lấp loáng ánh bạc - phang tới tấp vào vai vào ngực hắn (cô ráng vươn người hết cỡ, thậm chí nhón hẳn chân lên để cố phang được vào mặt và đầu hắn, song vì hắn quá cao còn cô thì lại khá thấp bé nên cái túi xách giỏi lắm cũng chỉ phớt qua được quai hàm hắn và do vậy lực của cú đánh chẳng còn lại bao nhiêu nếu không nói là gần như chẳng còn gì). Một cô (ngồi ở ghế ngoài, gần lối đi hơn) nhổm nửa người dậy, nhoai mình ra trước thụi lấy thụi để vào vùng bụng hắn. Bằng một cú gạt tay và một cái nhếch môi - cú gạt tay và cái nhếch môi của kẻ sẵn sàng hất phăng toàn thế giới trên đường tiến của mình và tự tin mình đủ sức làm chuyện đó -, hắn hất phăng cả hai hướng tấn công ấy trong nháy mắt, “như con sư tử chỉ cần vùng nhẹ một cái là rũ bỏ được tức thì những con chồn con cáo đang nhằng nhẵng bám trên mình nó”. Liền sau đó một cái gì đấy nãy giờ không có mặt bất thần xuất hiện trong tay hắn. Nhanh như chớp hắn lia bàn tay cầm vật đó về phía một trong các cô gái. Khó mà nhận ra được đó là cô nào. Lập tức có một cái gì tắt phụp bên trong cô gái như thể cái công tắc nào đó rất ư quan trọng cho sự sống của cô vừa bị gạt xuống, một phích cắm vừa bị giật ra khỏi ổ. Và một thứ khác nữa bật ra, thứ nãy giờ không có, thứ khủng khiếp nhất mà Năm Cô và trên thực tế là tất cả mọi người có thể chờ đợi, mà không ai chờ đợi, thứ mà không ai đủ năng lượng tinh thần để chờ đợi, không ai muốn nghĩ rằng nó, cả nó nữa, nó cũng có khả năng sẽ tới, không phải ở đâu lúc nào khác mà ở đây lúc này. Máu. Túa ra từ cô gái. Không phải thành vòi, mà đúng hơn là thành một đám mây thoạt tiên không hình thù, càng tỏa ra xa càng chuyển hóa thành dạng bụi. Tác động tức thời nó gây ra cho những kẻ chứng kiến đầy kịch tính và ngoạn mục. Mạnh mẽ. Gào rú. La thét. Hoảng loạn. Ngồi thụp xuống, rúm người lại, rút sâu vào ghế (chỉ ước gì ghế nuốt chửng mình), hai tay ôm cứng đầu (tuồng như làm vậy thì các phần khác của cơ thể cũng được an toàn trước một mối nguy dưới dạng mũi dao). Một cô - Ngô Đình Lệ Thủy - há hốc mồm, hai tay giơ cao lên trong tư thế mơ hồ vô nghĩa vụng về, sững lặng, khá tức cười, như thể đang cuống lên chửa biết làm gì thì đà chết đứng trong một ánh đèn flash hay một ánh chớp kéo dài đến vô tận. Một cô vùng ra khỏi ghế, cuống cuồng - như con chuột đang bị con người đuổi theo, vung tít thanh củi hay búa hay chày vồ hay bất cứ cái gì nặng tương đương quyết đập chết bằng mọi giá - toan chạy về phía cửa đầu kia toa, nhưng lập tức ríu chân ngã khuỵu xuống, nằm co quắp siết chặt hai tay vào người khóc rống lên như đứa trẻ vốn sợ ma tin rằng mình vừa gặp ma hoặc vừa gặp ma thật, tiếng khóc đặc trưng của kẻ đột ngột nhận ra rằng mình có thể chết ngay khoảnh khắc này, không thể ngăn được và vô phương đảo ngược. Bà mẹ trẻ, mắt trợn trừng, miệng há, không còn đủ sức sống để có thể hét, cũng không còn sức để làm cái việc mà một cách lý thuyết người ta có thể chờ đợi chị làm theo bản năng là ôm lấy lũ con, lấy thân mình che cho chúng, tấm khiên tối hậu.
Gã khổng lồ đứng đó, to lớn vô tận, sinh vật duy nhất đang thực sự hiện tồn. Nàng có thể cảm thấy sự hiện hữu của hắn đang khiến cho ôxy ào phổi và vào mạch máu nàng càng lúc càng ít, cơ hội tiếp tục hiện tồn của nàng càng lúc càng vơi, một cây thân mềm đang bị bóp chặt bởi một bàn tay đầy sức mạnh và không có gì khác ngoài sức mạnh. Chuyện này có thật không, nàng nghĩ. Chuyện này không thể có thật, nàng nghĩ. (Những ý nghỉ thoảng nhanh, trong khoảng thời gian quá ngắn so với một giây, quá ngắn so với khả năng tri nhận của ý thức nàng). Một cơn ác mộng bằng cách nào đó đã giành lấy chỗ của thực tại quanh nàng. Nàng, nàng cũng đứng như tượng, không thể nhúc nhích, không thể phản ứng, không thể làm gì, không thể thở - không còn khả năng nhận thức là mình hiện đang thôi không thở (ngay cả khả năng thở bình thường cũng dường như không còn là một khả năng thuộc về nàng).
Trong khi đó thì gã khổng lồ cầm dao (dĩ nhiên đó là một con dao) giơ lên ngang tầm mắt, mũi dao chĩa ra đằng trước, hơi khom người bắt chước động tác của xạ thủ đang theo dõi mục tiêu qua ống ngắm khẩu súng dài chuyên dụng của y). Mũi dao lia nhanh qua từng người có mặt trong toa, từ người này sang người khác, không theo một trình tự nào, mà nhảy cóc từ hướng này sang hướng khác, đảo sang hướng thứ ba, thoắt cái xoay về hướng ban đầu, hoàn toàn tự phát hoàn toàn ngẫu hứng. Một cô gái trong hai cặp thanh niên nam nữ (đồng tính hoặc không) rú lên ngay trước khi mũi dao lại đột ngột chuyển hướng mà xoay phắt sang cô. Những người còn lại trong nhóm lập cập đứng dậy, xốc cô kia dậy theo, lật đật rời khỏi ghế mà túa chạy về phía cánh cửa đầu kia toa, nhưng một tiếng hét “Chạy đâu?” bật ra từ gã hộ pháp, hoàn toàn bất ngờ, như một quả lựu đạn nổ, trầm và “rền vang như sấm” khiến cho bước chạy cuống quýt và xiêu vẹo của hội kia dừng khựng lại trong nháy mắt trước khi tiếp tục (nhìn giống như là chân họ chứ không phải đầu họ đột nhiên sực nhớ ra là mình cần phải tiếp tục chạy), giống như một khung hình bị lỗi trong bộ phim khiến cho chuỗi động tác lẽ ra liền mạch bất ngờ giật khựt lên. Gã hộ pháp nhìn theo hội kia cuống cuồng lách qua cửa, biến mất, để lại cánh cửa vẫn còn mở thêm một hồi trước khi tự mình sập lại, như đánh dấu điểm kết thúc một hồi ngắn trong một bộ phim hài nhiều tập. Gã nhếch mép cười, cái cười của con thú săn biết rõ là con mồi có thể sổng đi trong chốc lát nhưng chẳng đời nào thoát được (nếu như con thú biết cười cái cười như của con người), rồi xuất kỳ bất ý xoay dao chĩa về phía nàng - chính nàng. Tức thì nàng giống như bị điện giật, một dòng điện nhẹ song vẫn là điện, một cơn run bần bật từ sâu bên trong nàng cồn lên không thể kiềm chế nổi. Tim nàng đập thình thịch trên thái dương nàng, dữ dội, loạn nhịp, run bần bật theo cách riêng của nó. Mũi dao đó, cách nàng dăm mét, dường như ngay tức thì dúi toàn thân nàng xuống “một giếng sâu không đáy đặc sệt tối om”. Toàn bộ bản thể nàng từ trong ra ngoài không còn dạng biểu hiện nào khác ngoài một tiếng hét. Hoàn toàn tan biến trong tiếng hét (và dư âm của nó), nàng không còn tâm trí để nhận thức những gì xảy ra sau đó. Nàng không nhận thức được rằng có một nụ cười nhạt thoáng phớt qua môi Hộ Pháp, như thể có một hồn ma lạnh lẽo và cay độc vừa mới khẽ cười thông qua miệng hắn. Nàng không nhận thức được rằng ngay sau đó mũi dao lập tức dịch khỏi nàng mà xoay sang hướng khác, chĩa về phía Ngô Đình Lệ Thủy vốn cho đến lúc đó vẫn đang đứng ngay trước mặt hắn trong cơn chết sững không dứt. Sự thay đổi duy nhất ở cô trong khoảnh khắc cuối cùng là cái miệng - vốn đã há - giờ há to hơn thành một khẩu hình từa tựa như cười, nếu là cười thì là một cái cười đau đớn vô tận và đồng thời - dù điều này có vẻ kỳ quặc đến mấy - pha lẫn một nỗi bàng hoàng gần với hạnh phúc khi cô nhìn thẳng vào mắt Hộ Pháp tuồng như nhận ra hắn - tuồng như trong nháy mắt cuối cùng chợt ngộ ra là mình nhận ra hắn - đồng thời (tuy không nhìn) biết là mũi dao đang lao vào chính giữa ngực cô.

Và một lần nữa là tiếng thét - tiếng thét không thành tiếng, lan truyền không phải qua không khí, của những linh hồn và cổ họng tê dại không còn khả năng để thực sự thét. Trong khoảnh khắc nàng như xỉu đi, một bóng tối đặc sệt và nặng trịch nở bùng ra từ giữa ngực và lập tức bao trùm, vùi chặt ý thức nàng. Lạ là ở một góc nhỏ nào đó nàng vẫn biết rằng mình đang tiếp tục đứng. Nàng không còn khả năng nhận thức được về sự hiện hữu của một kẻ là chàng, không còn khả năng nhận thức hoặc cố gắng nhận thức xem chàng đang ở đâu. Chàng ở đó, gần như ngay sau lưng Hộ Pháp. Cho đến lúc này chàng vẫn đứng yên, cũng đứng yên, quan sát những gì Hộ Pháp làm và những gì những người khác làm hoặc có vẻ như làm, mặt chàng vô biểu cảm và sạm như đất. Chàng quá nhỏ so với hắn, sự chênh lệch lớn đến tức cười - cái sự tức cười lớn đến độ tiếng cười sẽ là phản ứng đầu tiên, chủ đạo, cơ bản, lấn át, chung quyết, làm biến đổi và thậm chí triệt tiêu bất cứ phản ứng nào khác có thể nảy ra nếu như người ta chứng kiến cảnh chàng bị gã kia hủy diệt, giẫm bẹp, gí nát bét “như con gián”, như người ta nói. Bản thân chàng ý thức điều đó rõ như bất kỳ ai, bởi nếu để ý kỹ (nàng thì không thể, nàng vẫn đang không còn tâm trí cho chuyện này), sẽ có thể nhận thấy hai cánh mũi chàng phập phồng hơi mạnh hơn bình thường, và môi trên chàng hơi dẩu ra, làm cho miệng chàng mở hé, chỉ hơi he hé, để đừng phì cười, ít nhất là không phì cười khi chưa đến lúc thích hợp nhất. Thế rồi chàng bắt đầu lùi lại, từng bước, như thể bắt đầu nhận thức ra đó là việc hợp lý hơn mà chàng có thể làm. Những bước lùi đầu tiên của chàng chậm, như thể chàng chưa có đủ thời gian để bắt đầu đủ vững tin vào chúng, chưa đủ tin rằng chúng sẽ thực sự khiến chàng bắt đầu tách ra khỏi vị trí đầy rủi ro mà chàng đang muốn tách xa. Tuy nhiên càng về sau các bước lùi của chàng cành nhanh hơn, càng cả quyết hơn, chắc chắn hơn, và một vẻ nhẹ nhõm, gần như vui sướng bắt đầu tỏa ra từ giữa mặt chàng như một bông hoa hoặc cái bóng của bông hoa ấy: chàng đang nhận ra càng lúc càng rõ rằng vì lý do chưa thể hiểu nào đó mà gã khổng lồ kia tuồng như bỏ quên chàng, không nhận thấy hoặc không buồn để ý tới sự có mặt của chàng. Đồng thời lại có một cái gì đó giống như một bóng tối cũng từ đâu đó trên mặt chàng dần dần lan ra, chồng lấp lên nền sáng và nhẹ của sự gần như vui sướng này, tuồng như là bóng tối của sự nhận thức về bản chất sâu xa nhất của hành động chàng đang làm, hành động của kẻ quan tâm trước hết đến an toàn của bản thân mình.
Và chàng cũng nhận ra rằng tại thời điểm này chàng là người duy nhất - không kể Hộ Pháp - còn có tương đối đủ khả năng tâm trí để tri giác được về cơ bản những gì đang tiếp tục diễn ra. Chậm rãi, khoan thai, như thể vừa làm vừa nhẩn nha thưởng thức sự thả lỏng và không tốn là bao năng lượng của từng thứ một trong hệ cơ, gân và khớp của mình, Hộ Pháp thả con dao vấy máu - đã bớt hẳn sáng bóng và xỉn đi vì vấy máu - xuống mặt ghế trống gần hắn nhất, rồi tiến lên hai bước ngắn, đến sát bên cái ghế nơi cô bé nọ đang gập mình co quắp, đầu vùi giữa chính thân mình “như con đà điểu vùi đầu vào cát”. Hắn hơi nghiêng người xuống, dùng một tay túm tóc dựng cô dậy hay chính xác hơn là nhấc bổng cô dậy. Nhỏ bé - quá nhỏ bé -, mềm oặt, vô sinh khí, cô treo lủng lẳng dưới bàn tay gã đàn ông khổng lồ, hầu không chạm sàn, như một con búp bê hay con rối to bằng người thật bị bỏ xó lâu ngày và hoàn toàn đã mất khả năng giữ lại một nét gì dù nhỏ nhất giống con người. Rõ là hắn không hài lòng mấy trước điều này. Một tay tiếp tục túm tóc cô gái, tay kia hắn kẹp lấy hàm cô (quá nhỏ so với tay hắn, nom như cằm một con búp bê hay con rối) dựng đầu cô thẳng lên, buộc mắt cô phải ở vào thế hướng thẳng vào mắt hắn. Thoạt đầu mắt cô nhắm rịt lại. Nhưng rồi, do sức mạnh từ hắn tỏa ra, có lẽ từ mắt hắn, như một thứ tia mang lực xuyên phá giống như tia laser, cô đành phải mở mắt và nhìn thấy mắt hắn. Và một sự tê liệt tức thì làm cho chất liệu tạo thành hai nhãn cầu cô trong nháy mắt biến thành kim loại hoặc đá. Hắn không ưa thế này lắm. Hắn tát tát lần lượt vào hai má cô, má này rồi đến má kia, gọi là nhẹ cũng được mà mạnh cũng được, nếu là tát yêu thì hơi quá mạnh còn tát thật thì hơi quá nhẹ, dĩ nhiên là nhẹ so với sức vóc hắn chứ không nhất thiết là so với cô, song dù sao cũng có thể thấy là gã đã có nương tay, chú ý tát sao cho nhẹ nhất trong khả năng của hắn. Cô gái vẫn nhắm rịt mắt, do bướng bỉnh, hoặc do ngu xuẩn hoặc có khả năng nhất là đơn giản do đã hoàn toàn tê liệt. Hắn vẫn kiên trì tát, phải, trái, phải, trái, không nhanh hơn, không mạnh hơn - cần ghi nhận ở chỗ này sự kiên nhẫn của hắn, khả năng tự chủ của hắn.
Những cái tát của hắn vừa đủ để khiến đầu cô gái lật qua lật lại vừa tầm: ngay sau mỗi cái tát, mặt cô xoay một góc vừa vặn để chìa má bên kia ra đúng hoặc gần như đúng cự ly và góc độ chuẩn tắc (đã được xác lập qua chuỗi dài các cái tát trước đó) hầu đón nhận cái tát mới từ bàn tay hắn sẵn vung lên (và hầu như không cần dịch chuyển). Rồi, đột ngột, hắn dừng cái chuỗi động tác đều đều ấy lại ngay khi nó đã bắt đầu nhuốm một chút vẻ nhàm chán, ít nhất là với hắn và có thể với chàng, kẻ duy nhất đang theo dõi nó với tương đối đầy đủ sự tỉnh giác. Tay này hắn thôi tát, tay kia hắn thôi túm tóc cô. Và rồi, cả hai tay, hắn ôm đầu cô, một tay đằng trước, một tay đằng sau, xoay mạnh, từ phải sang trái hoặc từ trái sang phải, chi tiết này thì chàng không ghi nhận kịp. Tiếng rắc của xương cổ gãy vang lên. Đó là một âm thanh khác biệt và gần như hoàn toàn độc nhất vô nhị trên đời đến nỗi ngay cả nàng - bây giờ thì cả nàng nữa - cũng giật mình như choàng dậy từ một cơn nửa tỉnh nửa mê, mở mắt ngẩng đầu nhìn. Cái nàng thấy là đoạn cuối của hành động mới nhất mà gã khổng lồ đang thực hiện. Nhất quán với tất cả hoặc gần như tất cả các động tác khác của hắn từ đầu đến giờ, hắn làm hành động này một cách vừa quyết đoán vừa ung dung, một động tác vừa chớp nhoáng vừa có một độ dài và nhịp điệu thấy rõ, vừa đủ - không thiếu không thừa -, hoàn hảo. Sau tiếng rắc báo hiệu một cách khó nghi ngờ là xương cổ gãy, hắn không dừng ngay động tác mà vẫn tiếp tục dấn thêm đoạn hậu, nhẩn nha và tỉ mỉ rấn nốt phần cuối vòng xoay của hai bàn tay mình và của cái đầu người (mà lúc này đã mất đi trục cố định nên chuyển dịch dễ dàng hơn gấp bội khi có lực ngoài tác động). Sau đó, hai tay vẫn tiếp tục bợ đầu cô gái, để cho cơ thể cô - lúc này càng giống một con búp bê hay con rối bằng giẻ vụn bị bỏ xó lâu năm hơn bao giờ hết - tiếp tục được treo lên, đầu cổ bẻ gập theo một góc gần như chín mươi độ so với thân mình, hắn xoay đầu nhìn lần lượt những người - lúc này đã ít đi - đang quan sát hay là bị hút theo việc hắn làm, mỉm một nụ cười khó hiểu vừa hả hê vừa bình thản vừa ưu tư, lắc lắc cái thân hình ngay đơ thõng thượt kia mấy lần, như để mời gọi một tràng vỗ tay mà hắn biết là sẽ không bao giờ tới.
(Còn tiếp)