Không thể biết chuyện gì đã xảy ra với cô gái. Nhìn bên ngoài thì đó là một cơn hôn mê sâu, và kéo dài, tuy nguyên nhân thì không thể luận ra, bởi người này không có tiền sử bệnh gì cả. Trông bằng mắt thì rất khó nói, vừa giống đang ngủ vừa giống như chết, có thể là mới chết mà trông như đang ngủ hoặc ngủ quá say chẳng khác gì đã chết. Thân nhiệt 33 độ C, mạch 15-20, môi đỏ hồng, cánh tay trước bên phải có một lằn tím rộng, sâu, nhìn đáng sợ, như thể do bị đánh bằng một vật nặng như là ống nước kim loại. Anh ta một mực bảo rằng cô ấy không bị ai đánh. Tôi cảm thấy tin anh ta, tuy nếu hỏi có cơ sở gì không thì thật ra là không. Dĩ nhiên là anh ta gặp tôi trong tình trạng sốc nặng, mà người ta thì có thể bị sốc sau khi thực hiện hành vi bạo lực thực sự đầu tiên trong đời.
Thế rồi cũng đại để vào quãng thời gian đó có một số chuyện không bình thường xảy ra với tôi. Trước hết tôi bắt đầu nằm mơ thấy mình là đàn bà. Một con người hoàn toàn khác tôi. Lần đầu tiên chuyện đó xảy ra, tôi chỉ cười khẩy, kể cho vợ tôi nghe và bảo, Mơ gì mà vớ vẩn. Khi giấc mơ như thế lặp lại lần nữa sau đó ba ngày, tôi không kể cho vợ và không nói vậy nữa. Và khi nó lặp lại lần nữa, sau đó bốn ngày - tức ba lần trong vòng bảy ngày - thì tôi bắt đầu mất ngủ bởi nghĩ về nó.
Điều chủ yếu là, như tôi đã nói, không chỉ có mỗi chuyện tôi trở thành đàn bà. Điều chủ yếu là, người đàn bà mà tôi trở thành ấy, cô ta hoàn toàn khác tôi. Nói sao cho dễ hiểu hơn đây? Chỉ là ở trong thâm tâm tôi hay là ở góc sâu kín nào đó của tâm thức tôi, có lẽ vậy, luôn có một cảm giác bứt rứt khó chịu rằng giá như tôi trở thành đàn bà nhưng vẫn tiếp tục là một người tương tự như tôi, một người đàn bà mà bản tính thực ra là bản tính tôi, một alter ego của tôi chỉ có điều khác phái, thì những giấc mơ này hẳn đã không có vẻ quá dị thường, khó lý giải như thế.
Nếu anh hỏi thì, tình thật, nhiều lúc, ngay khi đang mơ hoặc trong lúc chập chờn chẳng rõ là đã thức dậy hay vẫn chưa dứt mơ, tôi bị một cơn hãi hùng khôn tả siết chặt lấy, thế là tôi thét lên, chừng như thét đến cỡ đó thì toàn thân tôi chỉ còn nước rách toạc từ trong ra. Nhưng rồi chẳng tiếng thét nào thoát ra khỏi miệng tôi và xé toang thân thể hay màng nhĩ tôi hết, và trong khoảnh khắc đó tôi thấy mình hiểu điều tôi từng đọc ở đâu đó rằng tôi không nghe thấy tiếng thét cũng phải bởi vì bản thân tôi chính là tiếng thét ấy hiện thân thành hình thể. Đó chính là lúc tôi cảm thấy hay nhận ra hay hiểu ra, tôi chả biết nói thế nào cho đúng, rằng thật ra đó là một người khác, thực sự khác đang nằm mơ hoặc đang sống lại một quãng đời sống nào đó thông qua tâm trí tôi.
Theo cách nói của một người bạn tôi vốn vẫn thường tin những chuyện tương tự thì đây là những giấc mơ hôn ám, rất có thể là những giấc mơ của linh hồn một người đã chết ám vào tôi. Tôi có tin hay không à? Tôi có thể tin hay không ư? Có nên tin không? Khi nghe người bạn nói thế, qua điện thoại, tôi đang ở sân bay Changi chờ máy bay đến Isfahan, một hội nghị quốc tế quan trọng - các hội nghị kiểu này có khi nào mà chả quan trọng - đang chờ tôi ở đó, thủ đô của nước Persinia mà tôi chưa tới bao giờ. Sau khi người bạn gác máy, tôi vẫn cầm khư khư cái ống nghe trong tay mà nhìn, như thể giấu biệt trong đó là lời đáp cho bất cứ câu hỏi nào của tôi. Tôi hình dung thấy ở hội nghị đó tôi sẽ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, nói mà bằng như không nói, tâm trí tôi đang ở lại nhà, nấn ná bên giường cô gái, bệnh nhân kỳ lạ nhất tôi từng gặp trong đời.
Gã đàn ông đưa cô đến đã biến mất từ hôm đó tới giờ. Mặc dù gã là chỗ quen biết của tôi, đến mức có thể coi tôi như bác sĩ gia đình, tôi sẽ không nêu tên gã ra đây. Có lẽ vì tôi không hiểu được gã, không thể tự lý giải hoặc phỏng đoán nguyên nhân sự biến mất của gã cũng như cảm nhận của cá nhân tôi về chuyện đó. Nói gọn, có một cái gì đó khiến tôi không muốn ngờ vực rằng có điều chi ám muội ở gã. Xưa nay tôi luôn thận trọng tránh gọi nó là linh cảm, trực giác, nhưng có lẽ lần này tôi buộc phải gọi nó bằng đúng tên nó cho dù đó chỉ là cái tên do người ta quy ước, xét cho cùng thì cũng chẳng mang nhiều thực chất cho cam. Có lẽ tôi đành phải nói rằng chỉ nhìn vào mắt gã, tôi đã thấy rõ sự trong sáng của tâm hồn gã, đủ rõ để không thể lầm, dẫu cho các sự kiện sau đó có vẻ khẳng định điều ngược lại một cách hiển nhiên cách mấy đi nữa. Tôi đành tin vào tôi, mặc dù thế cũng có nghĩa là tôi chống lại tôi.
Đêm đầu tiên ở Isfahan, trong phòng khách sạn, tôi lại thấy giấc mơ đó. Đêm hôm trước tôi mệt phờ vì phải cụng ly quá nhiều lần với những người rất nổi tiếng mà tôi gặp lần đầu (ấy là bữa tiệc chào mừng những người đến dự hội nghị, cái thứ nghi thức xã hội mà tôi ghét cay ghét đắng, đến độ nếu như tôi hết còn nặn ra được cớ nào để tránh, tôi sẽ tặc lưỡi coi như mình bị tổn thọ mất một đêm). Rượu làm giấc ngủ tôi nặng nề, nặng nề và… chống chếnh, phải, đúng vậy. Nhưng ngay lúc giấc mơ xuất hiện, tôi cứ như vừa vục đầu vào bọng nước từ trong hang núi chảy ra, trí óc tôi như tấm gương vừa được giội nước rửa sạch bong không còn hạt bụi. Tôi biết mình lại bắt đầu mơ, chính giấc mơ ấy, và tôi chờ xem nó diễn ra giống như người ta quan sát diễn biến của một thí nghiệm khoa học. Nhưng dĩ nhiên ở đây khác: tôi vừa là người quan sát vừa là đối tượng thí nghiệm, nếu từ thí nghiệm có thể áp dụng vào trường hợp này.
Người đàn bà mà tôi trở thành ở trong mơ, trong giấc mơ đó. Cô ta. Ừm… Chậc. Hà! Quỷ tha ma bắt. Cứ hễ tôi định nói về cô ta là cứ như chữ nghĩa hùa nhau chạy trốn hết khỏi đầu tôi. Có một thứ hỗn độn… mờ mịt nào đó trong đầu tôi những khi tôi muốn suy nghĩ một cách sáng sủa nhất, rành mạch nhất về chuyện này. Ngôn ngữ vốn không phải là chỗ yếu của tôi: những năm học trường y tôi thường xuyên làm thơ, viết truyện ngắn, một số có đăng báo, mặc dù tôi biết hầu hết chúng không có giá trị gì, nhưng ít nhất văn chương giúp tôi duy trì một cách nhìn đầy đủ hơn về thế giới. Mãi đến gần đây tôi vẫn thường xuyên đọc sách văn học và viết những thứ cho riêng mình như nhật ký, tùy bút, vân vân. Chữ nghĩa vẫn luôn là một trong các thế mạnh của tôi. Cho tới lúc này.
Có phải là vì ngay khi muốn bắt đầu nói về cô ấy là tôi lập tức trở nên không còn hoàn toàn là tôi không? Nếu vậy thì chẳng thà tôi có thể nói chuyện toàn bằng giọng của cô ấy, giống như đang mộng du, đang mê sảng hay đang nhập đồng! Giá như ngay lúc này cô ấy thức dậy trong tôi và xuất hiện qua trung gian là tôi, làm thế thì cô ấy khiến mọi người nghe được giọng của chính cô ấy và cả tôi… may ra tôi cũng tìm lại được giọng của mình. Sự tỉnh thức của tôi vào lúc này là chướng ngại ngăn tôi nói ra câu chuyện của tôi.
Nói những lời này, tôi tỉnh thức với từng chữ của mình. Khi tôi nói “chuyện của tôi”, tình thực là tôi muốn nói chuyện của tôi đồng thời là chuyện của tôi ở trong mơ, chuyện của người đàn bà là tôi ở trong mơ, người đàn bà mà với cô ấy giấc mơ là thực tại, chính tôi nằm trong quãng thời gian có hai mặt một mặt là giấc mơ một mặt là thực tại, người đàn bà cùng với thực tại của cô ấy hay là thực tại của tôi… Nếu đó hoàn toàn là giấc mơ thì nó hẳn không thể để lại trong tôi (tức là tôi khi thức dậy) cảm giác về chiều sâu, nhịp đập, độ co giãn, độ mềm, sức nóng của cái đường hầm kín nơi cơ thể mình một cách rõ rệt, vật chất, sống sít như thế, cái đường hầm mà cơ thể tôi vốn dĩ không có nếu không kể lỗ hậu môn, cái cảm giác… kề cận… máu thịt… về một bộ phận cơ thể không có thật, có lẽ giống như cảm giác của kẻ dù đã bị cắt cụt cánh tay phải song vẫn toan dùng tay phải để với lấy cốc nước hay sờ mu bàn tay một người đàn bà.
Mà thật ra… lại còn thế này nữa… Không chỉ một người đàn bà ấy. Càng về sau tôi càng nhận ra mình trở thành không phải chỉ một người đàn bà duy nhất trong các giấc mơ. Tuy nhiên, vì lý do nào đó mà nhiều lần nhớ về họ những khi tỉnh thức, như lúc này tỉ dụ vậy, tôi vẫn cứ mường tượng về tất cả họ như một người. Họ khác nhau lắm chứ, tôi biết. Dần dần nhớ lại từng chi tiết, chắp nối lại, sắp xếp lại, phân tích kỹ hơn, tôi biết. Không có lý gì họ là một người duy nhất được. Họ khác nhau đến thế, khác mọi thứ: tên tuổi, xứ sở, ngoại hình, tâm tính, tiếng nói, ký ức… Thậm chí cảm giác của họ về nhịp thở và hơi ẩm của chính mình cũng khác nhau. Họ khác nhau ở cảm giác về độ thít chặt của âm đạo mình khi tiếp xúc với một ngoại vật, khác nhau về mùi và độ đặc hay độ nhớt của thứ nước họ tiết ra làm chất bôi trơn hay là khác nhau ở chỗ thứ nước ấy có mặt hay vắng mặt. Với tôi, ở tôi và qua tôi, tất cả họ là một. Và tất cả những gì họ trải qua trong cuộc đời mình cũng là một. Đợi đã, đưa tôi ly nước.
Kể từ khi những… giấc mơ đó bắt đầu có mặt trong cuộc sống của tôi, có nhiều biến chuyển xảy ra đối với tôi, diễn ra bên trong tôi. Có những thời điểm tôi đột ngột rùng mình khi thấy mình đứng giữa một đám toàn đàn ông ở một không gian kín, trong buồng thang máy chẳng hạn… Nó là thứ nỗi sợ khiến cho cá nhân mình hoàn toàn biến mất, nỗi sợ thuần túy, bản năng, phi lý tính của người đàn bà, thứ nỗi sợ thuộc về bản chất của tồn tại, tôi nhớ có ai đó đã viết như thế. Nỗi sợ đó lớn đến mức khi đã thoát ra được những nơi đó rồi, tôi thực tại sửng sốt nhận ra rằng vẫn còn một cái linh hồn vốn là linh hồn tôi quay trở lại với tôi, để tôi nhận ra rằng, may chưa, tôi vẫn còn đây và vẫn là tôi, vẫn là anh bác sĩ tên T. hay bất cứ người đàn bà nào ẩn trong con người ấy… Hai chữ “hoàn hồn” người ta vẫn nói, chỉ khi nào chính mình nếm trải trạng thái đó trong tận cùng bản thể mình như thế thì may ra mình mới thực sự thấu hiểu được cái ẩn đằng sau những từ.
Những khoảnh khắc ấy, khi tôi cảm thấy có một con người nữa ở trong tôi, chúng rất ngắn ngủi, đến rồi qua như một cú nổ ở bên trong tôi trong khi xung quanh tôi mọi cái vẫn điềm nhiên tiếp diễn như thể không một cái gì phá vỡ được chiều hướng thường nhật của nó. Tôi nhớ đến trường hợp những người được ghép tạng của người khác và sau đó có những lúc bất chợt họ nhận ra mình đang cảm nhận, mong muốn, hành động không phải như chính mình mà như cái kẻ không quen biết - đúng hơn là một phần kẻ ấy - đang ngụ bên trong mình. Khi điều đó xảy ra với chính tôi - tuy theo một cách khác - thì tôi không còn băn khoăn với câu hỏi “Sự như thế này có tồn tại thật không?” nữa. Tôi tự hỏi, “Liệu mình có thể thích nghi được và tiếp tục sống với điều này không?” Đó là câu hỏi thực tế hơn, nó chỉ liên quan đến một mình tôi, không ai khác ngoài tôi phải nỗ lực để trả lời nó. Tôi biết mình sẽ không chịu nổi tình trạng lệ thuộc vào những kẻ khác và phải chứng kiến sự bất lực của họ trước câu hỏi “Làm cách nào để tôi thoát khỏi tình trạng này?”
Bởi vì tôi biết, họ sẽ bất lực.
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét